{LeiCody} Há mồm ra nào cô bé
Và đây là khu tự trị của Lê Hồ Phước Thịnh. Nơi mà Võ Đình Nam không được phép bỏ sót dù chỉ một hạt cơm!!!…
Và đây là khu tự trị của Lê Hồ Phước Thịnh. Nơi mà Võ Đình Nam không được phép bỏ sót dù chỉ một hạt cơm!!!…
Đây là truyện 100% trải nghiệm thật của tôi…
Bộ Tứ siêu đẳng (*) của trường nam sinh rốt cuộc vì gì mà cãi nhau?WARNING: Một motip cũ ri cũ rích, cũ không thể cũ hơn.Crepic: @xaouc…
truyện nhiều short nha m.n…
Đây là chuỗi những câu chuyện cực kỳ phũ phàng và đau thương tột cùng, người hong được Phật độ thỉnh đừng vào mà nếu có vào thì cũng thỉnh đừng đau thương 😌😌😌…
cho tôi theo với, tới nơi em tới, về chốn em vềcenneris.…
những mẩu giấy nhỏ viết nên tình đôi ta.cenneris.…
Võ Đình Nam và kẻ thù không đội trời chung bị nhốt trong căn phòng số 9…
press play and get lost.26.01.06…
Nhật kí ngày bình thường là những câu truyện dở khóc dở cười của cặp đôi Hoàng Minh và Mai Anh. Truyện kể về cuộc sống của những học sinh cuối cấp tuy mệt mỏi nhưng luôn tràn ngập tiếng cười. Đặc biệt hơn cả là chuyện tình "gà bông" của hai cô cậu học trò Hoàng Minh và Mai Anh. Chuyện tình của đôi bạn trẻ nhẹ nhàng, ngọt ngào, thuần khiết tựa bông hồng trắng. Bộ truyện đúng như tên gọi của nó, chỉ đơn giản là những "ngày bình thường".…
Lời tâm sự tớ viết để dành; cho cậu, cho tớ, cho chúng ta và cho cả sau này!…
thiều trâm ở thời không nào cũng chỉ muốn nói yêu dương hoàng yến.…
phù thuỷ và vũ công…
sau khi diễn viên park vô tình hôn môi chủ tịch han....; cuntboy , showbiz!au , sếch mất não; out of character , không gán ghép lên tuyển thủ…
Ở đây có những mẩu truyện ngắn về Flins và Illuga do mình nổi hứng viết ra.…
Thù hận làm con người ta mù quáng, khiến cho mình đau khổ người mình yêu chạy trốn mình.Anh có tất cả thì sao nhưng lại ko có em là tại anh là anh sai từ đầu…
" Minh Hoàng em không muốn làm thanh mai trúc mã với anh nữa mình muốn cùng anh bước vào lễ đường " Lời nói năm ấy vậy mà đã 4 năm rồi nhớ lúc đó tôi mở lời xong anh ấy chỉ nhìn qua tôi rồi chạy đi không lời đáp lại vậy mà cũng 4 năm rồi đấy..…