Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện tầm hơn 10 chương hoặc không.Y/N là một người không mấy nổi bật, rất bình thường. Cho tới năm sơ trung cô được xếp chung với một anh chàng khá kỳ lạ......./ Nhân vật có thể bị Occ/By : Clarie ( ED )CẤM MANG ĐI ĐÂU !TRUYỆN CHỈ ĐĂNG Ở WATTAP VÀ CHỈ Ở NICK NÀY.…
∆Tittle: Love is hidding.∆Author: Jennifer Parker (hoặc bạn có thể gọi tớ là Jenni Park, Jen Park, JP, nếu muốn)∆Disclaimer: họ không thuộc về tôi nhưng tôi có quyền điều khiển số phận họ. Viết vì mục đích phi lợi nhuận.∆Pairings: KrisTao, HunHan, ChanBaek.∆Summany: không có, mấy thím tự vào mà đọc =)))∆Category: Romance, Humor, Horro (nhẹ), Angst (không sâu)∆Status: On-going∆Rating: T∆Warning: - Tất nhiên là truyện nam x nam :3 Ai ngại bựa đừng vào =)))- Nhân vật chính tất nhiên là sáu đứa trên kia. Còn 6 đứa còn lại Make Color =))) Lần sau sẽ đền bù cho =]- Cấm mang truyện đi Post chỗ khác. Muốn gì thì vào Wall nói chuyện :v Đừng để bị War rồi trách tớ ác =))) Bình thường hiền lắm nhưng sôi máu thì hết luôn.∆Note: - Tớ mới 13 thôi. Nên Fic vẫn mang màu sắc "chong xáng" đúng nghĩa.- Mấy cha Make Color vẫn có Couple =)))- Tớ ghét tình trạng đọc chùa nên nếu có Nick thì vào Comment động viên tác giả tí =)))…
Văn án:20 tuổi trước kia, tô cẩn nghĩ đến chỉ có nàng không cần , không có nàng không chiếm được 20 tuổi về sau, tô cẩn một đường xóc nảy, một đường trưởng thành, cho đến đầu phá huyết lưu, mình đầy thương tích.Mà nàng cũng rốt cục tin tưởng, thế giới này thượng, có chút nhân, có một số việc, là vô luận ngươi như thế nào cố gắng cùng tranh thủ, đều chung quy thay đổi không được.Thí dụ như nhan bác. Lục năm, ở tùy vân trôi qua năm tháng lý, ở như gió bốn phía niên kỉ dặm Trung Quốc, một ngày thiên, một năm năm, quên hắn, cũng quên chính mình.Nàng ở mỗi một năm trong mộng quên mất thời gian, cũng mất đi tốt nhất thì giờ. Nếu có một ngày, tái gặp lại, hội như thế nào? Tự đừng sau, ức gặp lại, vài lần hồn mộng cùng quân đồng.…
Tôi nhớ về khoảng thời gian của quá khứ, suy nghĩ về hiện tại và định hướng cho tương lai. Nhưng, đâu mới là bến bờ mà tôi mong đợi?Sáu năm. Gặp nhau do định mệnh an bài. Cái tuổi 15 vô ưu vô lo, tôi gặp anh giữa sân trường đầy nắng, mùi gió cứ xộc vào khoang mũi cứ làm cho đầu óc một cảm giác khó chịu. Nhưng liệu rằng sáu năm sau, cái định mệnh xưa cũ có một lần nữa quay lại? Trốn chạy... đã bao lần tôi nghĩ, một ngày nào đó gặp lại anh, tôi có muốn trốn chạy nữa không? Hay cứ tỏ ra như những người xa lạ, tôi sợ anh sẽ hỏi :"Dạo này em thế nào?", nói với anh rằng tôi đã khổ sở và dằn vặt bao nhiêu ư? Nhưng... cũng chỉ là "nếu", tôi sẽ trả lời anh rằng :"rất tốt"...Cái ánh nhìn thản nhiên, cậu trai mặc sơ mi trắng giờ đã trở thành một người đàn ông chững chạc, mặc ple sang trọng. Thay đổi ư? Ai trong chúng tôi cũng đã thay đổi, ngay cả chính tôi: từ một cô gái suốt ngày cứ mang giày búp bê nhưng rồi cũng đổi thành đôi giày cao gót cao 8cm, dù có đau chân cũng phải cố mà nhẫn nhịn...Tình yêu cứ như một liều thuốc độc, uống vào rồi khó mà tránh khỏi những tổn thương.…
Dù em chỉ là một con thỏ ngu ngốc sống trong một gia đình lạnh lẽo, tối tăm thì em vẫn là một con thỏ trắng trong sáng và đáng yêu của Park Chanyeol này!Dù anh là một con sư tử đáng ghét luôn làm em khóc và khiến em cười thì anh vẫn là một con sư tử ấm áp, mạnh mẽ và bảo vệ an toàn cho Byun Baekhyun này trọn đời!Dù em là một tiểu mít ướt luôn làm anh đau đầu và hay làm anh ghen thì em vẫn là Xi Luhan mà Oh Sehun này yêu nhất!Dù anh là một tên móm lạnh lùng và dễ xiêu lòng trước em thì anh vẫn là người đàn ông mà em yêu thương nhất, Oh Sehun của em!Cuộc sống hay nói đúng hơn là tình yêu có lúc cháy bỏng, nồng nàn nhưng có lúc đau khổ và tổn thương. Nhưng đừng lo vì có anh ở đây rồi…
Bối cảnh lấy ở thành phố Nam Kinh, đại lộ Ngô đồng, Trung Quốc. Các thông tin trong truyện và địa điểm là không chính xác.Tô Nguyệt-một người ít nói, hướng nội, còn bị overthinking. Nhan sắc có thể nói là nhìn được, thậm chí mờ nhạt đến mức khiến người ta dễ dàng quên mất gương mặt của cô, và khiến cô luôn luôn bị lạc trong đám đông. Về thề thao, Y Vị cũng khá vụng về và không có năng khiếu. Bù lại cô có rất nhiều đam mê. Nhưng điều duy nhất Y Vị có thể làm được là vẽ vời.Đầu năm nhất đại học-trong khoảng khắc nào đó, Y Vị đã nhất thời cảm nắng tên bạn cùng bàn, Nhất Trí Viễn, cũng là thủ khoa ngành thanh nhạc. Đó là người duy nhất còn trầm tính hơn cả cô, ở Lớp thì gục đầu ngủ từ đầu đến cuối tiết. Luôn xuất hiện với mái tóc bù xù, quần áo xộc xệch, điển hình mẫu người con trai mà Y Vị ghét cay ghét đắng."Bạn cùng bàn, có lẽ tao lại thích mày thêm chút rồi."…
Trong xã hội hiện nay, rất dễ bắt gặp những hình ảnh nhiều bạn trẻ chạy ráo riết trên đường để du ngoạn, tham quan, du lịch,.. hay những bạn trẻ vẫn chạy lon ton tìm việc ở mọi nơi. Nhưng công nghệ, thời đại và xã hội vẫn còn đang phát triển thì xã hội thực sự cần những nhân tài... Không khó cũng không dễ, nhưng câu chuyện này sẽ cho ta thấy hình ảnh một cô gái yếu đuối, địa vị thì chẳng có, gia đình thì không khá giả gì nhưng lại có trình độ học vấn rất đáng để bố mẹ hãnh diện, nhưng bố mẹ y vừa mất cách đây 2 năm, y lên Seoul ở nhờ nhà người thân là người dì đã được một năm ở trên đấy, vừa tìm việc làm để sống, còn vừa phải trả số nợ lúc bố mẹ y còn sống đã vay! Xứ Seoul không giống ở dưới quê của y, ở đây vừa sang chảnh, vừa đẹp lại vừa có nhiều người tài giỏi! Vẫn như mọi ngày, y vẫn chăm chỉ tìm việc làm để nuôi sống bản thân, còn nhà y ở là ở nhờ, cơm cũng chỉ cho ăn ngày 1-2 bữa, ả giàu nhưng cũng chẳng hiền lành gì, suốt tuần cứ bắt y đi tìm việc không thôi. Y đang trên đường để phỏng vấn vào một công ti tên Jinhit thì va phải Min Tổng(Chủ tịch HĐQT của công ty JinHit mà y không biết) y vừa rối vừa bực bảo: Này, đi không nhìn đường à? Hắn bất giác trả lời: Cô mới là người không nhìn đường đó, cô đã va vào tôi mà? Y vừa hậm hực vừa thấy quê: Thế tôi xin lỗi, được chưa?Tôi đang có việc bận, phiền ngài tránh đường giùm, tôi sắp trễ rồi! Nói xong, y chạy mất hút. Cứ thế, y lên đến phòng phỏng vấn mà không hề hay biết nam nhân kia chính là người thay mặt trưởng ph…
Tên khác: Sau Khi Ly Hôn Tôi Sống LạiHán việt: Đề Xuất Ly Hôn Hậu Ngã Trọng Sinh LiễuTác giả: Điềm NhuĐề cử edit: Qui QuiEditor: Team Mihortensia + Beta: MiaĐộ dài: 92 chính văn + 6 ngoại truyệnThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Song khiết, Hào môn thế gia, Cường cường, Nữ cường- Giới thiệu ( by Qui Qui ) -Thư Lan và Lệ Bắc Đình liên hôn thương nghiệp, không hề có tình cảm, cho nên cô chưa từng nhìn xem Lệ Bắc Đình, phớt lờ sự quan tâm chăm sóc của anh dành cho cô, thậm chí bị người khác lợi dụng, suýt chút nữa đã hại chết Lệ Bắc Đình.Sau khi hiểu rõ tất cả mọi chuyện, chắn vết thương trí mạng thay Lệ Bắc Đình, trước khi chết nằm trong lòng anh vừa run rẩy vừa nói: “Lệ Bắc Đình, nếu như có kiếp sau, em nhất định sẽ đối xử tốt với anh”.Ai có thể ngờ, thế nhưng Thư Lan trọng sinh trở về vào năm kết hôn thứ hai với Lệ Bắc Đình, nhưng ngày này lại là rạng sáng hôm sau, sau khi cô đưa ra lời đề nghị ly hôn. Thư Lan không quan tâm nhiều, chạy thẳng đến phòng ngủ của Lệ Bắc Đình, xốc chăn lên và ôm chặt lấy anh, giọng điệu khẩn thiết mà thấp thỏm: “Lệ Bắc Đình, chúng ta không ly hôn được không anh?”Lệ Bắc Đình mất ngủ cả đêm bởi vì Thư Lan đưa ra lời đề nghị ly hôn, ai có thể nghĩ thế mà đợi đến khi cô vợ ngọt ngào ôm vào lòng, sửng sốt nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói: “Được.”Không cần biết em giở trò gì, chỉ cần ở lại bên cạnh là được rồi.Nhắc nhở ngọt ngào:1. 1V1, HE, SC.2. Chỉ trọng sinh, bàn tay vàng không lớn, nam nữ chính không phải con người hoàn hảo vẹn toàn.3. Giao lưu hữu nghị và cùng nhau xây dựng xã hội hài hoà, xin cảm ơn!Tag: Hào môn thế gia, Trọng sinh.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thư Lan, Lệ Bắc Đình ┃ Vai phụ: Chu Tự Bạch, Đỗ La.Một câu tóm tắt: Em không muốn ly hôn.Lập ý: Dù hoàn cảnh khó khăn như thế nào, cũng phải làm việc chăm chỉ, tự lập tự cường!…
Câu chuyện được dựa trên một giấc mơ quái dị của tác giả :v***PROLOGUEĐồ lập dị!"Lịch kịch, lịch kịch" Ha ha ha. Mày là một con bé lập dị"Lịch kịch lịch kịch." Chả ai muốn chơi với một con nhỏ bị bệnh hoang tưởng như mày đâu"Lịch kịch lịch kịch lịch kịch..."Nói chuyện với động vật. Ha ha ha, con nhỏ này bị hoang tưởng nặng rồi"Lịch kịch lịch kịch lịch kịch. Phụp!- Ai cha, đường xóc quá. Tsumari, con không sao chứ.- ...- Nơi chúng ta sắp đến là một vùng ngoại ô đấy. Ở đó có rất nhiều cây xanh và phong cảnh đẹp. Con có thể vẽ thỏa thích.- ...- Còn có nhiều động vật nữa. Tsumari thích động vật mà phải không."Động vật... Nơi sắp đến... có nhiều động vật......"- Meowww. - ...- Meowwwww meow meow.- ...- Meow meow.- ...Ừ, có thể chúng ta sẽ có thêm vài người bạn.Tác giả: Mili.N…