Hồng Ngọc Viên Dạ Tuyết
Câu chuyện nào rồi cũng sẽ có hồi kết. Mọi việc đều do được Định Mệnh sắp đặt...........…
Câu chuyện nào rồi cũng sẽ có hồi kết. Mọi việc đều do được Định Mệnh sắp đặt...........…
Năm cô 7 tuổi , bố cô dẫn về cho cô một anh trai , bố nói " sau này hai đứa nhớ đối xử tốt với nhau nhé!",...vậy là hai người cùng nhau đi học ,cùng nhau trường thành, ...những năm tháng Thanh xuân ấy cô đã yêu anh làm tất cả, cũng chỉ mong rằng: sẽ có một ngày anh nhận ra cô , và chấp nhận cô : người con gái yêu anh đến sâu nặng.....thế nhưng liệu anh có yêu cô hay là tiếp tục mù quáng theo đuổi tình yêu dành cho người con gái khác...câu chuyện tình yêu đầy rẫy ngược. Và hiểu lầm ... Hi vọng họ cuối cùng sẽ về với nhau... ( mn ủng hộ nhé!!!!)…
9 năm trước gieo trồng đã nở ra 3 đóa hoa hồng. Phía sau những cô gái được lựa chọn, đôi cánh của số phận đã được mở ra. Huyết tộc và các thợ săn, hoa hồng và ma quỷ, tình yêu như một bản giao hưởng ngân lên những điệu nhạc u uất! ___________________ Anou, cái này là mik thấy truyện hay nên viết lại (phiên bản chữ) thoy. Not phải cop nhé. Ai ko thik có thể ctrl + w, đừng có mà chửi bới loạn xạ là ăn cắp này nọ, mắc công đôi co lại. Phiền lắm! Còn nữa, camon mấy bn ủng hộ mik nhe, mik sẽ ra chap đều đều. Never give up! ___AloNe___…
Tên khác: Nhân gian yên hỏa, 人间烟火Tác giả: Bất Trầm (不沉)Editor: Đoan Mộc Du ThanhThể loại: HE, hiện đại, thoải mái, cuộc sống hằng ngày, 1v1, tài xế máy xúc đất công x ông chủ quầy bán đồ ăn sáng thụ‼️MÌNH KHÔNG PHẢI EDITOR, MN VÔ WORDPRESS ỦNG HỘ EDITOR NHA . CẢM ƠN NHIỀU .Link của editor:https://duhoancac.wordpress.com/2021/03/31/khoi-lua-chuong-1/…
Lâm Nặc x Kiều Tinh Lan📜 Tóm Tắt"Tiểu Nặc, đợi đến sinh nhật 18 tuổi của em, anh sẽ trở về.""Tiểu Nặc, sau này lớn lên anh muốn cưới em, em không được quên anh."Năm tám tuổi, trước khi Kiều Tinh Lan cùng gia đình di dân ra nước ngoài, Lâm Nặc đã móc tay hứa hẹn với anh, và cậu bé nghiêm túc chờ đợi suốt mười năm.10 năm sau, vào sinh nhật 18 tuổi của Lâm Nặc, Kiều Tinh Lan đã không trở về.Hai năm sau nữa, Kiều Tinh Lan mang theo vị hôn thê của mình quay lại.CP: Thụ: Tiểu vương tử ngây thơ, mẫn cảm (Lâm Nặc) x Công: Hắc kỵ sĩ trung khuyển, ẩn nhẫn (Kiều Tinh Lan). 🚫 Ngược trước ngọt sau, Song khiết (cả hai đều trong sạch), HE (Happy Ending).Không có sinh con (Lâm Nặc không di truyền gen sinh con của nhà họ Lâm, hhhh).Tình tiết không nhất thiết phải phù hợp với logic thông thường, có khả năng "lật xe" (diễn biến bất ngờ, khó đoán), xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.…
Có những chuyện con người ta cũng không thể nào giải thích được, vì làm sao có thể giải phẫu tâm lí khi nó không phải là thực thể hữu hình. Mổ xẻ tâm lí là một chuyện không thể và để giải thích vì sao tớ thích cậu thì lại càng không thể. Sau tình yêu con người ta sẽ trưởng thành lên chứ?Mình không biết nhưng chắc là họ biết. Tác phẩm do mình tự viết, hy vọng mọi người thích và ủng hộ. Vui lòng không re-up. Xin cảm ơn! :]]…
Mùa hạ năm ấy, tôi mất anh. Mùa hạ năm ấy, tôi mất tất cả các kỉ niệm đẹp về anh. Tạm biệt !Kết thúc: SESố chương: chia thành 3 hồi, chưa rõ số chương…
Tình yêu tuổi học trò...…
Tình ta vậy là hết rồi sao em?Khi đôi ta kết thúc, em sẵn sàng cùng tôi nhảy khúc nhạc cuối cùng chứ?…
truyện kể về một tình yêu của thầy và trò 😊 chắc hẳn một số người cũng trải qua . Bi thương. nhiều nước mắt vô cùng 😊…
1314 …
Thanh xuân của tôi, trôi qua như đóa bằng lăng tím biếc. Âm thầm chớm nở âm thầm trôi. Nhưng dư vị khóm hoa ấy để lại sâu sắc hơn cả, giống như một thanh âm cứ vang vọng luyến lưu ở cõi xa.…
Có những thứ vụn vặt, được gọi là tình yêu.…
Takemichi và Kisaki đã kết hôn được hơn 5 năm, thế nhưng Kisaki chưa một lần nào được nghe Takemichi nói một câu yêu mình. Chỉ khi đắm mình trong cơn phê thuốc, Takemichi mới nói lời yêu, lời yêu dành cho một kẻ khác tên "Manjirou" chứ không phải là Kisaki Tetta. "Takemichi! Nhìn xem người trước mặt em hiện tại là ai?" "Là Kisaki Tetta chứ không phải Sano Manjirou!"…
Chuyện xảy ra tại một thị trấn nhỏ tên là Tân Xuân, nằm bên dòng sông Tiền hiền hoà…
Một câu chuyện gắn tuổi học trò của tôi với cậu ấy...…