DẠ SẮC THƯỢNG THIỂN: Sương Mù Dày Đặc
Qua lớp sương mù dày đặc, che khuất tầm nhìn, che khuất trái tim...ta chỉ thấy được đôi mắt lạnh lẽo của nàng. Mỹ Nhân Thích theo gió mà vụt tới, đôi tay mịn màng từng ôm chặt lấy ta... không chút do dự đẩy ta xuống vực sâu vạn trượng. Nàng nói nàng không yêu, cũng không hận. Nhưng nàng muốn sống, sống để báo thù. Cho dù dùng tính mạng ta làm vật kê chân...nàng cũng không một chút do dự. Trong những giây phút ngàn cân treo sợi tóc...Cung Thượng Giác chỉ cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và thoải mái. Cơ thể to lớn nặng nề rơi xuống vực sâu, khoé mắt sắc bén đỏ lên, bật cười chua chát và thầm tự nhủ trong lòng rằng...kiếp này sẽ không yêu nữa. " Ta...đang trông đợi cái gì chứ?"Một gia đình hạnh phúc, có tiếng cười của những đứa trẻ? Một người chia sẻ mọi nỗi đau trên thế gian đầy máu tươi này? Một người có thể đặt mọi yếu mềm và điểm yếu lên trước mặt người đó?Cái giá của một thứ tình cảm chưa sâu đậm đã là tính mạng ta, vậy cái giá của những điều trên là gì? Cung Thượng Giác không dám nghĩ...Bởi cái giá này, hắn trả không nổi...cũng không còn vật ngang giá để trả. Cảnh báo: BE, đoản văn…