Nhật kí dặt dẹo của thiếu nữ đang trưởng thành
Nhật kí là nhật kí và tại sao lại đăng nhật kí lên đây thì...haha…
Nhật kí là nhật kí và tại sao lại đăng nhật kí lên đây thì...haha…
Bạn tôi giới thỉệu cho tôi một anh chàng.. Và đây là quá trình tôi làm quen.. Chỉ là ko muốn tâm sự bằng lời vì ngại.. Đành viết lên đây. Đây coi như là nhật kí mỗi ngày, là suy nghĩ, tâm tư, tình cảm thật của tôi.. Là những cảm xúc mà có kề dao vào cổ tôi cũng không thừa nhận nếu bạn hỏi tôi trực tiếp...…
Tôi hiểu, nếu bạn yêu đúng người, bạn sẽ không phải trưởng thành. Toi cũng từng nghĩ vậy, nhueng trong sách lại nói rằng đừng yêu một người hoàn hảo, hãy yêu một người vì yêu bạn mà hoàn hảo, cũng đúng.bố mẹ tôi chia tay nhau từ năm cô 16 tuổi. Tôi bị mẹ kế đuổi khỏi nhà không một xu dính túi, cuộc đời cô thay đổi từ đây và.. tôi gặp anh, người đàn ông tồi tệ nhueng không hiểu sao tôi vẫn kiên trì nuôi dưỡng thứ tình cảm với người đàn ông ấy, dù biết chẳng còn hạnh phúc, có lẽ tôi sợ những cuộc chia ly...Đây là nhật kí về tình yêu và mọi thứ xung quanh tôi, bạn có thể không đọc vì nó mang chiều hướng tiêu cực.. vì tôi sống có tích cực mấy đâu nhỉ😞…
các câu truyện ngắn về OhmNanon…
- Có người hỏi tôi: "Thanh xuân có đáng nhớ với cậu không?"Tôi nói:"Rất đáng nhớ". Chính xác là thế, đó là thời gian tôi được làm sống dậy những cảm xúc đầu đời, những điều thú vị mà tôi chưa tìm thấy ngoài kia :). Và đặc biệt hơn, tôi đã có một thứ tình cảm mà người ta hay nói là lâu quên nhất, à đúng hơn là sâu sắc nhất, đến mãi khi tôi về già tôi vẫn không quên được. Thứ đó chắc ai cũng biết? Đó là tình cảm thanh xuân…
Nói chuyện tào lao không thui…
giống như nhật kí thôi nhưng được xây dựng có tình tiết và logic hơn :)))…
mấy chuyện xàm xàm trong con đường hội họa của tao.…
Tác giả :RenThể loại : Kinh dị, hài hước, ship1 số cặp ship :(ai ko thích thì out đi nha) -Erorrink. -Dustblueberry.-Cream. -Nightkiller. -Epichrorro. -Classicfell.…
Bình yên có tới muộn không? Hay xã hội là mê cung, người chỉ tìm lối ra chứ chẳng ai dẫn đường.…
một vài ký ức còn sót lại về cậu cùng những ngày tháng chúng mình…
Đi qua hết những nông nổi của năm tháng, mình nhận ra tình yêu của người trưởng thành không cần phải quá ồn ào hay rực rỡ.Tình yêu đôi khi chỉ là một chiếc ô chật nhưng luôn nghiêng hẳn về phía mình; là sự thấu hiểu sâu sắc đến mức có thể ngồi im lặng bên nhau suốt hàng giờ mà lòng vẫn thấy an yên; là sau những va chạm vụn vặt, vẫn có người nhẫn nại chìa tay ra để cùng hàn gắn.Viết cho những ngày thành phố trở gió, cho những bữa cơm đạm bạc thơm mùi khói bếp, và cho một người đã bước vào cuộc đời mình bằng sự dịu dàng cam tâm tình nguyện.…
Tôi cần một nơi để tâm sự, cảm ơn lãng khách ghé thăm!…