Cuộc sống của tôi
Đây chỉ là một tự truyện về cuộc đời của tôi. Nó không thú vị cũng chẳng có gì nổi bật, nhưng rất bình thản và tự nhiên. Khi viết lên những dòng chữ này tôi chỉ cảm thấy là mình cần phải làm gì đó để ghi lại những kỉ niệm hay suy nghĩ của mình về một thời còn trẻ để sau này khi đã trở nên già nua và quên hết mọi thứ vẫn có thể lật ra được những kỉ niệm cũ và cười mà nhớ lại. Lời văn của tôi thật sự chẳng hay chút nào (cười ) nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để diễn tả. Với ai không có hứng thú xin hãy nhấn back, còn với những ai đang đọc tôi xin chân thành cảm ơn.…
Đại thần, em muốn sinh khỉ con cho anh
Giới thiệu: Cùng hẹ liệt với truyện EM CÓ BỆNH PHẢI TRỊ của tác giả Hàn Mạch Mạch. Truyện kể về Đường Viên- bạn thân của Nam An An. Đường Viên là cô nàng trắng trẻo, mũm mĩm thầm mến đại thần cao lãnh trong trường đại học. Truyện nhẹ nhàng, ấm áp và vô cùng hài hước.Các cô ấy đều nói em là người không có kiên nhẫn. Nhưng có hai việc em vẫn luôn kiên trì cho tới tận bây giờ, một là béo, còn một điều nữa, đó là em thích anh.-- Đường ViênKhi Đường Viên dùng nick đi càn quét Weibo của nam thần cùng mấy cô gái với nội dung 'Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh', cô chưa từng ngờ rằng, có một ngày cô thực sẽ sinh khỉ con, à không, đứa con cho anh.Khi đại thần Dung Giản nhận nội dung kịch bản mới, anh phát hiện ra tên của nam chính trong tiểu thuyết giống như của mình....Được ăn cả, ngã về không: Sinh.//Thịt viên chua ngọt: Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh!…
Chuyện Của Tôi
Mấy mẩu chuyện bé xíuu từ lẩu lầu lâu…
Yêu em từ cái nhìn đầu tiên
Tình yêu từ trong game đến ngoài đời thực của Tiêu Nại và Bối Vy Vy…
Ơ kìa! Cả map dùng phép, có ta là dùng kiếm
Câu chuyện do tôi tự nghĩ raKhông có kinh nghiệm viết truyệnĐôi khi sẽ dùng từ hơi khó hiểu…
生きているか存在する ( Sống .... Hay Tồn Tại )
Katou Hiroshi hay Katou Yukito bị đày xuống trần gian vì dám có tình cảm với con người. Cậu từng là một thiên thần nhưng chỉ vì mắc phải sai lầm mà khiến cho bản thân bị tước đi đôi cánh cùng với việc phải chịu hình phạt : sống đến năm 30 tuổi . Hình phạt tưởng chừng vô hại nhưng ẩn sâu nó là những thử thách ch3t người trước độ tuổi 30, đặc biệt càng về sau sẽ càng khó vượt qua . Từng kiếp trôi qua cậu lại được cảm nhận mùi vị cay đắng của chữ "đời " - đã bao nhiêu lần bị tra tấn hành hạ bằng đủ thể loại hình thức - vô hình chung tạo thành cậu của ngày hôm nay : vô cảm , lạnh lùng , không ngại nhuốm máu chỉ để giữ lấy tính mạng . Mỗi lần tỉnh dậy sau cái chết của kiếp trước cậu chỉ đành bất lực "tồn tại" trong cái vỏ bọc tinh thần trống rỗng ngày qua ngày , có lẽ đã lâu rồi cậu ... chưa cảm nhận được sự ấm áp .…













