Đơn phương
Đây là chap truyện đầu tiên mình bắt đầu viết vào đầu năm lớp 6 nên không thể tránh khỏi các yếu tố trẻ con được nên mong mọi người đọc và cho nhận xét khả quan nhấtKết truyện: 21h7p - 14012019…
Đây là chap truyện đầu tiên mình bắt đầu viết vào đầu năm lớp 6 nên không thể tránh khỏi các yếu tố trẻ con được nên mong mọi người đọc và cho nhận xét khả quan nhấtKết truyện: 21h7p - 14012019…
Nếu mỗi cuộc gặp gỡ trong đời đều là duyên phận thì anh à, anh có từng nghĩ đến em dù chỉ một lần? Nếu cố gắng nhất định thành công thì phải chăng bốn năm qua em chưa đủ cố gắng? Nếu khó khăn nhất định được đền đáp thì lí nào nước mắt em còn rơi? Anh từng để lại bình luận trong lời chúc sinh nhật của em, rằng anh mong chúng ta có thêm nhiều cuộc gặp gỡ trong đời. Là anh muốn em tiếp tục chờ, hay anh chỉ đơn giản là đang an ủi em?…
Nếu Ly Luân lịch kiếp gặp Bách Lí Đông Quân. Cp:Triệu Viễn Chu(Bách Lí Đông Quân)×Ly Luân (Tiêu Ly)…
Ông nội Hầu Minh Hạo là bạn thân với ba của Hà Dữ và tình huống dỡ khóc dỡ cười được sinh ra từ đây…
"Vào một buổi hoàng hôn khi hoa hải đường bay ngợp trời, phù thủy và sói nhỏ gặp gỡ nhau, kết nên tơ hồng hàng vạn kiếp."Vì mình vã pỏn và vã otp nên fic này ra đời =))))…
thế gian bao nhiêu người mà cớ sao duyên xa vời…
Tên gốc: 少年白马醉春风: 藏玉Tác giả: 作者: 喇叭开花二十一Nguồn: ihuabenThiếu Niên Bạch Mã Túy Xuân Phong: Tàng NgọcTác giả: Loa nở hoa 21......Hắn hủy dung. Ban đầu một khuôn mặt, Dung như bạch sứ, mi như mặc họa, cực độ có chứa đánh sâu vào tính mỹ mạo. Hiện tại một khuôn mặt, Khủng bố đến phá thành mảnh nhỏ, tân thương phúc ở vết thương cũ thượng, tựa quỷ lệ hoa văn. Nhưng mà chung quy cùng từ trước bất đồng. Phong cây cối gì hiu quạnh, gió bắc thanh chính bi. Đã từng phóng túng dường như đã cách một đời. Tất cả đồ vật đều lờ mờ chỉ tồn tại một cái hình dáng. Đong đưa, đong đưa. Tùy thời muốn ngã xuống, rách nát. Giai đoạn trước nam giả nữ trang, hậu kỳ sẽ khôi phục. Nguyên sang nam chủ: Nghe lộng ngọc.Đang ra...…
-Văn án:'•Trường Đại Học Hoàng Gia Điệp Phong Lan là ngôi trường danh tiếng và sang trọng bật nhất nước ta, ngôi trường này còn được mệnh danh là nơi mà các thiên tài từ khắp nơi trên thế giời đổ về và theo học. Đứng đầu ngôi trường này là ba gia tộc hùng mạnh. Lần lượt là Thóng Gia, Lương Gia và Phạm Gia .' '•Đây là một nơi mà cả đời Ngọc Quý mơ cũng chẳng tới được. Vậy mà hôm nay, Ngọc Quý lại được bước chân vào ngôi trường này với cái danh hiệu "Cánh bướm thiên tài". Nhưng trong sự may mắn to lớn này lại xuất hiện một sự xui xẻo tưởng chừng là nhỏ xíu, Ngọc Quý cũng chẳng thế ngờ rằng sự xui xẻo mà cậu xem là nhỏ xíu này sẽ đảo lộn hoàn toàn cuộc sống yên bình của cậu!'-Trích đoạn: '•Liệu tình yêu to lớn có thể xoá nhoà được bức tường vô hình và khổng lồ được tạo nên từ sự khác biệt về địa vị đang ngăn cách giữa hai ta hay không? Liệu tình ta có hai chữ "sau này" hay không? Ngọc Quý rối bời nhìn người đang đứng từ phía xa xăm. Lòng nhói lên từng cơn đau nhói. Khoảng cách giữa cậu và anh tưởng chừng chỉ là vài bước đi nhưng sao đối với cậu, sao mà nó lại xa quá, cứ như là hai thế giới hoàn toàn cách biệt vậy. Ngọc Quý không biết liệu rằng khi cậu vượt qua được bức tường đó, đến bên thế giới của anh thì liệu sẽ có một thứ gì đó cắn nát cậu hay không..?' !!! Lưu ý : Tất cả các nội dung trong câu truyện trên đều không phải là sự thật.Hoàn toàn chỉ là sự sáng tạo của tác giả! •Thể loại: Giả tưởng, boy love, xã hội thượng lưu, có chi tiết bạo lực, siêu năng lực,học đ…
Tác giả: Irene FangNhân vật: Trần Phi Vũ x La Vân Hi (Nhân vật trong truyện không có liên quan đến người thật việc thật). Nơi thánh đường ta gửi một lời tình ýNhằm bông đùa vì hứng thú với ngươiNgày gieo gió, nào ngờ bão lòng cuốn ta quỵ lụy đâu hay.…
Ngàn chữ viết ra cũng chẳng thể thổ lộ hết tình cảm ta dành cho người.II Lấy cảm hứng từ bài hát Cửu Vạn Tự II…
Trong bức màn sương mù dày đặc của cuộc đời, nơi những gian nan và thử thách ẩn hiện, một ngọn lửa bừng sáng từ trái tim dũng mãnh của chàng nguyên soái Đình Phong. Tình cờ, ngọn lửa ấy bắt gặp ánh nhìn từ đôi mắt trong veo của nàng Ngọc Lan, như ngọc sáng giữa đêm tối.Tình yêu của họ, tựa như ánh lửa giữa sương mù, rực rỡ và kiên cường, vượt qua mọi giông bão và cách trở. Dưới tán cây cổ thụ, sợi tơ hồng của định mệnh đã đan kết hai tâm hồn lại với nhau, tạo nên một câu chuyện tình yêu vĩnh cửu, cháy bỏng và bất diệt, soi rọi cả những nơi tăm tối nhất.…
Nó là ảo tưởng của chính bản thân tôi…
Một câu truyện nhẹ nhàng, ấm áp với kết thúc có hậu. (Khuyến cáo: hố sâu không đáy, dành tặng phái nữ vào ngày 8-3, ngày Quốc Tế Phụ Nữ)…
Có những lúc, tôi thấy trái tim mình như một bản nhạc chỉ toàn những nốt lặng. Lặng khi nhớ về anh. Lặng khi nhìn lại món quà anh tặng, và lặng cả khi tên anh được mọi người nhắc đến. Tình đơn phương này, tôi đành cất vào những trang nhật ký hàng đêm, viết ra rồi lại xóa, như thể sợ chữ nghĩa sẽ làm trái tim mình thổn thức không thôi. Yêu một người mà chẳng dám hy vọng, đây có lẽ là nỗi buồn dài nhất mà tôi từng biết.…
1 câu chuyện do #adVan chắp bút cho Jerza…
bg convert dc marvel ngontinh đn đnphim đồngnhân…
Cô gặp anh, trong một ngày nắng. Nắng chảy mỡ.Anh- đẹp trai mê người,mang tính chất vị soái ca hoàn hảo.Cô- Bánh bèo lắm mồm. Nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành từ dưới đi lên. Ưu điểm duy nhất là cái bằng đại học Sư Phạm Hà Nội ---Yêu đơn phương một người, không có nghĩa phải mang họ về phía mình, mà cũng có thể buông tay, ngắm nhìn người ấy hạnh phúc---***Waring: truyện có nhân vật nữ chính nói tục hơi nhiều, không hợp thanh niên nghiêm túc…
Thiên Anh lôi mạnh Di vào nhà kho. Đóng sập cửa lại. Bên trong tối đen ngoại trừ ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ nhỏ trên tường. Cậu đẩy Di sát tường. Di bất ngờ quá:- anh...Chẳng nói chẳng rằng, cậu hôn Di. Nụ hôn này không giống như những nụ hôn trước đây của cậu. Không hề nhẹ nhàng hay dịu dàng. Nó mạnh dạn và có chút gì đó giống như "sự trừng phạt". Bị hôn bất ngờ quá, vài giây đầu Di có phản kháng lại bằng cách đẩy Thiên Anh ra, nhưng cậu đâu cho phép điều đó. Cậu càng tiến tới hơn. 4 tháng không gặp, em nghĩ rằng tôi sống vui vẻ sao? 4 tháng không gặp, em nghĩ rằng chỉ mình em sống trong mong nhớ thôi à?Em đâu có biết rằng, tôi nhớ em đến phát điên lên không? Chỉ hận rằng không thể biến em thành viên kẹo để tôi luôn mang bên mình.[...]Trần Dương Di, em giỏi lắm. Xem ra hôm nay, tôi phải "dạy bảo" lại em rồi.Em là của tôi! Chẳng ai có quyền phủ nhận điều đó.…