TUỔI THƠ GIẢN DỊ CỦA MỘT DĐỨA TRẺ
Mong mọi người đừng gửi những lời công kích mình khi thấy truyện không được hay. Xin cảm ơn ạ!…
Mong mọi người đừng gửi những lời công kích mình khi thấy truyện không được hay. Xin cảm ơn ạ!…
Chỉ là nơi chúng ta cùng nhau tâm sự,chia sẻ cùng nhau ...!!!Như là nhật kí mà thôi❤…
Đây vốn là truyện của một người bạn, nhưng là ta viết tiếp hộ rồi đăng luôn (((= P/s : Có phép rồi nga~…
couple :chanbaek ....hunhannhân vật :byun baekhung (cậu) là con út của 1 tập đoàn BBH thứ 2 thế giới.,sau chanyeol. năm cậu 13tuổi bị mất trí nhớ. sau đó du học Pháp 5 năm do ba mẹ ép buộc... về Hàn để tiếp tục học đại học tại trường đại học kinh tế Seoul +park chanyeol (hắn) là con cả của tập đoàn PCY thứ 1 thế giới.... yêu baek nhưng phủ nhận tình cảm đó cho rằng là sai với đạo lí... lạnh lùng ..bằng tuổi baek.. học cùng trường baek. + park sehun (nó) là con út của tập đoàn PCY ...lạnh lùng...có (tình cảm với luhan từ Trung Học nhưng ko nói... +byun luhan (là con cả của tập đoàn BBH hòa đồng nhưng vì chanyeol gián tiếp hại baek nên ko thể thấy luhan nói chuyện với chanyeol dù 1 câu... chú ý : đây là fic đầu tay của mình mong mấy bạn bình chọn và theo dõi mình... 1tuần mình ra 1 chap nha.. thể loại :BL... có ngược...mong các bạn ko thích thì ko cần đọc... tóm tắt nội dung: cậu và hắn quen nhau hồi tiểu học... lên trung cấp cậu tỏ tình với hắn nhưng thất bại hắn cho rằng điên rồ và sỉ vả cậu ...qua hôm sau hắn quen mimi để sỉ nhục cậu... mimi lên mặt hâm dọa cậu nên ngưng tiếp cận chanyeol... do trường học sinh bắt buộc ở kí túc xá nên không và hắn chung phòng.. từ đó baek bị mimi hãm hại... mimi làm cậu bị 1 chiếc xe taxi do mimi mướn đâm cậu ...lúc đó cậu qua khỏi nhưng mất trí tạm thời ...điều tra thì biết mimi làm... Sau đó do cô làm2 nên gia đình bị phá sản luhan biết chanyeol là nguyên nhân nên cự tuyệt với hắn .......còn nữa.. Mọi người nhớ theo dõi để hiểu thêm nha...…
ở cái giây phút mà tôi nhận ra tôi đã đứng trên bục của vinh quang và chiến thắngthì tôi bỗng nhận ra, để có được nó, tôi phải đáng đổi nhiều tới nhường nào..…
( Truyện Ngôn Tình )Lần Đầu Tiên Viết Truyện Nên Tớ Rất Cần Xin Ý Kiến Của Các Cậu Ạ=33 Nếu Các Cậu Thấy Hay/Dở Thì Tớ Mong Các Cậu Sẽ Đóng Góp Ý Kiến Cho Tớ Nha=33 Tớ Sẽ Cố Gắng Và Nỗ Lực Hơn Để Viết Thêm Nhiều Truyện Hay Ạ=33…
Truyện nói về 1 điệp viên…
Tôi - Sinh viên năm thứ hai trường Y, chuyên ngành Điều Dưỡng Đa Khoa, luôn vỗ ngực tự hào mình là một nữ thanh niên thời đại mới đạt 3 giỏi đúng chuẩn: Giỏi ăn. Giỏi ngủ. Giỏi trốn tiết. Trong kì thi đại học cao đẳng đó tôi đã dùng hết mười phần công lực từ lúc bú mẹ để cố gắng lọt vào một trường đại học nào đó, bởi tôi nghe giang hồ đồn rằng sinh viên sống an nhàn tự tại, ăn xong ngủ, ngủ xong chơi. Quả nhiên động lực ấy đã thúc đẩy tôi mãnh liệt, tôi thành công đạt được mục tiêu của mình.Tôn chỉ sống trên đời của tôi là: Một: Không có đồ ăn thì chấn lột, cướp bóc. Có đồ ăn tuyệt đối ăn sạch không bỏ dở, nếu có thể thì liếm bát sạch bóng đến soi được gương càng tốt. Và chắc đó cũng chính là lý do các cô chú nhà bếp ở căng tin mỗi lần nhìn thấy tôi tới là tình yêu thương như biển Thái Bình dạt dào. Hai: Nếu có thể ngồi tuyệt đối không đứng, nếu có thể nằm tuyệt đối không ngồi và quan trọng nhất là nếu có thể trốn tiết tuyệt đối không bao giờ lên lớp. Lảm nhảm vậy đủ rồi, việc chính tôi muốn nói ở đây là Tôi - Một thanh niên với những phẩm chất xuất sắc như trên đã và đang gây ra chuyện động trời gì thế này! Tôi đang tràn ngập trong cảm giác tội lỗi và hơn hết là hối hận. Tại sao sáng nay tôi lại lên chuyến xe Bus định mệnh này để rồi cuộc sống sinh viên an nhàn của tôi bắt đầu trở thành những tháng ngày đẫm máu và nước mắt từ đây! Doraemon ơi, cho mình mượn máy quay ngược thời gian có được không?…
Lần đầu viết truyện nếu có sai sót mong mấy bạn bỏ qua🥰❤️…
AMNTT…
[Lần đầu mình chuyển ver, mong mọi người ko ném gạch đá]Truyện theo ngôi kể thứ nhất nói về cô gái tên Vee lần đầu đến Nhật Bản. Khi cô bị lạc đường, may là"họ" cho cô ở nhờ. "Họ" chính là 5 chàng trai và một cuộc sống của cô ở Nhật Bản đầy những yếu tố bất ngờ được bắt đầu…
Ai cũng có một thời tuổi trẻ, một khoảng thời gian thanh xuân của riêng mình. Chỉ là thời gian cứ trôi qua một cách chậm rãi và vô tình khiến chúng ta khi quay đầu nhìn lại thì đã vô tình đánh mất nó từ lâu trong tiềm thức. Khi đó thanh xuân là một khái niệm gì đó hỗn tạp đan xen giữa hiện tại và quá khứ. Có những người đã bỏ qua nó, có người lại cố gắng quên đi. Nhưng lại có những người kiên trì sao chép nó lại vào trong những trang giấy mà chúng ta hay gọi nó là nhật ký.Nhưng, cuộc sống mà, đâu phải ai cũng có đủ thời gian để ngày ngày ghi chép lại mọi niềm vui, nỗi buồn của chính mình đâu. Cuộc sống bộn bề, lo toan khiến chúng ta phải ưu tiên thời gian cho nó nhiều hơn. Tuy nhiên, nếu có một người đủ sự kiên nhẫn, đủ sự bao dung, và có một tâm hồn mộng mơ giúp chúng ta ghi chép lại thì sẽ ra sao. Đó chắc chắn sẽ là một cuốn tiểu thuyết cuộc đời chứ không còn đơn thuần chỉ là một cuốn sổ nhật ký khô khan nữa. Chúng ta sẽ tạm gọi người đó là " người gác miền ký ức".Vậy, người đó là ai? Và ai sẽ là người may mắn được lưu giữ ký ức thanh xuân tươi đẹp của mình vào một cuốn tiểu thuyết đây ?…
Tác giả: Trương Kỳ Lâm Thể loại: ngọt, công sủng thụ, HE, đọc đi r bt:)))....Bá tước trăm tuổi chiếm hữu, lưu manh công X Thiếu gia bị gia đình đem bán cho bá tước, mặt lạnh như tiền, tâm dịu như gió thụ:)))....Bộ này ủ mưu cũng khá lâu rồi, nhưng mà kiểu không dám đưa lên tại nó hơn rối, cốt truyện vãn chưa hoàn chỉnh, nên phải lùi nó lại, cho hai bộ kia lên trước.Thật ra thì cái này, định là viết theo kiểu ngược nữa cơ, nhưng thôi, ít nhất trong kho vẫn phải có hai bộ ngọt chứ. Viết ngọt sẽ không bị stress nhiều và cũng can đảm để đọc lại hơn:)))Ra cái văn án vậy đó chứ khi nào 2 hố kia lấp xong đi rồi tính hoặc là viết luôn cả 3 hố. Ôi mẹ ơi! Oneshort chưa viết xong nữa nên là phải có gắng ra chap đều đều cho mọi người thôi.Iu mọi người(。♡‿♡。)(⌒‿⌒)...."Em đẹp như vậy! 500.000.000 vạn chắc không đủ đâu! Phải là 100.000.000.000 vạn mới xứng với em!" "Bá tước có vẻ rất giàu nhỉ! Vậy tăng lên 500.000.000.000 vạn đi và phải giúp công ty của ba tôi lại hưng thịnh như trước! Tôi sẽ ở với ngài mãi mãi!" "Mỹ nhân cược thật lớn! Được, nếu em muốn tôi sẽ cho em!" "Được! Nhất ngôn cửu đỉnh!"…
mới chơi liqi và mới ghi truyện nên ghi bừa :))…
Một hình tượng nhân vật trong trí tưởng tượng của tui trong một thế giới fantasy…
Cuộc sống có nhiều điều bất ngờ mà ta không hề đoán trước được !!Hmm ... Chết tiệt !!…