《 phong lưu Sát Thần 》
…
bổn cung đã trở lại…
Tôi suy cho cùng cũng chỉ là 1 cô gái bình thường,😫 thân phận nhỏ nhoi như bao người khác. Nhưng sao lại đối xử với tôi như thế chứ. Những lúc 1 mình, tôi thường đem chuyện cũ ra ngược đãi mình. Cho đến khi, ruột gan đau đến lẫn lộn. Cứ ngở là khắc cốt ghi tâm đến 1 ngày bỗng chốc nhận ra. Chỉ là mưa gió thoáng qua (💓) Nhớ anh ( nhớ anh trong vô vọng) và bất chợt nhận ra mình không là 1 phần nào trong anh ấy. Nhưng không muốn quấy rầy họ, hãy để tôi nhìn họ từ phía sau. 😭 Anh thừa biết em rất dễ Rung Động. Thế nên nếu không Yêu em thì đừng làm em rung động. Nếu em đã rung động thì anh đã là 1 phần quan trọng trong lòng em. Nên em sẽ chấp nhận yêu thầm, mà không nói ra 1 lời. Hãy để em chôn giấu nỗi đau đó 1 mình 😔 Im lặng là nỗi đau tận cùng của 1 cô gái. Xin hãy để nỗi đau đó đuợc bình yên. Hãy để nó ngủ quên 😶Và quên lãng. Tình cảm giữa người với ngườiCó đôi lúc cũng giống chiếc áo len. Lúc đan thì từng mũi, từng sợi, cận thận vô cùng. Lúc tháo ra chỉ cần kéo nhẹ 1 cái. Có thể chỉ là 1 câu đùa vui, cũng có thể chỉ là 1 lần vô tình gây nên hiểu lầm nhỏ, tất cả tình cảm đó đều coi như chưa từng Tồn Tại. Thời gian sẽ làm mờ đi tất cả, nó đi qua thật nhanh 😑và rồi.... Thôi! Dừng ngay hành động đó của mình lại đi, mình thích họ chứ họ có thích mình chăng😯😫. Ngủ đi, ngủ đi. Chuỵên gì rồi cũng sẽ qua, ngẩng đầu lên ánh dương vẫn rực rở mà. Yêu! chính là sự can tâm tình nguyện từ 1 phía mà không cần nhận đựơc sự đền đáp gì. Hãy yêu họ thật lòng. Họ rất ghét " Gỉa dối " Hãy cho họ 1 cơ hội để tìm hiểu về bạn 😍P/s cảm mơn các bạn đã đọc truyện của mình. Thank you very much 😍😍😛…
Thấm thoát 5 năm trôi qua. Hàn Thụy cô đã 23 tuổi, hôm nay là ngày mà cô trở về nước sau 5 năm sinh sống tại LonDon cùng với ba mẹ và anh trai. Lúc này thì cô gặp được Tư Dạ. Tư Dạ anh từ khi thấy cô đã yêu cô từ lần đầu gặp gỡ thầm quyết tâm sẽ cưới cô về làm vợ. Anh có một đứa con trai nhỏ nay đã 5 tuổi. Không biết tại vì sao mà hai cha con họ từ khi gặp cô lại quấn quýt cô không buông khiến cô phải nhức đầu mỗi khi họ chí chóe nhau vì cô. Tạo nên những tình huống dở khóc dở cười.…
Tình yêu của chúng ta rất được hoan nghênh! Tác giả: Nắng HạThể loại: phi thực tế, phi chính nghĩa, yêu đương mãnh liệt, một đám nhắng nhít... :)Nhân vật chính: Minh Quân và Hạ Hạ (Hoa cải) Bạn đọc nên cực kỳ cẩn trọng khi dấn thân vào con đường đen tối này :) Tác giả sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm gì nếu nhân cách tốt đẹp của bạn đọc bị tha hoá :) Tác giả nói thật đó, không có đùa đâu :)Và nếu bạn đọc nào đã xác định được rạch ròi nhân phẩm của mình rồi thì... :) Mời bạn đọc cùng tác giả bước chân vào một câu chuyện rất lôi thôi sắp tới... :) Lưu ý: Đến đây vẫn có thể quay đầu được đó :) Còn nếu bước một bước nữa thì, haha, ngại quá :), dù thân tàn cũng phải cố lết xác theo hầu tác giả nhé!! Yêu người bỏ chính nghĩa, theo tác giả!!! :)Đây là một câu chuyện kể về một đám người xấu tụ tập sống với nhau!Chuyện là... Có một cô gái bất đắc dĩ phải trở thành một người xấu trong cái đám người xấu đó. Được cái lại rất có nhan sắc, nhưng bạn có thấy người xấu nào cần nhan sắc lắm không? Nên là, cô gái ấy bị liệt vào hàng ngũ "đẹp nhưng không triển vọng"! Ấy gọi là "hồng nhan bạc phận"!! :)Cảnh báo lớn: Có vài phân cảnh rất không có tính người, hoặc rất phản đạo đức, nên nếu không thích, xin đừng buông lời chửi rủa hoặc nói nặng lời với tác giả! Đơn giản đây chỉ là truyện! Và nó không có thật!!…
Truyện ko có nam chính…
Những bài viết chủ yếu để tâm sự những khó khăn, buồn vui trong cuộc sống.…
Cô là một tác giả truyện nổi tiếng được nhiều người yêu thích nhưng cô lại che giấu thân phận mình bởi trái tim bị tổn thương muốn giam mình trong bóng tối... 5 năm trước cô từng yêu say đắm một người đàn ông nhưng người đó lại nhẫn tâm bỏ lại cô một mình với một vết thương trong trái tim...------------------------------------------------------ Anh một con người quyền lực, có thể thâu tóm cả giới hắc đạo và bạch đạo, một người đàn ông lạnh lùng lấy phụ nữ làm thú vui, tàn nhẫn lấy đi mạng sống con người... Một trái tim bị tổn thương bởi tình yêu và một trái tim lạnh lẽo với tình yêu liệu có thể vì nhau mà chấp nhận, vì nhau mà yêu bằng cả trái tim...…