Xuân, hạ, thu, đông
Mùa xuân : là mùa của trăm hoa đua nhau nở rộ.Mùa hạ : là mùa thương, mùa nhớ.Mùa thu : mùa của những áng thơ đượm buồn. Mùa đông : mùa của những hơi ấm trao nhau, đôi bàn tay siết chặt.…
Mùa xuân : là mùa của trăm hoa đua nhau nở rộ.Mùa hạ : là mùa thương, mùa nhớ.Mùa thu : mùa của những áng thơ đượm buồn. Mùa đông : mùa của những hơi ấm trao nhau, đôi bàn tay siết chặt.…
Ta rất chi là thích Tịch Nhan nên định làm cho chị nhà một rổ harem. Ta sẽ cố gắng lấp lại cái hố ( chưa chắc đã lấp được). Bởi vì đây là lần đầu viết nên ta chưa có kinh nghiệm, đừng có ném đá nhak!!!!Tịch Nhan cô mệt rồi, mặc cho cơn đau từ con dơi ở đùi, cô cầm con dao bạc đâm thẳng vào ngực trái, vào trái tim héo mòn của cô.Cuối cùng cô cũng thoát khỏi hắnCuối cùng cô cũng thoát khỏi số phận con quỷ ăn máu người này...Cuối cùng cô vẫn lại là người cô đơn...Đúng vậy, Tịch Nhan cô vẫn không cam tâm để lại chị em của mình, vẫn áy náy, day dứt không thôi.- Vậy nếu có cơ hội, cô có muốn trở về quá khứ của mình, từ cái năm 9 tuổi đó?- Đương nhiên có!- Vậy thì... Chúc may mắn!…
Lãng mạng…
Cảm ơn rất nhiều, em sẽ không quên mọi người đâu. Vậy nên...hẹn gặp lại! Mong mọi người cười tươi lên nhé.…
Câu chuyện nói về tôi bước vào năm học lớp 6 của mình nhưng nó lạ lắmNếu muốn biết thêm hãy đọc chuyện rồi sẽ biết…
"cảm ơn vì những năm tháng ấy có cậu...cảm ơn cái kết quả cuối cùng của hai ta ,dù..."TRUYỆN KHÔNG CÓ THẬT…
Bên tai tôi vẫn còn đang văng vẳng câu nói, "Thùy Dương có thích thầy không?""Có thích mà bây giờ hỏi mới nói hả?""Thầy chỉ đợi được 5 năm nữa, không đợi lâu quá được!""Có được không?"Thật ra, sau câu chúc mừng năm mới nếu tôi có thêm dũng khí ghi thêm một dòng nữa: "Năm mới Thùy Dương vẫn rất thích thầy" Thì có lẽ chúng ta giờ đã khác...*****[Năm năm sau như thế nào thì em không dám chắc nhưng mà hiện tại "Gói Gọn Hồi Ức Trao Cho Anh"]"Không thành đôi thì cũng đành thôi."Tôi không muốn tiết lộ bất cứ điều gì về anh ấy hết.Bởi vì...Dù cho đến lúc em tan biến đi, em vẫn muốn người mà em yêu là một ngôi sao. Một ngôi sao sáng giữa bầu trời đêm. Anh không thể bị lu mờ vì em được.…
hãy đón xem nhé…
Chỉ cần còn có tình yêuDù cho gian khó trăm điều, cũng qua... ______________| Tác giả : @Realwl| Thể loại : Ngọt văn, hường, tuổi học trò, HE _______________..." Ngày đó đã lỡ mất nhau rồi, thế nhưng trong thâm tâm mỗi người vẫn luôn hướng về nhau.."" Bốn năm qua đợi cậu như vậy, tưởng chừng chỉ có mình tớ nhưng hoá ra..""Chúng ta chưa từng cô đơn, vì ít nhất..chúng ta còn có nhau"... ________________Đây chỉ là những câu chuyện mà tôi gặp được trong cuộc đời nhiều muối của mình, thì thay vì tôi ghi vào nhật kí và bị người ta đọc được thì tôi mang nó lên đây và đưa vào từng nhân vật, vậy nên nếu có muốn đọc một câu chuyện thật hay và cảm động thì đừng trông chờ vào nó quá nhiều :'>Nhưng cứ đọc đi, để biết rằng vẫn còn có những điều ngọt ngào như vậy trên đời này...…
Đặng Phương Anh vốn là đại tiểu thư phủ Thái phó nhưng do một số biến cố mà buộc nàng chịu cảnh bi thương, không những xa phụ mà còn mất luôn cả mẫu, phải về bên ngoại sống qua ngày. Năm 17 tuổi, với quyết tâm "tổ chức" một "yến hội" dài hạn tại phủ Thái phó mà nàng gặp không ít khó khăn. Muốn giết ta? Hừ, các người còn non và xanh lắm. Mọi chuyện dần trở nên có gia vị hơn khi tam vương gia được hoàng thượng sủng ái hết mực-Trịnh Hạo Ngôn, nổi tiếng là thụ sủng nhược kinh mà tàn bạo vô độ lại mặt dày theo đuổi Đặng Phương Anh. Nhiều lần dùng cương không được thì đổi sang thành nhu, các cụ có câu mưa dầm thấm lâu quả không sai tuy cuối cùng cũng được như ý muốn nhưng trong quá trình gian nan đó không biết bao lần hắn tự đá bay đi liêm sĩ mà phát ngôn. "Liêm sĩ có thể giúp ta rước được Anh Anh về nhà sao? Nếu không được thì cứ vứt nó cho chó ăn đi." Hãy cùng nhau khám phá hành trình trả thù của Đặng Phương Anh cũng như rước nương tử về nhà của nam chính nhà chúng ta-Trịnh Hạo Minh, nhé.…
Một câu chuyện nhỏ mà mình đã hoàn thành khá lâu. Vì đây là truyện ngắn đầu tiên mà mình hoàn thành trọn vẹn. Mình cũng gửi gắm cảm xúc của mình vào đó nữa. Ye.... Mình hy vọng các bạn sẽ thích và đưa ra những lời nhận xét để cho mình tiến bộ hơn nhé.…
Sau khi ra đi ở hiện tại, tức là Takemichi đã chết đi thì cậu ấy sống lại ở thế giới mớiỞ đây cậu ấy quên mất những kí ức đau khổ, chỉ còn nhớ những trận đánh đấm đầy tuổi trẻ và nhiều lần vui đùa cùng Toman và nhóm bạn của mình.Ở thế giới này, lúc bắt đâu sống lại ở nơi đây thì có gì đó rất khác trước. Mọi người hay nói những gì đó mà em không thể hiểu nổi. Gì mà phân chia tầng lớp của quỷ, rồi mạnh nhất, yếu nhất, rõ ràng mọi người ai cũng là con người mà? Chuyện này là thế nào, cùng Takemichi tìm hiểu xem nhé.…
✍️Tác giả: Felix Dat👤Cốt truyện: Anh giám đốc 36 tuổi Hoàng Thanh Minh bị tai nạn, lúc tỉnh lại thì phát hiện mình đã quay lại 16 năm trước.⌛Thời gian viết: 13/06/2024 -➡️Ngày đăng: 25/06/2024 -📖Số chương dự kiến: 15-20 chương⏰Thời gian đăng các chương mới: thứ 3 và 5 hàng tuần.⚠️Vui lòng không sao chép truyện khi chưa được cho phép.…
Một nhà tâm lý học tội phạm nhận nhiệm vụ điều tra vụ mất tích bí ẩn tại một ngôi nhà bỏ hoang ở Đà Lạt. Nhưng ngay khi bước chân vào, anh nhận ra mình đang bị cuốn vào một trò chơi tâm trí bệnh hoạn.Một cuốn nhật ký với nét chữ của chính anh, nhưng lại kể về những vụ giết người lạnh lùng. Một tấm gương chỉ soi bóng anh, nhưng tiếng cười của một đứa trẻ lại vọng lại từ phía sau. Và một lời thì thầm ám ảnh: "Trong khu vườn này, chỉ có một người sống sót."Anh phải tìm ra sự thật trước khi ranh giới giữa anh và kẻ sát nhân hoàn toàn biến mất.Liệu anh có phải là người tìm ra hung thủ, hay chính anh mới là hung thủ mà anh đang tìm kiếm?…
Buổi lễ trưởng thành cho khối Mười Hai , bạn ôm đàn trên sân khấu hát khúc Million years ago của Adele . Hát chưa hết bài , bạn đã buông tay trên phím đàn , khóc nức nở . Cô bạn cùng lớp dẫn chương trình hôm đó , đứng sau cánh gà cũng nắm chặt vạt áo dài , đôi mắt đỏ hoe ." I only wanted to have fun Learning to fly , learning to run I let my heart decide the way When I were young ... "…