🍑 • [[ FANGIRL ]] • || MΛP ӨF ƬΉΣ ƧӨЦᄂ: PΣЯƧӨПΛ || • 🍑
"Khi tôi yêu thích một đất nước nào đó không phải nơi đó có gì mà là nơi đó có ai... "…
"Khi tôi yêu thích một đất nước nào đó không phải nơi đó có gì mà là nơi đó có ai... "…
cái tựa đã nói lên mọi thứ, đây là nơi mình xả những bức ảnh mình rảnh rỗi sinh nông nỗi mà vẽ, vì không có được luyện và hướng dẫn kĩ càng nên xấu như shit vậy. thông cảm nhé~…
Ảnh linh tinh…
Cũng có người hỏi anh về nó, ba điều quan trọng nhất là gì?"Bản thân anh, em và chuyện chúng mình."…
aintyourjolene - chẳng phải xinh đẹp của ngườitổng hợp các mẩu văn nhỏoriginal aintyourjoleneđăng vào thứ sáu mỗi tuầnnoted: thơ, văn, kịch, lowercase…
Giới thiệu cốt truyện:1) Tôi xuyên không (?) và vô tình lụm được một ông thầy mắc bệnh về não(?). Rồi sau khi gặp ổng thì tôi cũng mắc bệnh về não và trở thành đồ đệ của ổng? Cứu! Ta được một con nhóc không rõ lai lịch nhặt về, nó lại còn rất hỗn láo, ăn nói chống không, bướng bỉnh và coi ta như người bằng vai phải lứa. Hơn nữa là nó cũng rất khùng, hay cười một mình, nhiều lúc lại khóc không có lí do, chẳng hiểu nữa. Có một học trò mắc bệnh nan y thật mệt mỏi. Hai thầy trò ai cũng nghĩ rằng người kia bị điên nhưng không ngờ mình cũng vậy. 2) Tuyết tự sát ở thế giới cũ nơi mà nó từng sinh sống, nó nhảy xuống vực và hòa mình vào những cánh hoa. Nhưng rồi đó chẳng phải là sự giải thoát, nó chẳng hiểu sao sống lại, hơn nữa nơi này còn là một thế giới khác. Nơi mà có một loại năng lực siêu nhiên gọi là ma pháp. Thay vì giống ma pháp trong các câu truyện phương Tây, lợi dụng quy tắc thế giới để sử dụng ma pháp, thì ở đây, ma pháp lại càng giống dị năng trong truyện mạt thế hơn...*Lưu ý: tác phẩm đầu tay và thuộc quyền sở hữu của tôi, văn phong còn non kém, nội dung chưa được chỉn chu và logic, mong các bạn đọc vẫn cứ góp ý nhưng xin đừng nặng lời. Bìa truyện cũng là tôi vẽ, chỉ là minh họa, mong các bạn đừng chê.*Nhắc nhở: Đừng đọc chương 1 nếu bạn không muốn một ngày nặng nề, chương 1 chỉ mang tính giới thiệu, đọc hay không cũng không sao. Thời gian lên ý tưởng: năm 2020.…
.....cứ xem đi ủng hộ mình nha các chế…
HuyHoang BetrocDelulu otp.…
Viết H Giở Tệ =)(…
Lần đầu viết truyện nếu có gì sai sót mong mn bỏ quaʕ'• ᴥ•̥'ʔViết truyện vì đam mê và muốn nhìn OTP/ship ở bên nhau(ㆁωㆁ)Truyện có hơi xàm vì vẫn chưa nghĩ được cốt truyện đầy đủ('ω`*)*lưu ý nếu không thích ship/OTP trong truyện thì đừng đọc ạ💦*Và xin đừng ném gạch đá ạ('°̥̥̥̥̥̥̥̥ω°̥̥̥̥̥̥̥̥`)+ship trong truyện:errorink,crossdream,dustberry,...Có lẽ tớ nói hơi nhiều rồi nhỉ,mọi người đọc truyện vui vẻ nhé(≧▽≦)Cảm ơn vì đã lắng nghe/đọc!…
anthitbetrai…
Tổng hợp tất cả songfic mình viết...À mà nó có đúng là songfic thật không đấy??…
hé lồ e vơ ry bó đỳ…
rồi ta sẽ ngắm pháo hoa cùng nhau…
Sonic láo toét trai bóng rổ red flag x Shadow sống ẩn cọc tính…
_Sonic Top X Shadow Bot_tớ đói hàng nên đẻ ít oneshort cho shipdom nhà mình.…
Ánh nắng rực rỡ của mùa hè năm 2015 đã khẽ nghiêng mình qua ô cửa sổ, đưa anh đến bên đời cô như một định mệnh được sắp đặt từ rất lâu mà cả hai chưa từng hay biết. Chỉ là một viên kẹo đường nhỏ bé, chỉ là một nụ cười vô tình trao nhau... vậy mà lại mở ra cả một bầu trời mới trong trái tim cô.Từ khoảnh khắc ấy, thế giới của cô không còn đơn sắc.Anh đến như ánh sáng, dịu dàng mà ấm áp, len lỏi qua từng vết nứt trong tâm hồn cô. Còn cô bằng sự mong manh và lặng lẽ của mình lại trở thành bến đỗ khi anh mỏi mệt giữa những tháng ngày chông chênh.Họ giống như hai mảnh ghép lạc loài giữa cuộc đời rộng lớn, tưởng chừng chẳng bao giờ tìm thấy nhau... vậy mà khi chạm vào, lại vừa vặn đến lạ. Hai đứa trẻ từng chịu nhiều tổn thương, học cách ôm lấy nhau để tự chữa lành. Không ai nói lời hoa mỹ, nhưng ánh mắt đã thay cho tất cả.Cho đến một ngày, giữa bầu trời đầy nắng, anh nắm tay cô bàn tay run khẽ như sợ đánh rơi điều quý giá nhất đời mình."Thanh Vy à em có nguyện ở bên anh, có nguyện làm bông hoa nhỏ của anh mỗi sáng thức giấc đều có hương thơm của em bên cạnh anh không? ""Gió khẽ lay mái tóc cô. Trái tim cô đập nhanh đến mức tưởng như có thể nghe thấy thành tiếng."Em... em đồng ý."Lời nói ấy nhẹ như sương, nhưng lại nặng như một lời thề.Cô từng nghĩ mình chỉ là kẻ mơ mộng, ôm mãi một giấc mơ quá đẹp để trở thành sự thật. Cô sợ rằng chỉ cần tỉnh giấc, tất cả sẽ tan biến ánh nắng kia sẽ tắt, viên kẹo kia sẽ tan, và bàn tay kia sẽ buông ra.Nhưng mỗi lần cô mở mắt, anh vẫn ở…
for 01z, stayc.…