Tôi Hay Mà Em Đâu Có Thương - Đoàn Thạch Biền - VietZone.Mobi
…
... hướng người về phía tai của Felix mà thì thầm, đủ để hai người nghe: "Liệu em có muốn đi gặp vị hoàng tử của ánh trăng, người luôn mong gặp lại chàng tiên nhỏ của mình không ?" Felix choàng tỉnh mà mở to mắt, cậu liệu có nghe lầm không nếu Chris thật sự cho cậu quyền gặp lại hắn, vị hoàng tử ánh trăng Hwang Hyun Jin mà cậu hằng đêm trộm nhớ, thêm một lần./Một chiếc truyện mình viết trong lúc buồn ngủ và điện thoại đã chuyển sang filter trắng đen, nó đang cố kêu mình đi ngủ đó...From Red de Umber, the story is mine, please don't take it anywhere.First public on 23:54|10/5/21.…
Những Trò Chơi Có Thể Rất Nguy Hiểm và Nguy Hiểm Ở Đây Có Thể Đồng Nghĩa Với Chết...…
Chào~ lần đầu mới vô đây phớ hôm?…
. mình u mê Chiến Bác nên làm 1 truyện ngắn ❤️❤️…
Hai kiếp người, nàng chỉ được sống một kiếp. kiếp thứ hai vô tình trở thành ma. Nàng vẫn giữ lời hứa cũ kĩ năm ấy, "không uống canh Mạnh Bà, không quên chàng".Duyên phận mong manh, trải qua hai kiếp, ma và người liệu có còn duyên nợ?"Ngươi chắc chắn muốn nhập ma? Muốn tu luyện theo con đường tà đạo này sao?""Người nghĩ ta còn con đường nào khác để đi sao?"Hắn nở một nụ cười tà mị:"Hay cho một mối tơ duyên dang dở. Một kẻ sống vui, một kẻ đau đớn uất hận mà cam tâm từ bỏ kiếp người""Câm miệng"Y bỗng bật cười lớn, cười đến nghiêng ngả. Y ngã ra cái ghế bằng xương trắng tiếp tục cười. Mộc Hạ vứt cây trâm vàng nàng yêu quý nhất mà thường vẫn hay cài trên suối tóc dài xuống đất. Kiếp này coi như ta đã chết, kiếp sau nhất định tìm chàng cho ra lẽ.…
Đây là truyện mình tự sáng tác mong là các bạn ủng hộ. Vì là lần đầu nên mong các bạn góp ý nhẹ nhàng. Bản thân mong manh nên không đủ khả năng nhận gạch đá…
Khi cô nữ sinh lớp 12 được phát hiện đã nhảy lầu tự tử ngay sau lễ kỷ yếu, bạn thân nhất của cô - một nam sinh hướng nội, sống khép kín - bất ngờ nhận được những trang nhật ký được gửi đến từng tuần một, vạch trần sự thật đằng sau nụ cười luôn rạng rỡ của người con gái ấy. Mỗi dòng chữ là một lát cắt tâm lý, là máu, là nước mắt... và là lời tạm biệt chưa bao giờ được nói thành lời.…
Lý Nguyệt là cô gái trẻ khó gần, nhút nhát, hơi ngốc nghếch. Một lần do chơi dại nên cô đã xuyên qua không gian quay về quá khứ, nhập vào cơ thể của một cô gái khác. Lúc đang tuyệt vọng, cô định chết đi thì cô thấy thân hình cơ bắp tám múi, cuồn cuộn săn chắc, khuôn mặt điển zai từ phu quân ngốc của mình, khiến nàng chảy dãi, không nghĩ nhiều quyết định ở bên chơi đùa với mỹ nam này, khỏi lại phí của trời . Chàng ta cũng hợp tác giả ngu để chơi với nàng. Khi biết được sự thật về nàng, chàng lộ bộ mặt là con hồ ly gian xảo, cuốn lấy nàng khiến chú mèo này xù lông lên cũng không thể rời đi nữa. Nàng tìm mọi cách để trở về nhưng ngày nào bị phát hiện thì đem ấy cũng mất ngủ, ê ẩm với chàng. Liệu cô sẽ ra sao, hãy đón chờ.…
Tiểu Thiên Thiên, thế giới dù có bao nhiêu tỉ người thì em vẫn chỉ thích anh…
Au: Tiểu Minh - Đảng viên bảo thủ Đảng TL - Dù bị uy hiếp cũng không thay đổi chính kiến :vNotice: Tất cả chỉ là sự tưởng tượng hư cấu.…
Lấy cảm hứng từ hiện tượng "Deja vu".Sơn Tùng có những ý thức không rõ ràng về cuộc sống thực tại và giấc mơ hằng đêm của hắn, nói cách khác là không phân biệt đâu là mơ đâu là thực...…
Tác giả:Mạc như quytóm tắt:...Tà mị lãnh khốc đại vai ác, xuyên thành nũng nịu tiểu loli. Hắn có dã tâm, có dục vọng, từ một cái nhà nghèo chi nữ, đi đến mẫu nghi thiên hạ. Hắn mục tiêu, →_→ đem hoàng đế việc đoạt lấy tới! ①: Nam xuyên nữ, nam xuyên nữ, nam xuyên nữ. ②: Bổn văn ngọt sảng, song chỗ 1V1, nữ chủ phía trước giới tính là nam, lôi giả mặc lui. ③: YY ngốc nghếch văn, không có logic cùng chỉ số thông minh, không mừng chớ phun!…
Câu chuyện này mình viết khi còn học lớp 6, nên có nhiều chỗ ko hay, tên truyện mình cũng chưa nghĩ ra....thôi mọi người cứ đọc đi, đừng chê nhé😁 Dự báo thời tiết đã nói đêm nay sẽ có bão, một cơn bão rất to, đủ để phi tang mọi tội ác, ẩn dưới màn đêm,không có lấy một vì sao sáng. Cũng chẳng thấy được một tia hi vọng! Phải rồi, tội ác đấy cũng sẽ được dấu nhẹ dưới đáy biển... Bão tố và sóng cả sẽ thủ tiêu mọi tang chứng vật chứng mà thôi!. Trên đôi môi to son đỏ ấy nở một nụ cười mãn nguyện. Điệu cười của sự khinh bỉ: Chả ai biết đó là đâu, vì đêm rồi, mà ông trời cũng đâu có mắt... .... Trong đêm bão to, từng đợt sóng đang cố nuốt chửng cành hoa nhỏ bé ấy! Một cành hoa màu trắng! Không...không phải, đó là một cô gái đang bị từng đợt sóng đánh cho đến khi...cô quên mất mình là ai! Một cô gái có khuôn mặt trắng bệch, chắc đã chết rồi, một cô gái mặc váy trắng. Một màu trắng tinh khôi nhưng tang thương…
Một đứa bé đáng yêu .......💗💗💗Ko biết diễn biến cuộc sống của coi sẽ thay đổi như thế nào......…
thể loại: đoản đam mỹ.ngược thụ…