hjj
gjjkknh…
gjjkknh…
Lại đây nào, nắm tay anh mình cùng đi mãi mãi…
Từ nhỏ Diệp Hàm đã rất thích thực vật, tới lúc tốt nghiệp lại vì ngành học không được ưa chuộng nên cũng không có ai quan tâm đến cô.Một ngày nọ, cô nhận được một lời mời đặc biệt.Bên trên viết tới một nơi tên là 'vườn bách thảo Nam Sơn' để làm việc, lương một năm lên tới con số một triệu!Một triệu?Diệp Hàm mặt không đổi sắc, tắt email lừa đảo này đi.Nhưng mà giây tiếp theo, thẻ ngân hàng đã vang lên tiếng một triệu đã được cộng vào tài khoản!Diệp Hàm: Đúng ngành đúng nghề + tiền lương còn cao, trên đời này còn có chuyện gì tốt hơn chuyện này nữa không?Chẳng qua lúc đi đến nơi này cô mới hiểu ra được một chuyện, quả nhiên sẽ không tự dưng có bánh từ trên trời rơi xuống.Vườn bách thảo Nam Sơn vô cùng tồi tàn, hồ nước thì bốc mùi, cây cảnh thì héo úa, không có một vị khách nào.Hệ thống: 【 Số B544 Ngân Hà - Hệ thống bảo vệ thực vật xin hân hạnh được phục vụ cô, mong cô hãy cứu lấy thực vật ở trong vườn, thất bại thì sẽ bị trừ một triệu tiền lương. 】Diệp Hàm:???Mấy ngày sau, Diệp Hàm thu hoạch được bàn tay vàng là【 Nghe được thực vật nói chuyện 】, cô cũng đã sắn tay áo chuẩn bị bắt đầu làm thí nghiệm.Bạch Ngọc Lan: "Oa oa oa, cách 40m tính từ chỗ tôi có sâu hại, mau tránh xa tôi ra --"Cây Bàn Đào: "Đồ ngốc này, tưới nước lại còn tưới dư năm ml nước, định khiến ông đây chết đuối hay gì? Mau tới đây xới đất giúp ông đây đi."…
"Cảm ơn chị, cảm ơn vì Hiếu Mẫn chị đã có mặt trên thế giới này, chị đã khiến thế giới của em không còn mờ nhạt không xác định hướng đi nữa, bây giờ em có chị rồi cùng nhau đi đến cuối con đường chị nha"…
2,chào mọi người, mình là cự giải đây. Đây là truyện đầu tay của mình, nếu có sai sót mong mọi người chỉ bảo nhaChàng : Diệp Tô Mặc, Vương gia mặt lạnh tài giỏi, anh tuấnNàng : Trần Ngọc Trân, tỉnh nghịch năng động, nhiều lúc ngốc ko tả đc nhưng rất đáng yêu * Vui lòng không có ý truyện khi chưa có ý kiếnThể loại : xuyên không, romance, hài hước Nàng xuyên về 1400 năm trước, được đưa vào phủ vương gia làm nhà hoàn. Câu chuyện cứ thế tiếp diễn khi hai người chạm mặt nhau...…
Hero team vô tình xuyên không về quá khứ, và gặp lại chính những tiền kiếp của mình, nhưng tại sao họ lại là người Nhật? Và tại sao họ không biết và hiểu thứ tiếng của nhau, nhưng lại có thể nói chuyện như đúng rồi? Ai ya...xem ra phải đọc mới biết rồi! . !!!Không có lịch đăng!!!Lưu ý: độ tuổi của các nhân vật đúng theo bản gốc, ảnh bìa do tôi vẽ, VÀ TÔI KHÔNG CÓ NHU CẦU REPOST HAY COPY Ý TƯỞNG KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÔI! CŨNG ĐỪNG XÚC PHẠM TRUYỆN HAY NHÂN VẬT, ĐỪNG BIẾN MÌNH THÀNH MỘT KẺ ĐÁNH CẮP HAY LĂNG MẠ THẾ GIỚI CỦA NGƯỜI KHÁC! Xin cảm ơn độc giả!…
(Truyện buồn)…
Chuyện này mình nói về thế hệ mới của Vocaloid nên không có Miku hay Rin gì hết. Nên mọi người đừng thắc mắc tại sao không có Miku hay gì hết nha. Chúc Mọi Người Đọc Chuyện Vui Vẻ.…
một phiên bản tuyện vời khác dành cho những ai yêu thích alice ở Xứ sở Diệu kỳ----------------------------------------------------------Alyssa, mười sáu tuổi là hậu duệ của alice liddell, nhân vật trong tác phẩm " Alice ở Xứ sở Diệu kỳ" của nhà văn Lewis Carroll. mẹ cô phải sống trong bệnh viện tâm thần, còn bản thân cô phải đấu tranh với việc nghe thấy tiếng nói của những con côn trùng và các loài hoa. Lời nguyền của gia đình Alyssa bắt nguồn từ cụ ngoại của cô là Alice Liddell và chỉ có thể khắc phục được hậu quả bởi những người phụ nữ trong gia đình. Alyssa nhận ra một sự thật đáng sợ và biết rằng Xứ sở Diệu kỳ là một nơi vô cùng tăm tối và rối ren. làm thế nào để Alyssa vượt qua và hóa giải được lời nguyền năm xưa? cô sẽ quyết định rằng ai là người mình tin tưởng trong hành trình này: Jed- người bạn tuyện vời mà cô luôn yêu thầm hay Morpheus- người bạn đặc biệt trong những kí ức tuổi thơ của cô.Trích đoạn 1 Morpheus vươn người hứng lấy một giọt nước mắt bằng ngón tay mình. Gã giơ nó lên luồng ánh sáng mờ mờ tảo ra từ một vài tiên nữ còn sót trên đầu chúng tôi. Một nét tò mò uốn cong đôi môi gã. "Cô nhỏ lệ cho hắn cũng như từng nhỏ máu vì ta. Người ta hẳn sẽ tự hỏi thứ gì mạnh mẽ hơn, có tính ràng buộc cao hơn. Ta cho rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ biết."Trích đoạn 2Tôi ngắm nhìn đôi cánh tay rắm nắng của anh, say mê với những vết sẹo. Cái đêm trên con thuyền, cái cảm giác ngủ thiếp đi giữa vòng tay mạnh mẽ của anh. Tất cả những kí ức lung linh ấy giờ chỉ thuộc về mình tôi. Một điều mà tôi chỉ…
Người kéo xe lặng lẽ dò dẫm theo con đường núi âm u, nơi cây cối rậm rạp phủ kín lối đi. Bỗng anh khựng lại, hình như vừa thấy điều gì đó giữa lùm cây tối. Nhưng "Chát!" - một cái tát giáng xuống, kèm theo tiếng quát tháo, xỉ vả của những người kéo xe khác đã kéo anh trở về thực tại. Họ mắng chửi không tiếc lời, coi thường, đánh đập anh như trút mọi cay nghiệt.Anh không đáp lại, cũng chẳng tỏ thái độ. Nhẫn nhịn. Lại cúi đầu gồng mình kéo chiếc xe nặng trĩu đầy hoa. Vết đau còn âm ỉ, nhưng đôi chân vẫn bước. Đoàn xe tiến vào lễ hội, nơi tiếng nhạc rộn ràng, ánh đèn rực rỡ, và những người múa hát đang rạng rỡ trong tay cầm những cành sen hồng.Giữa khung cảnh tưng bừng ấy, anh chợt bắt gặp một ánh mắt. Từ xa, một tiểu thư đang nhìn anh, cái nhìn dịu dàng mà xót xa. Hai ánh mắt chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại.Rồi tiếng gọi giục giã vang lên, nhắc anh đang chậm trễ công việc. Người kéo xe quay đi, không nói gì, không ngoái lại. Anh không biết rằng, chỉ một ánh mắt ấy thôi, sau này sẽ gieo nên một mối lương duyên vừa đẹp, vừa day dứt cho cả hai người.…
Ta nghĩ muốn ôm ngươi;Ta nghĩ muốn đang cầm mặt của ngươi giáp hôn môi ngươi;Ta nghĩ muốn nắm tay ngươi ở trên đường tản bộ;Ta nghĩ muốn cùng ngươi đánh cầu lông, hòa ngươi cùng nhau khiêu vũ;Ta nghĩ muốn hòa ngươi đi chơi khi, giúp ngươi chụp rất nhiều xinh đẹp ảnh chụp;Ta nghĩ muốn ở ngươi khóc khi, cho ngươi lau đi khóe mắt lệ;Ta nghĩ muốn ở ngươi sinh bệnh bị thương khi, có thể ngồi chỗ cuối ôm lấy ngươi, đưa ngươi đi bệnh viện.Nhưng là này hết thảy, ta đời này đều không thể làm được.Cho nên, Tiểu Kết, thực xin lỗi, chúng ta không thể cùng một chỗ.Diệp Tư Viễn! Ngươi này vương bát đản!Ngươi này thiếu nội tâm trong đầu đều muốn cái gì vậy!Ngươi nói này đó phá chuyện này ta căn bản là không cần! !Ta chỉ muốn hỏi ngươi một vấn đề!Ngươi muốn yêu ta sao?…
RANDOM Tất cả thể loại mình đều viết trong bộ này=)))))*Lưu ý* Các char đc viết có thể bị ooc…