[one-shot] Xa ( Far Away )
"Nếu khoảng cách giữa 2 chúng ta là 1000 bước chân... Cậu sẽ làm gì?""Tớ lười lắm. Cậu tự bước đi.""Tớ không thể, tớ mệt rồi.""Ừ""Đừng ừ như thế. Cậu biết tớ chưa bao giờ có thể cùng bước song song với cậu."Vì cậu là nắng. Và nắng luôn di chuyển.Và vì, bầu trời nơi cậu hướng về, lại là nơi mà mặt đất tớ đứng, không cùng một độ cao.…
Có Một Mùa Hạ Đã Mang Thanh Xuân Của Tôi Đi Mất
" Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượngEm chở mùa hè của tôi đi đâu"Có lẽ trong chúng ta, ai cũng luôn có một mùa hạ như thế, sáng rực trong hồi ức đến mức bạn không muốn nhớ lại, thế nhưng bạn càng muốn quên đi thì lại càng nhớ rõ.…
yêu nhau mùa nắng biệt ly mùa mưa
Anh và em gặp nhau giữa mùa nắng, khi hoa phượng đỏ thắm một góc trời và tiếng ve còn miệt mài gọi hè. Nhưng rồi mùa mưa đến, mang em đi mất. Mưa rơi từng hạt,mỗi hạt mưa nặng trĩu,hệt như ông trời cũng thương xót cho nỗi đau của anh.Tình yêu đôi ta nồng nhiệt,rực rỡ như mùa hạ,nhưng lại kết thúc lạnh lẽo như cơn mưa cuối mùa...…
god saves our young blood.
những câu chuyện vô nghĩa nhưng chắc không đến mức không đầu không đuôi. và chắc chắn sẽ không edit lại.…
Kí ức bị lãng quên
Mong mọi người sẽ ủng hộ tiếp truyện thứ 2 của mình nhé.…
Thanh Xuân Không Gọi Tên
"Ánh"Một cô gái có vẻ ngoài dịu dàng với mái tóc đen dài ngang vai và đôi mắt luôn mang nét buồn khó tả. Ánh học khá giỏi, sống tình cảm và luôn quan tâm đến mọi người xung quanh. Tuy nhiên, đằng sau nụ cười ấy là những áp lực từ gia đình và việc học mà cô luôn cố gắng che giấu. Ánh trân trọng tình bạn, nhưng đôi khi lại chọn im lặng để giữ mọi thứ cho riêng mình."Huy"Một chàng trai điềm tĩnh, ít nói nhưng luôn âm thầm quan tâm người khác. Huy là người biết lắng nghe và luôn xuất hiện khi Ánh cần một chỗ dựa. Cậu không giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời nói, nhưng lại chứng minh sự chân thành qua hành động. Chính sự ấm áp ấy khiến Huy dần trở thành một người đặc biệt trong cuộc sống của Ánh."Thanh xuân là những buổi học vội vàng, những lần áp lực vì điểm số, những chuyến đi đầy tiếng cười và cả những rung động đầu đời chưa kịp gọi tên. Giữa tình bạn, tình yêu và những hiểu lầm tuổi trẻ, Ánh cùng nhóm bạn của mình sẽ phải học cách trưởng thành, tha thứ và trân trọng những người luôn ở bên cạnh. Bởi có những người xuất hiện để trở thành tình yêu, nhưng cũng có những người sẽ mãi là một phần đẹp nhất của thanh xuân.…
Ủa Dậy Là Có Chịu Quen Chưa???
Nguyễn Kiều Mi cô gái nghèo từ quê lên thành phố làm việc trong công ty giày da ở đây cô làm chung một bà chị cứ thích đối mói,đeo bám và luôn tạo ra cho cô vô vàn những khó khăn thử thách,cũng như lương tâm cắn rức và có lúc cùng vượt qua có lúc xém kéo cô xuống vực đó là "tài nữ" Ngô Thị Ngọc Nghi cô báo chính hiệu . Liệu sao những và vất Mì có vấp vào vòng tay của Nghĩ như cô ủ mưu 😂…
[ Thanh ] Kế hậu trọng sinh
Hán Việt: [ thanh ] kế hậu trọng sinhTác giả: Chúc Trưng NghiThể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Mãn Thanh , Cung đình hầu tước , Thị giác nữ chủVăn ánNa Lạp · Nguyệt Lâm chết bệnh sau, lại tỉnh lại lại về tới Ung Chính mười hai năm, nàng gả vào Bảo thân vương phủ trở thành trắc phúc tấn ngày.Nghe thấy quen thuộc hỉ nhạc, Nguyệt Lâm tức khắc tưởng khai.Chờ đến Càn Long đăng cơ sau, không ngoài sở liệu nàng vẫn như cũ sẽ bị sách phong vì Nhàn phi.Đến nỗi ân sủng cùng Càn Long coi trọng, nàng sớm đã không thèm để ý.Sử dụng chỉ nam:1, hậu cung cá mặn văn.2, nữ chủ nhìn thấu nhân sinh, thích làm gì thì làm.3, bởi vì bồ câu nghỉ hè khả năng muốn thực tập, chưa chắc có thể ngày càng, nhưng sẽ nỗ lực bảo trì ngày càngTag: Cung đình hầu tướcTrọng sinhLịch sử diễn sinhCổ đại ảo tưởngTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Na Lạp · Nguyệt Lâm ┃ vai phụ: ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Sau đó trọng sinh nằm yên lạpLập ý: Nằm yên đi! Mặc kệ lạp!…
Chuyện tình của Thắm
Câu chuyện ngắn chủ yếu xoay quanh hai nhân vật chính Thắm và Thiên. Những cảm xúc khi yêu ở độ tuổi cấp ba rực rỡ.…
Xin lỗi, đến trễ rồi, cậu có lạnh không?
Cậu đứng đợi mình ở trước công viên.Mình đến muộn nửa tiếng.Trời mùa đông lạnh buốt, lúc mình đến, vẫn thấy cậu ở ngoài.Với tính của cậu thì mình tuyệt đối không được hỏi vì sao cậu không vào trước."Xin lỗi, đến muộn mất rồi, lạnh không?""Lạnh chứ, nhưng hẹn ở đây thì là hẹn ở đây, không được di chuyển."…
Đn Đam mỹ
nói chung là kiếm đc bộ nào đăng bộ ấy, ko nói trc đc cái gìnguồn: lofter…
[Thủy Tuyền ] 🦁💞🦁
Những câu chuyện nhỏ đáng iu về Thủy Tuyền Tiểu Tử 🍬…
Phiên Ngoại Tra công tổng vì ta khóc lóc thảm thiết [ Xuyên nhanh ] QT
Ạd min web xanh bỏ bê phiên ngoại quá nên mình đăng lên luôn c':Lưu ý: chỉ đăng phiên ngoại! chỉ là bản convert chưa edit !Nếu bạn muốn đọc chính văn đã convert có thể lên web xanh tìm tên truyện như tiêu đề để đọc "Tra công tổng vì ta khóc lóc thảm thiết"( ^ν^)Tác giả: Mộc Nhất Liễu…
Người Hàng Xóm Của Tôi
Trích chap 1: Giọt nước mắt tớ rơi không phải vì cậu, nó dành người làm cho tớ khóc và đó là người đứng trước tớ đây.Chuyện tình trong đây là chuyện tình cảm thật của tớ nhé. Tớ có thêm vào vài chi tiết cho thêm phần thú vị…
[SHORTFIC][HUNHAN] - Một Bước Để Yêu Thương
Một câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm của lứa tuổi học trò mộng mơ. Nó trong sáng đúng với ý nghĩa của từ trong sáng, chứ không phải biến thể thành "choong xáng" đâu nha :) Mình viết nó, cũng vì tình yêu đối với thần tượng và cũng để đánh dấu kỉ niệm của mình, kỉ niệm đẹp của thời học sinh…
Hướng Dương
Nó cứ muốn giữ mãi nỗi buồn đấy, mãi ngồi trong con hẻm cụt ấy, chờ đợi "thiên sứ" là anh đến giải thoát cho nó. Nó không muốn nó là ánh sáng nữa, nó muốn anh đến và thắp lên ánh sáng cho cuộc đời nó.…
Tháng tư - Thanh Khương
Lâu lắm mới viết về tình yêu, nhưng sẽ viết với một phong cách khác. Người đọc sẽ cảm nhận được những gì gọi là "phũ phàng", là "hụt hẫng" trong tình yêu, và điều ấy cho đến cuối câu chuyện vẫn sẽ cố gắng được làm cho nổi bật.…
Đêm đen lửa đỏ | Taejin/Jintae
Disclaimer: Nhân vật không thuộc về mình.Rating: PG-13Pairing: Taehyung/SeokjinCategory: Romance, Actorfic, Songfic, Hurt, Homophobic Author: Matt Rood (Matthew Rouge)Fandom: BTSArchieve: Update laterAnh biết đấy, tộc của anh không chấp nhận người tộc em, lại càng chẳng ai chấp nhận hai người con trai đến với nhau. Nhưng thật ra chúng ta chỉ là chúng ta, chúng ta nhỏ bé đơn độc tới nỗi không ai đếm xỉa tới, và chỉ thèm đếm xỉa khi ta làm vài điều họ ghét (giá mà họ hiểu ta cũng ghét họ thế nào, dăm lúc). Họ không chịu trách nhiệm về cuộc đời chúng ta và ngược lại, cũng không có quyền ngăn cấm chúng ta yêu bất kì ai. Cùng lắm thì, em phải bỏ tộc.Và em sẽ bỏ, bởi em thấy ngột ngạt. Dù anh có bỏ tộc anh hay không.…

