Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ngang trái khi hai anh em không cùng huyết thống về chung một nhàNhưng trong họ lại hình thành tình cảm đặc biệt với đối phương Người em với đầy tổn thương trong quá khứ liệu có được tia nắng ấm áp của người anh chữa lành Anh là tia nắng soi sáng trái tim em Còn em là mặt trời nhỏ bé để anh vững vàng bước tiếp…
Đam mỹ, hành động,1×1, HE, sủng thụ, có H - Em nghĩ sao nếu một ngày em yêu phải sát thủ? - Rất thú vị! Vậy anh nghĩ sao nếu một ngày anh yêu phải một người cận kề cái chết? - Nếu tôi yêu người đó tôi sẽ không để hắn chết dễ dàng.- Vậy nếu hai sát thủ cùng yêu nhau? - Sinh cùng sinh, tử cùng tử. Chẳng phải sẽ là một bộ phim hút người xem sao? - Hảo! Vậy chúng ta yêu nhau đi! - Được! Tôi chờ nó hơn 15 năm rồi...…
Thanh xuân như một cơn mưa rào, dù bạn bị ướt, nhưng vẫn muốn được tắm lại mãi.Có phải, bạn cảm thấy câu nói này rất đúng? Thanh xuân, đơn giản là để bỏ lỡ, bỏ lỡ người mình thích, bỏ lỡ câu chuyện còn dang dở, bỏ lỡ đường gấp khúc của tuổi xuân, chỉ vì một người...Đối với tớ, cậu là một trời kí ức đẹp, giữa cậu và tớ có một khoảng cách rất xa, xa đến mức tưởng chừng chẳng thể nào chạm tới, có đôi khi cảm thấy cậu rất gần, nhưng gần thế nào cậu cũng không cảm nhận được. Năm 17 tuổi, tớ cảm ơn cậu vì đã cho tớ một quãng thanh xuân ngây thơ, ngốc nghếch nhất. Cậu của năm đó là quan trọng nhất. Nhưng tớ của bây giờ mới là tớ tuyệt vời nhất. Kí ức năm đó tớ không bao giờ quên được, bởi vì trong đó...có cậu…
Kiếp trước, Tiêu Cửu gặp Vương Quyết trong lần đến cầu học ở Vương gia và đem lòng yêu hắn nhưng cuộc sống lại khiến hắn tuyệt vọng và tự sát.Ngày Tiêu Cửu đi như cả Tu Chân Giới đều vui mừng vì người đứng đầu ma đạo kia đã chết.Kiếp sau, Tiêu Cửu nhất định không để mọi chuyện xảy ra như kiếp trước nữa. Nhưng y lại phát hiện ra sự thật động trời về thân thế của mình và Vương Quyết.Hãy xem diễn biến câu chuyện nhé.…
"Spectre từ trong bóng tối đi ra ánh sáng, từ từ lại gần phía Odette gần cùng nụ cười nhạt trong khi nàng không hay biết, hàng nước mắt đã lăn dài trên hai gò má hồng hào của mình từ khi nào. Cuối cùng, nàng đã hiểu ra, mình đã suýt chút đã đánh mất đi một người quan trọng của cuộc đời._ Chàng đã ở đâu thế ? _ Ta vẫn ở đây. Ta sẽ mãi tồn tại, khi nào chàng còn nhớ đến ta._ Đừng đi đâu hết... Nàng vùi mình vào ngực hắn, thì thầm trong tiếng nấc. Nàng không muốn người con trai ấy có thể nhìn thấy nước mắt của mình. Và cái ôm thật chặt ấy, là vì nàng thề rằng không muốn để vuột mất người ấy thêm lần nào nữa. _ Dù chàng là ai, nhưng khi tôi thức dậy, tôi muốn anh đừng biến mất nữa. _ Thật vui khi nghe nàng nói thế, Odette.Rồi Spectre quỳ xuống, tháo bỏ chiếc mặt nạ ra và đặt nụ hôn lên bàn tay của Odette..."(Vie: "Oops, xin lỗi ! Đó là preview !")Một phiên bản phối hợp của truyện "Ghost Opera" và "The violinists" của Vie, nhưng câu chuyện này sẽ chủ yếu viết Romance. Truyện lấy bối cánh của 1 miền núi tại nước Pháp, thể kỷ 19. Tác Giả: VieThể loại: Romance, Action-Horror, Musical..p/s: Nếu bạn nào muốn xem dưới dạng có hình ảnh minh họa, trong đó có hình ảnh các bối cảnh, hình ảnh các nhân vật như Odette, Delane, Charles... thì hãy vào đây nha (y) Cảm ơn rất nhiều !! Link: http://truyen.org/threads/light-novel-the-ghost-of-the-nightmare-mong-ma.8758/…
(Truyện mang tính chất giải trí và không liên quan đến lịch sử của bất kì quốc gia nào!!! Vui lòng đọc kĩ. Cảm ơn.) Nữ chính là một cô gái vô cùng xinh đẹp. Tên cô ấy là Ngọc Lan Bạch Kiều. Tên thật hay. Nàng từ nhỏ đã sống trong côi nhi viện tại Minh châu, nơi này vô cùng khắc nghiệt, mùa đông tới thì có đắp mấy lớp chăn cũng chẳng ấm hơn là bao nhưng bù lại mùa hè thì rất dễ chịu. Ở đây nàng không có cảm giác mình cô đơn vì nàng đã có người bà bà tốt bụng lại hiền hậu, còn có cả các tỷ tỷ cùng muội muội rất dễ thương và đặc biệt còn có cả Mộc huynh nữa. Dù huynh ấy tên là Vương Hàn Nghiên Dương nhưng nàng không gọi là Dương huynh bởi vì trên người huynh ấy có một mùi hương vô cùng thanh nhã của thảo mộc nên nàng mới gọi huynh ấy là Mộc huynh. Cuộc sống cứ tiếp diễn cho đến khi nàng tám tuổi, Mộc huynh của nàng phải rời đi để trở về với cư gia của mình... Nàng tưởng rằng họ đã chẳng thể gặp lại nhau...…
Đây là truyện đầu tay của mình_________________Nữ chính: An Vũ ĐìnhNam chính: Hàn Mặc Ngôn Từ lúc kết hôn đến nay cũng đã được hai năm, cuộc sống hôn nhân của cô rất hạnh phúc cùng người chồng - Tống Minh. Nhưng tất cả niềm hạnh phúc ấy trong phút chốc tan vỡ khi cô vô tình phát hiện chồng mình và người phụ nữ khác đang làm chuyện đáng xấu hổ ấy trong căn nhà của họ. Đau khổ hơn, người phụ nữ lên giường cùng chồng cô lại chính là người bạn thân cô hết mực tin tưởng và trân trọng. An Vũ Đình như bị đẩy xuống vực sâu không lối thoát. Tại sao họ lại nhẫn tâm đâm vào trái tim cô một nhát dao đau đớn như vậy. Hạnh phúc thật sự xa vời như vậy sao? Không chấp nhận được, An Vũ Đình ly hôn và rời khỏi nơi đã từng chứa những hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng cũng là nơi đã đẩy cô xuống biển sâu tuyệt vọng. An Vũ Đình không có cha mẹ, cũng không có một người thân nương tựa. Nhưng rồi một người đàn ông lần nữa bước vào cuộc đời cô đem lại ánh nắng ấm áp soi sáng cuộc đời cô. Liệu cô có thể tìm lại hạnh phúc trọn vẹn một lần nữa ?…