(XK) Đặc công ngoan phi ngoạn phiên thiên
…
Tác giả: Tĩnh mặc thành kiểnhttp://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=120245…
Đường Tử Ngôn: một bác sĩ tâm lí - kết quả của một mối tình độc nhất vô nhị trong hoàng tộc. + Sở hữu vẻ ngoài cuốn hút.+ Một bộ não được xếp vào hàng thiên tài.+ Tính tình trầm ổn. Cố Lưu Ly: một cô gái mang vẻ đẹp kiêu hãnh nhưng trên môi luôn nở nụ cười.Ẩn chứa sau nụ cười đó là gì??? Hãy cùng chờ đón! " L, con làm ta quá thất vọng! Lần này con hãy tự chọn hình phạt đi." đây là truyện đầu tiên mk viết, nếu có j hãy comment bên dưới để mk chỉnh sửa ! Ủng hộ cho mk nhé và Đừng Mang" Nó" Đi Đâu Cả !!! ( ăn cắp í ) ...OK. Đọc vv nhé !!!~~~…
Tự truyện nhảm nhí viết cho bớt sầu🤧…
Mốc Mốc nhỏ vẫn đang cô đơn giữa hành tinh hơn 7 tỷ người, liệu cuối cùng chàng trai cô ấy tìm có xuất hiện? (Và tại sao cổ lại được tác giả chọn cái biệt danh hấp thế nhỉ? ^^)…
Vì truyện chưa xuất bản sách nên mình tìm bản gốc đọc rồi sẵn tiện dịch cho mn đọc chơi :))))Chỉ dịch vì sở thích, không mang tính thương mại, cũng chưa được sự cho phép của tác giả nên mọi người vui lòng không reup nhé. Mình cảm ơn!Tên truyện: Nhớ em như thuở ban đầuTác giả: Cố Tây TướcNăm phát hành: 2019----------------------- Ai cũng nói thời gian làm hoa sắc úa tàn, nhưng khi gặp lại mối tình đầu, sao anh vẫn mang dáng vẻ thanh tú, khí chất tuyệt đỉnh, cử chỉ ung dung như thuở xưa thế kia? Hứa Thanh Tranh nhìn chàng công tử thế giai đi lướt qua bên cạnh mình, lòng thầm nghĩ, nguy hiểm quá, cũng may anh ấy không còn nhớ mình nữa. Cô điềm nhiên như không, giả vờ như chỉ mới gặp anh lần đầu tiên, nhưng mà đợi đã, tiết tấu này hình như hơi sai sai? Sao cái người này lại muốn ăn hộp cơm của cô, sao lại muốn ôm cô? Rồi tại sao lại nói những lời khiến người khác phải đỏ mặt tía tai? Đúng vào lúc cô đang tiến thoái lưỡng nan, người đàn ông mà cô vẫn luôn chẳng thể hiểu nổi ấy chợt hỏi: "Cô Hứa Thanh Tranh, tôi tên là Tô Phách, 14 tuổi học kịch, hát kịch đã được 11 năm. Sở thích chẳng nhiều, tính cách tạm ổn, biết nấu mấy món ăn thường ngày trong nhà. Xin hỏi, chỗ cô có nhu cầu không?" Niềm vui đến một cách bất chợt, là tia sáng ấm áp, là niềm vui bất ngờ, là một vở kịch nhỏ dịu dàng của sự trùng phùng sau nhiều năm không gặp.…
Này anh em thích anh…