NHỮNG CÂU CHUYỆN LÀM LẠI KÍ ỨC
VIỄN TƯỞNG, KHÁM PHÁ,PHIÊU LƯU…
VIỄN TƯỞNG, KHÁM PHÁ,PHIÊU LƯU…
Năm ấy,tuyết rơi từng lớp từng lớp thực dày. Chân trần ta bước trên tuyết,nhưng tim ta đã chết lặng, nhịp đập yếu ớt đến nỗi chính ta cũng không biết mình có còn sống hay không. Chính chàng đưa ta từ nơi tăm tối nhất,để ta đi theo chàng,để tình yêu nảy nở trong lòng ta như 1 bông hồng trỗi dậy trên sa mạc khô nóng... Hóa ra ta vẫn còn có trái tim ư? Những năm ta ở gần chàng,ta thường nghe chàng nói. Chàng hận vì sao ta không sinh ra trên đời sớm hơn,còn ta thì hận vì sao không thể cùng chàng trải qua những biến cố ấy? Thực đáng tiếc, trên đời làm gì có hai chữ "nếu như".Nàng ghen tị với ta. Nàng ngưỡng mộ ta có thể cùng chàng trải qua những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, có thể ngày đêm bầu bạn bên chàng, vào sinh ra tử. Có bao giờ nàng nghĩ,ta mới là người phải ngưỡng mộ nàng,ngưỡng mộ người có thể cùng chàng đi đến cuối đời?Chàng chưa nói với ta lời nào hoa mỹ,càng không từng hứa hẹn điều gì. Kẻ hồ đồ chỉ có mình ta. Ha, hóa ra người đã chết cũng có thể yêu, chỉ là cái kết này có đáng không?…
xem đi r bt…
Thám tử lừng danh Conan…
Tác giả: Phôi Phi Vãn VãnConvert: ngocquynh520Số chương: khoảng 400 chương ^^!, truyện ngược nhưng HEEdit: Ny, Thảo Trần, pinkpinkpig (Q1 C1-44), Ndmot99 (Còn lại)Đêm hôm đó, sau mảnh lụa vải màu đỏ, nàng chủ động hôn lên môi hắn, nhưng hắn cười rồi đem nàng giao cho người khác. Vì hắn, nàng đi bên cạnh một nam nhân khác. Địa vị cao, nàng cho rằng nàng đã có thể ly khai. Cũng không nghĩ, chuyện đầu tiên hắn làm sau khi lên ngôi, đó là phong nàng làm phi. Đến cuối cùng cũng chỉ là khế ước, lại có thể xóa xạch không còn một chút tổn thương....Cùng nhau ân oán, dây dưa cả đời, nàng cùng bọn họ, yêu hận đúng sai.Phế phi, phải chăng là lạnh lùng phế đi chức vị phi tử hay là lòng người...…
VIỄN TƯỞNG, CHIẾN ĐẤU…