Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đáp ứng nhu cầu bạn trẻ quanh mình, mình sưu tập ảnh về cho các bạn trẻ coi. Sẵn chờ con về nên đi địa xem đứa nào xinh, cho đỡ nhớ!À, tui đi lưu về bên Instagram và không ghi nguồn chi ráo. Làm này là phi lợi nhuận và không có gì xấu đa, nên lỡ có ai khác đọc được thì cũng đừng report tui, tội nghiệp!…
Chỉ là một câu chuyện đơn giản về hai người bình thường.Fluff. Teenfic. Sến. Rất Sến.Martin Edward ( Park Woojoo) - 25 tuổi, yêu âm nhạc và đau đầu về chứng mất ngủ kéo dài.Eom Seunghyeon - 18 tuổi, năm nhất đại học và lớn lên trong tình yêu của cả nhà..P.S: đây là fic được viết lại từ một fic khác của mình, mình đã viết lại để hoàn thành câu chuyện mình bắt đầu từ vài năm trước. Nếu bạn thấy câu chữ quen quen, có khi tụi mình đã từng gặp nhau ở một version khác của mình (❀❛ ֊ ❛„)♡. anyway, enjoy!…
"cái gì cơ ấy? mày nhắc lại được không, hình như anh không nghe rõ.""nuôi rùa ấy! rùa! u-a ua rờ ua rua huyền rùa. em muốn nuôi rùa, chỉ em cách nuôi rùa với.""lên youtube mà xem ấy, hỏi tao làm mẹ gì? không thì hỏi juhoon kìa, má mày, tao đã nuôi rùa bao giờ đâu?"martin bĩu môi, nhấp chuột mở tab thứ hai mươi với tiêu đề "nuôi rùa: những điều cần lưu ý", vò đầu bứt tóc note lại trong cuốn sổ tay. hỏi được hắn đã hỏi, đúng là james chao chả biết cái chố gì."hắt xì- mày vừa chửi thầm tao đúng không thằng quỷ con?""em chẳng, xí, anh không biết thì thôi. mà này, cấm không được mách juhoon đấy"pairings: martin edwards x kim juhoonwarnings: lowercase, bad words, ooc…
Sau Cải cách Giáo dục Phép thuật 2020, bốn nhà Gryffindor, Slytherin, Ravenclaw và Hufflepuff buộc phải hợp tác trong Dự án Liên nhà.• 21/10/2025 - word by: Mcjiajf.• tags: MARSEONG, KEONHOON; Hogwarts AU, episodic, slice of life, fluff, comedy, team dynamics...• author's note: câu chuyện này hoàn toàn là hư cấu, dựa trên trí tưởng tượng. mọi tình tiết, tính cách, mối quan hệ đều là ooc, không có bất kỳ liên quan hay áp đặt nào lên người thật. cách hành văn còn nhiều chỗ chưa hoàn hảo, mong độc giả thông cảm và nhẹ nhàng góp ý.…
Như mọi ngày, tôi - Ahn Keonho vẫn đang nhìn chằm chặp vào cái máy tính cà tàng cà khổ của mình, đánh cành cạch vào bàn phím như đang phát điên lên một vật chỉ vì nó vô tri vô giác. Sắp tới đây, đám học sinh năm ba chúng tôi sẽ không còn thảnh thơi như đợt năm nhất năm hai, nằm dài đợi ngày thi rồi nằm lên thớt nữa, chúng tôi sẽ phải chuẩn bị cho chuyến thực tập dài một năm trời của mình....Bạn bè, có thể đi cùng nhau, có thể không. Họ chỉ cần biết trong tim họ vẫn có một ngăn sâu thẳm để chứa đựng tình bạn này là đủ rồi. ...Ừm. Cái buông tay ấy, là cái mà mọi người cùng gọi là cuộc hội họp cuối cùng với cái thanh xuân ngắn ngủi. Vì cái lúc họ đặt chân lên tàu, là lúc họ phải trưởng thành, trở thành con người hoàn toàn khác mất rồi...[tên với ảnh đại, tại t lười, truyện chả dựa trên cái gì cả, chillin mà đọc, kể cả tên các em cũng có nhiều thay đổi để phù hợp với cốt truyện, đọc với tinh thần thoải mái nhất có thể nhé]NOTE: TRUYỆN CÓ CP, CÓ LOVELINE…
Nguồn ảnh: https://x.com/Aheng28451728/status/1743392331838202029?t=VuBIM4D0am1ZHVdotjLotg&s=19Nơi đây sẽ đăng hàng FengXing và HengRen, cả hàng FengRen và HengYing nữa :DTất cả đều là hàng mình tự đẻ tự húp, tại ít hàng quá...Notes: thằng Phong trong này là chúa toxic, ông hoàng cờ đỏ, chúa tể gia trưởng luôn nhé :D em Hằng thì đỡ hơn, ít ra biết yêu mà không toxic với gia trưởng như thằng kia, nhưng vẫn cờ đỏ nha :D đây là headcanon của mình, chưa biết ai rượt ai đâu nhá.Mà đừng lo hãy cứ nhảy hố đi nhé, hố được lấp lại đàng hoàng rồi mới đăng lên :DCảm ơn vì đã ghé qua đây.…
nắng nép mình bên những khóm hoabố đưa em đến một ngôi nhàjju là dùa nhỏ, là hơi thởlà cả gia tài bố chắt chiu.rồi nhóc nhà bên cũng vừa sangmái tóc lởm chởm, nắng nhuộm vàngjju cười: "nhím đấy, trông ngộ quá"ai ngờ duyên nợ chớm từ đây.những buổi chiều tan nắng nhạt màumartin cõng ỉn, bước thật maubố kim ghen tị nhìn theo bóng"để chú bế cho, nhóc biết gì!"nhím khẽ quay đầu, mắt tỉnh bơ"chú già, lưng yếu, chớ có chờđể con lo liệu cho ỉn hết"bố đứng lặng thinh, hóa sói vương.thời gian thấm thoát, tóc mây baynhím thành producer, nhạc đong đầyỉn thiết kế đồ, tay khéo léohai đứa cùng xây những ước mơ.một tối thu sang, gió trở trờidắt nhau về bảo: "cưới, bố ơi"bố kim sặc chén trà đang nhắpkhăn rớt bên sàn, mặt tím ngắt."thằng nhím kia kìa, định cướp con?"ỉn cười nũng nịu, má hồng tròn"nhím thương con lắm, đừng la mắng"martin cúi đầu, hứa sắt son.ngày cưới hoa tươi rợp lối đimartin trao nhẫn, chẳng ngại gìthì thầm: "ỉn nhé, đời của nhímchỉ muốn vì em, giữ trọn tình."bố ngồi phía dưới, mắt hoen caychiếc khăn tay ướt, nắm chặt tay"trao con cho nhóc, lòng đau quá"nhưng thấy con cười, lệ lại rơi.lúc tiễn jju đi, bước ngập ngừngbố cầm tay rể, dặn rưng rưng:"anh làm nó sụt dù một lạnglà tôi sang ở... ngủ cùng đôi!"nhím mỉm cười hiền, hôn tay em"ỉn là thế giới, chẳng bàn thêmcon xin gìn giữ như trân bảo"bố khóc to hơn, lườm... vẫn lườm.hết thảy sầu lo gác lại saunhím và dùa nhỏ mãi bên nhaubố kim đứng đó, cười trong lệvì biết con mình, đã ấm êm.…
CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ!!! Tác giả gốc: MơMười một năm trước vì một sự cố trên biển đã khiến nhà họ Nghiêm quyền thế lạc mất đứa con trai út họ thương yêu nhất. Đứa nhỏ lúc đó mới ba tuổi, chỉ biết khóc biết cười. Mãi mười một năm sau khi nhìn thấy trên bảng tin thời sự đăng tin về một cậu thiếu niên bị bạo lực học đường đến nhập viện Nghiêm gia mới tìm được bảo bối mà họ đã đánh mất. Mười một năm Thành Huyền trải qua trong đớn đau và tuyệt vọng cuối cùng cậu cũng có thể cảm nhận được tình yêu thương và ấm áp của thế giới này.Thành Huyền rất thích An Kiến Hạo, đó là bạn học duy nhất không bắt nạt cậu và đối xử tốt với cậu. Nhưng cậu không dám tiếp cận hắn vì cậu biết cả hai không cùng một thế giới. Kiến Hạo là người thừa kế duy nhất của gia tộc họ An còn cậu chỉ là một kẻ không gốc gác được một ngư dân nghèo nhặt về từ chợ cá. Kiến Hạo luôn toả ra ánh hào quang rực rỡ còn cậu ám mùi hôi hám tanh tưởi quanh năm, ngay cả tư cách để tiếp cận người ta cậu cũng không có. Mãi cho đến khi cậu nhận lại gia đình thật sự của mình, biết được thân thế của bản thân mới dám tiến gần hắn thêm một chút...…