Em là thanh xuân của anh
Hay lắm nhưng .................................................…
Hay lắm nhưng .................................................…
đm đây là ổ phốt + quắn cực mạnh = cú lừa không hề nhẹ .…
Chim sáo sang sông, sổ lồng bay mấtAi trách đời ai mà hát nao lòng.…
Chàng trai là Lê Đan đẹp trai lạnh lùng . Nàng là Anh Ngọc duyên dáng xinh đẹp . Tình yêu sẽ bắt đầu và có thử thách họ…
Quế Ngọc Hải là một chàng trai nhà giàu,25 tuổi, rất đẹp trai và có rất nhiều fan.Văn Toàn là một Chủ Tịch shop quần áo,22 tuổi rất xinh gái.Công Phượng là một người rất mạnh mẽ và đẹp trai 24 tuổi…
"Ngày xưa có một chuyện tình - chuyện tình của chúng ta..."*Category : Shortfic, Fanfiction, Romantic, OOC, Boy Love, gương vỡ lại lành,...…
*Disclaimer : Các nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôi, các tình huống và cách xây dựng nhân vật trong truyện đều không có thật, hoàn toàn là trí tưởng tượng của tôi. Mọi tình tiết đều không liên quan đến ngoài đời. Truyện mang tính chất phi lợi nhuận. Truyện chỉ được đăng trên Wattpad trong tài khoản Hynthhi, tất cả những chỗ khác đều là giả mạo.*Casting :Moon Hyeonjun (bengal cam) x Choi Wooje (munchkin trắng xám)*Summary :Rào cản trong tình yêu của Moon Hyeonjun và Choi Wooje không chỉ là khoảng cách về địa lí mà nó còn nằm ở độ cao của cái hàng rào xung quanh trụ sở CampOne và cái mồm lia lịa của Han Wangho...*Category : Shortfic, Fanfiction, Romantic, OOC, Boy Love,...*Status : On Going…
Truyện xoay quanh về cuộc sống giữa boss Ohm và thư kí nhỏ NanonNhiều tình tiết dở khó dở cười, vừa ngọt lại vừa đắng sẽ mang đến cho các bạn nhiều cảm xúc khi trải nghiệmCòn muốn biết thực hư ra sao thì xin mời nếm thử 😋…
Năm ấy lần đầu tiên em biết yêu cũng là lần đầu tiên em cảm nhận nỗi tuyệt vọng cảm ơn khi đã cho em biết được ấm áp rồi cũng giúp em tỉnh táo để nhận ra không ai tốt với bản thân bằng chính mình.…
Tại sao??? Cô nằm trên giường trong đầu có hàng trăm câu hỏi. Ngươi tránh ra! Cô gục xuống trong sự tuyệt vọng. Em muốn thoát khỏi tôi sao? Nghĩ cũng đừng nghĩ. Một tổng tài vì yêu mà điên cuồng chiếm đoạt -.- .Rồi họ sẽ ra sao... #truyện mình tự viết nha …
- truyện không hẳn là tình cảm hay có yếu tố H - Có otp nha nhưng mà truyện kể về các tv chứ k nhất định 1 otp nào . - T chỉ mới tập tành viết truyện nên khộng được hay lắm .…
Tính cách nhân vật, các dòng sự kiện sẽ sẽ có nhiều cái khác nguyên tác _ OOCOTP khá thừa muối nói chung là mặnViết giết thời gian khi chán thui nên khá tùy hứng_My Au_…
Đến cuối cùng thì mọi chuyện cũng chỉ là căn bệnh hoang tưởng của cậu mà tạo nên...Truyện hư cấu không gán ghép lên người thật, mong mọi người lưu ýKhông sao chép di chuyển tác phẩm đi bất cứ đâu khi chưa có sự cho phépMong mọi người tôn trọng tác phẩm lẫn tác giả nhé…
Casting :Moon Hyeonjun (bengal cam) x Choi Wooje (munchkin trắng xám)Summary :Nhà của Sanghyeok hyung ngay từ đầu vốn là địa bàn mà chú mèo nhỏ chân ngắn như Choi Wooje đánh dấu nhưng bỗng một ngày, anh chủ họ Lee của bé lại mang về một anh mèo nữa vừa cao vừa đáng sợ...Category : Shortfic, Fanfiction, Romantic, OOC,...Status : On Going…
Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi,Tâm duyệt quân hề quân bất tri.CP: Thiên Chương × Phượng Vi Huyền Vì người mà tử cũng vì người mà sinh.Cứ tưởng sẽ vùi mình nơi tuyết lạnh nhưng chẳng ngờ người đến cứu rỗi tấm thân này. Thiên Chương được Phượng Vi Huyền nhận làm đệ tử kể từ đó y đem lòng yêu thương sư phụ mình.Trực đạo tương tư liễu vô ích ,vị phương trù trướng thị thanh cuồn .…
Huyết tộc cái tên mà ai ai cũng khiếp sợ vốn tưởng chừng chỉ tồn tại trong tiểu thuyết ai mà ngờ lại có một kẻ tồn tại ngoài đờI mang theo lời nguyền cô độc bên mình. Hắn ta và em đã từng trao cho nhau tình cảm hắn ta đánh đập em hành hạ em và cho rằng đó là cách mà hắn thể hiện tình yêu với em. Về sau khi hắn tìm được người mới em liền bị vứt bỏ một cách không thương tiếc chết trong vườn hoa hồng, may mắn em được ông trời thương xót cho kẻ vốn đã từng bị bỏ rơi này cho em sống lại dưới thân phận huyết tộc nhưng hắn nào biết em đã chết chỉ nghĩ em đã làm cách nào đó biến mình thành huyết tộc. Tồn tại như không khí trong toà lâu đài ấy...Sớm thôi em sẽ rời ra hắn nhưng hắn cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên được em.…
Nhậm hải triều: Ngươi cư nhiên không thể ăn mỡ lợn đại huân a? Kia ta ba ba làm hâm lại thịt, cá hương thịt ti, thiêu bạch, bún thịt, sườn heo chua ngọt đều giao cho ta đi, ngươi không cần lo lắng, người Trung Quốc sẽ không lãng phí lương thực.Từ tạp: Ân, không thành vấn đề, ngươi ba ba làm hâm lại thịt, cá hương thịt ti, thiêu bạch, bún thịt, sườn heo chua ngọt đều giao cho ngươi. Ta dạ dày không tốt, ta không cần trường thịt.Nhậm hải triều: Không được, ngươi đến dài hơn điểm thịt, ta còn muốn hút miêu đâu!Từ tạp: Tốt, ta nỗ lực dài hơn điểm thịt, bất quá là cơ bắp.Tag: Phương tây Roman thể dục cạnh kỹMỹ thựcNgọt vănNhẹ nhàngVai chính: Nhậm hải triều cách lôi tì tạp vai phụ: Nhị oa mông tân tiểu khải Brent béo gà caCái khác: Bái nhân, DFB, hút miêuMột câu tóm tắt: Cô nương, hút miêu sao, mang từ?Lập ý: Bảo hộ hoàn cảnh, mỗi người có trách…
Tên truyện: Cấm chỉ đánh lénTác giả: Chước Diệp ThanhBản gốc: HoànTình trạng bản edit:..Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, ngọt sủng, tình cảm, võng du, chủ công, gương vỡ lại lành, nhẹ nhàng, eSports, 1v1Note: Chưa có sự cho phép của tác giả, chỉ đăng duy nhất ở Wattpad vui lòng không mang đi nơi khác.Nguồn: https://www.wattpad.com/story/230028794?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=Lictn08&wp_originator=uH9RsmB%2Bho9wWoiR2qZKB3nSOxDP2BN3lRS%2BRtZf7ENdObc%2FICOWDCrKIHtHhIMV1w32Uh5SIhyQmHhl29ptmics%2BdAQty%2F3x7TOHghkeITMoOrO9iITDyCDKS3YsgNA…
Trường Trung học Tam Thời là nơi mọi thứ đều bình thường đến kỳ quái - như thể thực tại ở đây vận hành theo một logic riêng, im lặng và chậm rãi. Những điều phi lý xảy ra mỗi ngày, nhưng lại được mọi người chấp nhận như lẽ thường. Ở đây, bạn có thể bắt gặp một con mèo biết gật đầu khi nghe gọi tên, hay một giáo viên Văn có thể hoàn thành bài kiểm tra của bạn... trước cả khi bạn bắt đầu viết.Trong thế giới "bình thường" đó là lớp 11B2 nơi năm học sinh thân thiết chia sẻ bí mật về một "cánh cổng" mà chẳng ai khác thèm tin. Mỗi người trong nhóm mang theo những vết xước của riêng mình:Một người viết nhật ký không bao giờ cho ai đọc.Một người luôn mang theo dao găm vì "phòng khi cần phải cắt ranh giới".Một người luôn đến muộn, nhưng thời gian dường như không áp đặt lên cậu.Một người thường ngước lên bầu trời, như thể mong điều gì từ nơi xa xăm.Và một người luôn cười, nhưng mắt lúc nào cũng đỏ hoe như vừa tiễn ai đi mãi mãi.Một ngày nọ, họ quyết định cùng nhau khám phá "cánh cổng sau phòng thiết bị thể chất" thứ được đồn là nối đến một thế giới khác. Họ gọi đó là cuộc phiêu lưu mùa hạ cuối cùng.Nhưng không ai nói rằng... chỉ bốn người trở lại.Không ai nói rằng... cái giá của sự trở về là lãng quên.Và điều đáng sợ nhất không phải là mất đi một người bạn, mà là cảm giác đáng ra nên có ai đó ở đây, nhưng chẳng ai nhớ được người đó là ai.…