đồng nhân sở kiều truyện
vài lời giới thiệu…
vài lời giới thiệu…
Truyện được nối tiếp EXOPINK Chúng ta là hàng xóm (NeghRyun)…
Trong toán học, hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau. Chúng tồn tại cạnh nhau, cùng hướng, nhưng không có điểm chung .Cuộc đời thì khác, hai con người hoàn toàn xa lạ, tưởng chừng không bao giờ có thể chạm tới lại bất ngờ gặp nhau ở giao lộ của dòng đời vội vã. Sinh học cũng nói rằng hoa cần đất thì mới có thể mọc được nhưng phép màu cuộc sống lại có thể khiến nó bung nở trong chính lòng người. Phép màu đấy không đến từ công thức, lý thuyết khô khan nào cả mà nó được tạo ra bằng chính sự chân thành và niềm tin tưởng vào tương lai tươi sáng; Đấy là tất cả những gì cô giáo Hân đã nói với cậu học trò Lâm và rất nhiều thế hệ học sinh của mình.…
Hắn là mang theo gây rối chi tâm mà đến báo thù vương tử, bố kế tiếp cái kinh thiên âm mưu, cười xem phong vân biến, giang sơn dịch họ, hắn thị nàng một quả quân cờ, khả khi nào này khỏa quân cờ biến thành ngực chu sa chí, làm cho hắn như châm chiên nơi tay, do dự? Cung đình lý mỗi người đều biết nàng vị kia vô danh công chúa, nhát gan cẩn thận, mỗi người khả khi. Nhất giấy chiếu thư xuống dưới, nàng vị kia thân sinh phụ thân ban thưởng cưu rượu làm cho mẫu thân tự sát, nàng chung không thể nhịn được nữa, ra sức cầu cứu, cũng không tưởng dẫn sói vào nhà.…
truyện này mk cp lại từ quyển truyện của nhà mk, mn ủng hộ cho mk nhé!…
Đọc đi rồi bít :-) :-) :-) :-) :-) hố hố…
Một đoản văn kể về một mèo con được Apo Nattwin nuôi, lần đầu chạm mặt với quý ngài Mile Phakphum đã sinh lòng ác cảm vì sợ ngài cướp đi tình cảm độc quyền của papa giành cho mình. Nhưng chỉ sau một nụ cười "chết mèo" của quý ngài Mile đã khiến mèo ta dễ dàng giơ tay đầu hàng, miệng gọi daddy nhanh, chuẩn không một động tác thừa.P/s: chỉ mẩu chuyện mình viết vu vơ, mình nhạt và hành văn cũng gặp vấn đề không thể thoát y vì đây vốn là bệnh của người đăng bài.…
Đơn thuần là thư StormyPain…
"Sẽ ra sao khi trong câu chuyện Tấm Cám dân gian :+Hoàng tử thích...con trai?+Có một nam nhân nữa xuất hiện?+Nàng tấm ngoan hiền là...nhân vật phản diện (bánh bều đam mỹ)?+Đức Vua anh minh là...hủ nam?....Đọc thử rồi biết thui!!!!!Au : Nia.Thể loại : Fanfiction.Couple : Trịnh Hạo Thạc x Mân Doãn Khởi.•Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tác giả, cốt truyện thuộc quyền sở hữu của tác giả!!!•Hoàn toàn phi lợi nhuận!!!●NGUY CƠ PHÁ NÁT BÉT TUỔI THƠ!!!●VÌ PLOT TRUYỆN KHÁ LẦY NÊN LỜI VĂN KHÓ LÒNG NGHIÊM TÚC, MONG MỌI NGƯỜI THÔNG CẢM.●KHÔNG REUP HOẶC MANG ĐI ĐÂU KHI CHƯA XIN PHÉP,CẢM ƠN!Hope You Enjoy<333---"Dù cuộc đời có đẩy đưa thế nào, dù cốt truyện có thay đổi ra sao, Hạo Thạc vẫn sẽ yêu ta!Và ngươi, mãi chỉ là nữ phụ!---…
- Liệt kê + review nhẹ những bộ truyện tui đã từng đọc- Tui mê mấy truyện có cốt truyện độc lạ lắm mí bà, ai gu giống tui dô dạo chơi chốn hồng trần đuyyy- Là nơi lưu trữ những bộ tui đã đọc qua- Đánh giá cá nhân tui nghĩ thui nha, ai thích thì joke don bộ nào hay hay tui rì diu cho hê hê :> MONG RẰNG NHỮNG ĐÁNH GIÁ CỦA TUI SẼ GIÚP MÍ BỒ TÌM RA CHÂN ÁI CUỘC ĐỜI :>>> ❤️❤️…
Vĩ Đài Trạch Chí là tiểu thuyết nhiều hồi, lấy bối cảnh xã hội hậu chiến, nơi quá khứ và hiện tại đan xen, tạo nên chuỗi bi kịch và thức tỉnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Câu chuyện khởi nguồn từ đời sống bình dị của khu chợ nghèo, nơi bạo lực xã hội đen và sự bất an len lỏi vào từng phận người. Từ những biến cố tưởng chừng nhỏ bé, các mối quan hệ bị che giấu dần lộ diện, hé mở những sợi dây ràng buộc xuất phát từ thời chiến tranh.Thế hệ sau vô tình kế thừa những món nợ ân tình, thù hận và lỗi lầm của thế hệ trước. Những người từng là đồng đội, từng gắn bó trong sinh tử, nay đứng ở những vị trí đối lập trong xã hội. Tình yêu, hôn nhân và tình thân vừa là điểm tựa, vừa trở thành nơi dễ tổn thương nhất khi bạo lực bùng nổ. Cao trào của tác phẩm là sự hy sinh mang tính chuộc lỗi, chấm dứt vòng xoáy hận thù nhưng để lại nỗi mất mát sâu sắc cho người ở lại.Ở phần cuối, những người sống sót học cách đối diện với ký ức, tha thứ và buông bỏ. Các mối quan hệ cũ được nối lại không bằng đam mê hay thù hận, mà bằng sự thấu hiểu muộn màng. Vĩ Đài Trạch Chí khép lại bằng thông điệp nhân văn: con người không thể xóa bỏ quá khứ, nhưng có thể lựa chọn cách sống tiếp, bước sang một chương đời mới sáng tỏ và nhân hậu hơn.…
Một câu chuyện về tình yêu giữa một cô gái bình thường và một anh chàng idol hàng vạn người mê. Mọi người hãy cùng đón xem câu chuyện tình yêu của họ hình thành như thế nào nha.Màu xanh lá là màu yêu thích của hai người. Màu xanh lá là biểu tượng của sự an toàn. Ngoài ra nó còn mang ý nghĩa cho sự sinh sôi, phát triển. Là màu của sự tái sinh. Khi cảm thấy mệt mỏi, bản thân tôi cũng hay ngắm nhìn những thứ mang sắc xanh và ăn, uống những món có vị matcha hoặc bạc hà. Nó khiến cho tôi cảm thấy rất tươi mát và tâm trạng ổn định hơn.Lưu ý: nhân vật nữ không phải là tác giả, chỉ là tên của một nhân vật do tác giả nghĩ ra. Với lối viết ngôi thứ nhất để cho các bạn đọc cảm thấy được rằng mình đang đọc câu chuyện của ai đó hoặc đang đọc lại nhật ký của chính bản thân mình. Cảm ơn mọi người.Tầm 1 tuần là sẽ có 1 chương mới ạ. Mong mọi người thông cảm và đón nhận.…
Nàng vốn là một cái nhuyễn Bát Bát hảo niết khó coi thổ đào lôngNhưng là lại dần dần ở người khác trân trọng hạ biến thành thủy đương đương chói mắt đào mậtNhưng mà mặc kệ nàng là cái gì đàoĐều tổng có một người cùng nàng thủ nàngVì thế Đào Tử cũng đã hiểu nhận thức chủ nhân...Khi nhiều nhất năm sau vẫn có triều thần thượng tấu:Ngô vương thắc có nhà vườn thiên phú, hậu cung kia duy nhất một cái Đào Tử, mọc thậm hỉ nhaNội dung nhãn: xuyên qua thời khôngTìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: nữ nhân vật chính: đào nam nhân vật chính: ngươi đoán ┃ phối hợp diễn: đã quên, dù sao đều là vật hi sinh ┃ cái khác: 3S…
một cô tiểu thư và những tên ác ma ác đẩu ác chiến thôi nào!! lạt lạt cố Lên( lần đầu tiên viết nên mk k có kinh nghiệm mong Mn thông cảm)…
✨ Có một nỗi nhớ ta chẳng thể gọi tênLà nhớ về người mình yêu thương tha thiết... Pensée, nghe thì có vẻ thơ mộng thật đấy. Pensée, là một loài hoa, cũng là một nỗi nhớ. Pensée, là tình yêu và sự tương tư tôi dành cho em✨ ColorMyPensée, Roseanne.. ví nỗi tương tư của mình là một bức hoạ, tự tôi thề rằng sẽ chẳng để ai 'color' ngoài cô gái ấy. . không đơn thuần là nhớ nhung, 'clmpr' còn là 'chiếc hộp nhỏ' cất giữ tình yêu và tâm sự của tôi với em✨Không phải Rosé, cũng không phải Rosie, tôi đặc biệt muốn gọi em 'Roseanne'.. cái tên nhẹ nhàng mà thật kiên định. cái tên mang cảm giác 'em là chính em', nhất định không phải ai khác. cái tên khiến tôi bất giác thốt lên dù là cả trong giấc mơ✨ Là Roseanne, đoá hoa mãi nở rộ. em biết không? tôi thích hoa, nhưng tôi lại càng thích em nhiều hơn hết thảy . em hẳn là bông hoa thuần khiết, ngọt ngào mà tôi trân quý nhất. em như một cành iris, cô gái giàu nghị lực luôn đặt ra mục tiêu để cố gắng . đứng giữa muôn vàn bông dandelion, em giống chúng dù mỏng manh nhưng cũng thật mạnh mẽ . tặng em một bó lily, là tặng em thứ tình cảm trong sáng, thật tâm và chân thành. em biết ý nghĩa khi tôi cầm nhành hoa wisteria chứ? rằng tôi sẽ đợi lời hồi đáp của em, dù là bao lâu đi chăng nữa . genarium mang nghĩa hạnh phúc của tôi là em, cũng là tôi sẽ khiến em hạnh phúc. ngày trên tay em xuất hiện loài hoa forget me not, tôi dặn bản thân rằng đời này kiếp này nhất định phải khắc ghi tên em, mãi mãi không để bông hoa ấy bị quên lãng✨ 'clmpr' ~ welcome you all…
Written by : Yviee" Tụi mình cùng trồng hoa này đi , đây là hoa tình duyên , chỉ nở vào lúc duyên đến và tàn khi duyên đi . Nhưng trước khi trồng , Sau này phải hứa đừng rời xa anh có biết chưa , nếu không cây sẽ chết, nhưng nếu cây không còn nữa ... Cũng đến lúc em phải biết tự chăm sóc cho bản thân mình đấy."…
vào đọc nà~…
Mỗi câu chuyện sẽ không liên quan đến nhau, có những cảm xúc buồn hay vui tuỳ thuộc vào mỗi chương truyện khác nhau.…