khi các countryhumans dùng Facebook
Truyện khá xàm, ko hay lắm,vì con tác giả ko được hài hước nên truyện cũng khá nhạt!…
Truyện khá xàm, ko hay lắm,vì con tác giả ko được hài hước nên truyện cũng khá nhạt!…
|Dành cho OTP đã làm điên đảo tâm hồn tôi vào mùa hè năm ấy| 𝙿𝙾𝙺𝙲𝙷𝚈𝙰SEREIN "Hoàng hôn trong cơn mưa""Sao em không thử yêu tôi". . .…
Có một người đến từ Busan Hàn Quốc,đi tìm một việc làm để trang trải cuộc sống. Anh ấy có tên là Jimin . Vào một ngày nọ ,anh đi đến một cửa hàng bán đồ cổ có tuyển nhân viên phụ bán ,anh rất vui.Jimin liền nhấn chuông cửa hàng . Và trong đó là một người bước ra .Min ko tin vào mắt mình . Nhìn chằm chằm vào khuông mặt ngay thơ của chủ cửa hàng.Khi Jungkook mời Jimin vào thì anh dở trò đồi bại với Jungkook .Lúc đó kook rất sợ , nhưng rồi cũng chìu theo ý Min .. Rồi từ đó cả hai đều đồng thanh nói rằng Mình Yêu Nhau Đi . Cả hai đều chung sống vui vẻ và hạnh phúc .…
Lần đầu tiên đấy ạ , tôi không thuộc đội tuyển Văn nên mọi thứ hơi rườm rà nên mong mọi người thông cảm với ạ ❤️…
Trả test cho TFBOYS_Team…
chuyện về cuộc tình giữa mạnh bà và diêm Vương…
tiền không chỉ là tiên, nó cũng là ác quỷ…
Mỗi ngày của tôi đều có những nổi buồn nhỏ lớn tích tụ lại !…
Mọi ng có mong muốn j cứ nói mik sẽ đăng…
Những rắc rối của cô gái mới trở thành người lớn, học cách sống tự lập, học cách yêu đương. Biết đâu các bạn có thể nhìn thấy được mình trong đấy. Hãy cùng Nhi khám phá cuộc sống muôn màu muôn vẻ nè.…
Trái Tim Có Nắng…
"Em đợi một người nhìn lại - không ngờ người ấy vẫn đứng ở nơi em rời đi."…
Có những đứa trẻ không khóc, không phải vì chúng không đau mà vì đã quen với việc không ai lắng nghe.Có những ký ức không có hình dạng không thể kể lại, không thể gọi tên, chỉ tồn tại dưới dạng một cảm giác đè nặng trong lồng ngực mỗi khi đêm xuống.Chúng là những đứa trẻ như thế lớn lên trong im lặng, học cách ngoan để không bị bỏ lại, học cách cười để che đi những khoảng trống và học cách tự hỏi liệu nỗi đau của mình có thật không. Không ai cứu chúng trong quá khứ không có phép màu nào xảy ra, chỉ có một ngày chúng vô tình gặp nhau và lần đầu tiên không ai nói "mọi thứ rồi sẽ ổn" không ai bắt ai phải mạnh mẽ, chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau và không rời đi.Câu chuyện này không làm bạn dễ chịu, nó sẽ khiến bạn dừng lại ở một vài dòng và nhận ra có thể bạn đã từng là một đứa trẻ như thế hoặc đã từng đi ngang qua một đứa trẻ như thế mà không biết. Nhưng nếu bạn đọc đến cuối, bạn sẽ hiểu một điều rất nhỏ rất thật rằng chữa là không phải là quên đi mà là có một người ở lạikhi bạn không còn đủ sức để tự mình chịu đựng nữa.…
Cãm xúc em bây giờ đaq rất mệt mỏi.…
CaratLand_Team des edit blend nhóm nhạc Seventeen.Đơn order tại shop:Tên: ( tên Facebook hoặc tên Instagram) và tên bản thânIdol: ....Yêu cầu: ( VD: blend tông màu tối hoặc sáng. Hoặc quotes ảnh với phông chữ to)Có chú ý gì ngoài mọi người ghi chú ý ở sau.…
- Hey Forlan , mày có bao giờ ước mơ chưa ? Đó là Jack , một đứa lớn hơn tôi 3 tuổi và sống ở khu ổ chuột Rutern - gần nơi tôi sống - Mày nói cái quái gì thế Jazz ? Ước mơ thì ai chẳng có "Jazz" là tên gọi tôi hay gọi nó bởi nó fan trung thành của loại nhạc Jazz và cũng một phần bởi "Jack" và "Jazz" đọc cũng khá na ná nhau .- Vậy nói tao nghe thử xem ước mơ của mày là gì ? _Nó nói rồi ném một quả táo về phía tôi Suy nghĩ một lúc , tôi liền đáp lời nó - Thì như kiểu được ăn , được ngủ và được chơi chẳng hạn Đôi mắt xanh màu biển đặc trưng của nó hướng cái nhìn xa xăm vào đàn bồ câu gần đó , nhoẻn miệng cười - Mày đúng là thằng nhóc khờ khạo Forlan à, mày chỉ ... _Jack định nói thêm điều gì nữa nhưng vô tình bắt gặp ánh mắt ngây thơ của tôi nhìn nó , thế là lại dứt câu nửa chừng . Lúc ấy thật khó khăn cho một cậu bé vừa qua 16 tuổi như tôi khi phải cố gắng hiểu hết hàm ý mà Jack muốn nói đến .…