tonbin/syongseok; 37m/s
"Mai rủ em í sang xe t ngồi đi""Nhưng mai người yêu em không cho em đua"Warning: textfic nhảm, lowercase, có chửi tục, teencode, ooc…
"Mai rủ em í sang xe t ngồi đi""Nhưng mai người yêu em không cho em đua"Warning: textfic nhảm, lowercase, có chửi tục, teencode, ooc…
Oh babe~…
II textfic II cá nhân em thì em không thích con người.…
Truyện Be My Player Two của tác giả Brave2Y Truyện kể về một chàng game thủ nổi tiếng bị đánh bại bởi một cậu nhóc vô danh. Yêu hận tình thù bắt đầu từ mối lương duyên này"Đại khái là t thích MaxkyBas nên t tham khảo truyện trước khi xem phim, dịch cho t đọc nên luôn tiện share cho mọi người đọc chung thôi. Vì t khá tiếng Anh hơn tiếng Thái nên t sẽ dịch từ bản anh nhé. Có gì sai sót mong mọi người hoan hỷ và góp ý để t sửa nha.…
thế giới của cậu có màu gì?…
"Anh buồn ngủ lắm rồi Sohwanie ơi..""Xinh ngoan, tắm trước rồi ngủ nha..."…
"Em ghét Jinsol""Sao bé lại ghét tớ"…
너무 흔한 얘기지나고 나면 너무 소중해항상 지나치지 왜 그때는 모르는 걸까?지금은 다를 거야말해주고파 - the first snow -…
bây giờ anton đã lớn, lớn lên rất nhiều.nó đã chẳng còn là một cậu bé rụt rè, ngoan ngoãn, với chất giọng nhỏ xíu mà kể cả đứng ngay sát bên cạnh cũng khó mà có thể nghe rõ nữa. anton bây giờ đã lớn lắm rồi. sự tự tin của nó cứ thế tăng dần theo thời gian, tỷ lệ thuận với cái chiều cao cứ mãi phát triển chẳng có dấu hiệu dừng lại ấy. càng ngày anton lại càng thu hút về nhiều sự chú ý hơn, cứ như thể có một lực hút vô hình nào đó tỏa ra từ nó, kéo mọi người xung quanh đến gần. anton đã dần trở nên hoạt ngôn hơn, dạn dĩ hơn. nhưng, chẳng hiểu sao, trong mắt lee sohee, anton vẫn cứ mãi là đứa nhỏ sáu tuổi năm nào, vẫn là đứa nhỏ với một tâm hồn ngọt ngào và ngây ngô mà sohee từng gặp vào cái ngày xa xưa đó.-.-bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, và mang mục đích phi thương mại. vui lòng không mang đi chỗ khác khi chưa có sự cho phép của mình.tác phẩm gốc thuộc quyền sở hữu của @lightsleeper trên AO3.link tác phẩm gốc: https://archiveofourown.org/works/58728010…
Nếu có kiếp sau, đừng bao giờ gặp nhau trong hoàn cảnh như thế này em nhé !…
*Lưu ý*Mọi tình tiết trong truyện đều là tưởng tượng…
"ai thèm quay lại với anh?"texfic, lowercase, có xưng mày-tao…
Bỗng một ngày, Tiêu Sở Hà nhìn thấy Lôi Vô Kiệt một mình trốn ngồi uống rượu giải sầu đằng sau gốc cây lớn, y phải tìm mãi mới thấy hắn ở đây. Bỗng một ngày, Lôi Vô Kiệt chiếm lợi nhưng vẫn bắt Tiêu Sở Hà bắt đền.…
Tác giả: shan_sohamTruyện chuyển ngữ chưa có sự đồng ý của tác giả. Đây là fanfic dựa trên bộ phim JBL Our youth/ Miseinen 2024 do Kamimura Kenshin và Motojima Junsei đóng chính.***Tóm tắt:Minase Jin chưa bao giờ dính dáng đến những người như Hirukawa Haruki.Cậu luôn đứng bên lề, lặng lẽ quan sát, ít khi lên tiếng. Haruki cũng chẳng bận tâm. Cậu có quá nhiều rắc rối của riêng mình, và Jin vốn dĩ không nên là một phần trong đó. Ít nhất là cho đến khi Jin phát hiện ra bí mật của cậu- những vết bầm tím, những đêm Haruki không về nhà, sự thật mà cậu đã cố gắng che giấu bấy lâu.Haruki đã chuẩn bị tinh thần cho sự chế giễu, thương hại, thậm chí là phản bội. Nhưng Jin không làm bất cứ điều gì trong số đó. Thay vào đó, cậu lặng lẽ bước vào cuộc sống của Haruki theo một cách khiến Haruki hoàn toàn không kịp đề phòng. Jin giúp đỡ mà không hỏi han, ở lại mà không dò xét, và bằng cách nào đó, Haruki nhận ra mình đang cho phép điều đó xảy ra.Họ không phải là bạn.Haruki thậm chí còn không chắc họ là gì đối với nhau.Jin là tất cả những gì Haruki không có: hoàn hảo, điềm tĩnh, được mọi người kính trọng. Thế nhưng, bằng cách nào đó, hai người họ lại bị cuốn vào một mối liên kết mà không ai có thể gọi tên. Dù Haruki cố gắng đẩy Jin ra xa đến đâu, cậu vẫn không thể buông tay.Dù đó là thù ghét, thương hại, hay một điều gì đó hoàn toàn khác, chính thứ cảm xúc ấy đã kéo họ lại gần nhau. Và dù tốt hay xấu, Jin đã thay đổi tất cả đối với Haruki, theo những cách mà cậu chưa từng ngờ tới.HOẶCBản kể lại Our Youth từ góc nhìn c…
Nguồn: tui dịch thô Anh-Việt trực tiếp từ video của chị Blue Moon Lounge trên youtube…
Một chút Sắt Lạc. Cảnh báo BE…
solar rất thích nhìn thorn mặc những chiếc áo len cổ lọ.…