Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu chuyện về một bá tước, một ác quỷ và đứa con trai bán quỷ của họ cùng những tháng ngày "bình yên" dưới mái nhà được mệnh danh "chó canh cổng của Nữ hoàng".(Cảm tạ tapuy (@tash00kie) đã đẻ ra AU này và truyền cảm hứng cho tôi và mọi người cùng hít =33 - hi vọng người đó sẽ thích câu chuyện này (nếu đọc được))Truyện chỉ lấy cảm hứng từ AU, content tôi tự triển. Hãy comment cho tui nha =33 tui iu mn…
Đây là những câu chuyện khác nhau về ba anh em sinh đôi quỷ trong phim "Hắc quản gia" phần 2. Mình thấy trên Ao3 có rất ít fanfic về ba anh em này nên mình sẽ viết những gì mà mình muốn họ tương tác với Alois nên có thể sẽ không giống như trong phim 100% và có thể sẽ không hay lắm.Nếu các bạn nghĩ ra tình huống gì thì cứ bình luận cho mình. Và nếu bạn là fan của Claude x Alois hoặc không thích Alois thì đừng đọc. Chúc các bạn đọc vui vẻ.…
Đây là nơi bắt đầu của KyuWoo"Unnie, em thấy đồng phục này hợp với em""Ừ, vào thử đi"Một bóng người nhỏ nhắn vượt qua người em, mang theo một mùi hương nhẹ nhàng, mát lạnh của mùa thu. Đưa tay chụp lấy."Tôi sẽ lấy đồ này. Thanh toán giúp tôi""Này, cậu là ai. Tại sao là dựt đồ trước mặt người khác vậy hả? Có biết là mất lịch sự lắm không?" Người kia nghe vậy liền ngoảnh mặt lại, đôi mắt dò xét và buông ra một câu khiến Kyujin phải ghi nhớ suốt đời."Ồ? Cậu nghĩ cậu mua được chắc? Đồ nhà quê" lạnh lùng buông ra một câu rồi bước đi."Cậu...cậu được lắm!!!" Kyujin đã tức điên lên rồi, làm sao mà có thể nói với em câu như vậy."Chuyện chúng mình" gồm nhiều Serie khác nhau.Đây là serie đầu tiên.…
Ai rồi cũng sẽ chết.Nhưng nếu bạn biết chính xác ngày mình sẽ chết - liệu bạn sẽ sống khác đi không?Từ nhỏ, tôi nhìn thấy những con số kỳ lạ trên cơ thể người khác - như một đồng hồ đếm ngược.Tôi không hiểu nó là gì, cho đến ngày bố mất.Tôi đã biết trước.Và từ đó, tôi sống như thể mỗi ngày là ngày cuối.Cho đến khi gặp Duy Ly - một ánh sáng lặng lẽ giữa cuộc đời tôi.Một người khiến tôi tạm quên đi những con số. Khiến tôi muốn sống thêm, dù chỉ một chút.Nhưng rồi ánh sáng ấy cũng vụt tắt...Và hôm nay, đồng hồ của tôi chỉ còn lại 1...…
Thể loại: Hiện đại, xuyên không, giả huynh muội, HE."Có người từng nói với tôi rằng có thứ không thể đợi. Nhưng tôi chẳng thể nhớ ra thứ ấy rốt cục là gì, cũng chẳng thể nhớ ai đã nói với tôi như thế... Đến khi tần ngần đứng dưới tán hoàng mai rực rỡ trước sân nhà tôi như kẻ si dại nhận ra rằng thật sự có nhiều thứ vốn dĩ không thể đợi."Phải, thật sự có nhiều thứ không thể đợi.Mai Cô làm tổn thương người bà yêu quý cô. Cái chết của bà liệu là sự trừng phạt mà ông trời giành cho cô? Cô đợi điều gì, tha thứ hay là sự dằn vặt?Rồi ngày tình mở lời yêu, cô từ chối vì mặc cảm bản thân vì cái gọi là trái tim rung động. Rốt cục cô muốn đợi ai? Chẳng đợi được ai.Tai hoạ ập xuống đầu, cô rơi từ cầu thang xuống đất, trở thành người thực vật. Cô lại đợi được gì? Bạn thân hoá xa lạ, thanh xuân mãi mãi nằm lại ở thời khắc hoa nở của cuộc đời và mối tình đầu viễn viễn không thể trả cho người.Hồn phách của cô xuyên về cổ đại cách một nghìn năm đợi ngày sống lại. Đợi phải chăng để gặp anh, Mai Hạ Du? Hoa mai đã rực nở dưới nắng vàng, anh từ từ bước vào trái tim cô. Trớ trêu thay anh lại là ca ca cùng cha khác mẹ. Có phải báo ứng cho những gì đã gây ra trong quá khứ, từ chối tình yêu làm tổn thương trái tim kẻ khác khiến cô và anh mãi mãi chẳng đi đến kết cục? Tình yêu của cô và anh liệu có thể được viết tiếp hay phải khổ sở đợi chờ? Cô sẽ từ bỏ hay điên cuồng giành lấy anh? Mời bạn đọc "Đợi một loài hoa nở" để cùng giải đáp.…
- Bản dịch phi lợi nhuận. Nhà dịch thực hiện đơn giản vì sự yêu thích với vũ trụ Dune. Vui lòng không sử dụng cho mục đich thương mại dưới bất kì hình thức nào - SƠ LƯỢC TÁC PHẨM:Năm 201 BG, khi cuộc đại chiến Butlerian Jihad bùng nổ, con tàu của gia tộc Harkonnen bất ngờ rơi vào tầm ngắm của hạm đội Cymek tàn bạo. Trong nháy mắt, sự kiêu hãnh của một dòng tộc quý tộc bị nghiền nát dưới hỏa lực của máy móc.Piers Harkonnen - chàng trai trẻ bị chính cha mình ruồng bỏ vì tâm hồn quá đỗi "nhân đạo" - bỗng chốc trở thành người sống sót duy nhất. Lạc lối giữa rừng già Caladan hoang sơ, anh không chỉ phải đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt mà còn là con mồi của những sát thủ máy móc không linh hồn.Từ một "kẻ thừa kế yếu nhược" trong mắt gia tộc, Piers buộc phải rũ bỏ sự ngây thơ, đánh thức bản năng sinh tồn ngang tàng để bảo vệ dòng máu Harkonnen trước cuộc tận diệt.…
-Ánh sáng là gì?Tuổi thơ đẹp đẽ là gì?Tôi không biết... Đó là một câu nói của một cô gái tầm 21 tuổi,cô đã sống trong bóng tối suối 19 năm cuộc đời dưới thân phận là "sát thủ máu ghẻ ý lộn máu lạnh".Sống trong thế giới đầy rẫy năng lực gia này,cô ta đã hơi khó khăn để có thể hoàn thành được mục tiêu của bản thân:thiêu rụi toàn thế giới thành tro bụi.Bản thân cô ta cũng có siêu năng lực,đó là:Đứa trẻ 5 tuổi,nghe vậy thôi chứ nó có đến 2...không,3 công dụng lận:1-Khônh bị ảnh hưởng bởi các năng lực khác,2-Vô hiệu hóa năng lực khác,3-Biến sức mục tiêu như một đứa trẻ 5 tuổi bình thường(lẫn IQ và EQ) và nó có thể điều chỉnh thời gian theo ý muốn.Trong quãng thời gian đó,cô ta đã sống có nhiều sự kiện đáng nhớ,và sau đây sẽ là cuộc sống hay là tuổi thơ của cô ta. _Ẩn Danh_…
Tên truyện (gốc): 罪神Tên truyện (tạm dịch): Tội ThầnTác giả: Bán Duyên Tu Đạo 半缘修道Người dịch: Thẩm Dật Giang (Dra~ Team)Tags: namxnam, đam mỹ, HE, 1v1, tiên hiệp, cổ đại, chủ thụ, thần quái, huyền huyễn...Sơ lược vắn tắt:Lão thần tiên Thúc Đài chỉ từng rung động một lần trong năm tháng dài đằng đẵng.Người nọ ở tít trên cao, xa không với tới.Y ngỡ bản thân đã hái được trăng trên trời, nào có ngờ lại là hoa trong gương. Không chỉ tự mình đa tình một phen, còn bị giam ở Phàn Uyên suốt một vạn ba nghìn năm.Kể từ đó Thúc Đài ra quyết định trong đau khổ, dứt bỏ mọi tình cảm, quyết trở thành một vị thần không động lòng phàm.Vào một ngày nọ, có một người thường vô tình xông nhầm vào Phàn Uyên, chắp tay hành lễ với y bằng tư thái rạng ngời trong ánh sáng yếu ớt.Trời ạ, Thúc Đài thầm nhủ, người này thật đẹp.…
Thu là cô gái xinh xắn, mảnh khảnh còn có một biệt danh khác là Mèo. Sinh ra trong gia đình làm nghề khó khăn cùng bố mẹ đi mưu sinh nhiều nơi. Vào mùa he năm cô 5 tuổi gia đình cô đã thuê một căn hộ nhỏ sau nhà Nam.Nam là chàng trai may mắn được sinh ra trong một gia đình khá giả, từ nhỏ đã được ngậm thìa vàng cùng với đó là vẻ điển trai nên được nhiều cô gái theo đuổi.Khi lần đầu gặp nhau Thu tỏ ra rất hoạt bát, bố mẹ Nam rất quý mến cô. Còn Nam thì tỏ ra vô cảm, không mảy may điều gì.Thế nhưng với tính cách quá hồn nhiên và năng động của cô bé Nam đã mọc lên một mầm nhỏ tình cảm . Mầm nhỏ ấy yếu đuối nhưng sâu bên trong lại có một sự mạnh mẽ. Thế nhưng hạt mầm không thể tiếp tục lớn hơn vì gia đình Thu phải chuyển nhà khi cả 2 đã lên 7 tuổi.Hạt mầm được ấp ủ sau 8 năm khi họ học cùng trường cấp 3. CÂU CHUYỆN ẤY ĐƯỢC BẮT ĐẦU !…
- Mình không thể tìm được nguồn chính xác của ảnh bìa nên mình ghi nguồn mình lấy ở đây: https://twitter.com/SupraVu4526/status/1367451918444818434- Truyện này mình sẽ viết theo yêu cầu của các bạn. Tất nhiên mình sẽ cố gắng viết từng chap thành một câu chuyện liền mạch. Mong được mọi người đón nhận- Truyện này mình sẽ không để otp cụ thể vì không muốn nó là nội dung chính, cũng có nhân vật sẽ đến hẳn với nhau nhưng cũng có chỉ là hint thôi - Warning: Các bạn mong đợi j ở một bộ mafia chứ:))…
Vào một đêm trăng thanh gió mát, lần đầu tiên tôi được ngủ say giấc sau bao nhiêu tháng bị chứng khó ngủ, đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp anh. Người ta thường bảo mình chỉ mơ thấy những người mình đã từng gặp ngoài đời, thế nhưng anh lại là 1 gương mặt xa lạ. Anh khiến tui yêu anh, anh khiến tôi có bạn trai đầu tiên, anh khiến tôi hạnh phúc đến nỗi không thể hạnh phúc hơn. Anh khiến khi tỉnh giấc thì cái cảm giác ấy vẫn còn đọng lại.... LẦN ĐẦU TIÊN TRONG ĐỜI TÔI BIẾT YÊU LÀ GÌ... Cảm giác đó rất thật, vị những cái bánh anh làm cho tôi cũng rất thật, thật đến nỗi tôi có thể viết được cả đoạn văn dài thế này để nói về anh.P/S: Liệu các bạn đã từng như tôi chưa? Hay mỗi tình đầu của các bạn có đẹp đẽ như tôi không? Hãy share câu chuyện của bạn cho tôi để tôi tổng hợp lại ở đây, để thi thoảng ta có thể lục lại coi, để mãi không quên quãng thời gian tuyệt đẹp của thanh xuân chúng ta ^_^…
Câu chuyện thứ nhất: Crush của cậu thầm yêu cậu, khi cậu đã hết tình cảm. Liệu cậu có cho phép bản thân rung động một lần nữa?Câu chuyện thứ hai: Người cậu nguyện cả đời ghét, là người cậu dần dần có tình cảm với. Cậu sẽ để bản thân "thua" như vậy sao?Cậu chuyện thứ ba: Người con trai trên màn hình mà cậu đơn phương nhiều năm qua, có duyên gặp gỡ, và rồi có nợ mà thương nhau. Cậu đồng ý vì hạnh phúc riêng hay từ chối vì sự nghiệp của người ấy?Câu chuyện thứ tư: Người cậu yêu, yêu cô gái khác, và cậu gọi cô gái đó là "bạn thân".Câu chuyện thứ năm: Cậu thích anh ấy, cậu theo dõi anh ấy, anh ấy phát hiện, anh ấy ghét bỏ cậu, thế cậu sẽ tiếp tục hay bỏ cuộc?Câu chuyện thứ sáu: Sẽ làm sao nếu con người cậu thầm thích bấy lâu nay, thực sự không hoàn hảo như cậu nghĩ?Câu chuyện thứ bảy: Người ấy thích cậu, còn cậu thì không.*** Bangtan's fanfiction =]]…
Orter Madl và em là đồng nghiệp đối với cấp trên, là bạn đối người khác, và là hai kẻ ngốc trong tình yêu đối với những người thân thiết, nhưng đối với đối phương, người kia là mối tình đơn phương không thể nói lên lời.Cả hai đều là những người có tình cảm với nhau, chuyện đó dường như những người quen của họ hay chỉ là người tinh ý một chút cũng nhận ra. *Riêng chỉ có họ là không biết*Những lần cử chỉ thân mật, sự bảo vệ đặc biệt đã trở nên quá quen thuộc. Nhưng cả hai đều không nói một lời. Mỗi ngày đều có những suy nghĩ riêng, nhưng lại chia sẻ những nỗi lo lắng giống nhau.Những cảm xúc ẩn giấu chỉ có thể được bộc lộ trong một khoảng khắc khi mà họ nhận ra mình có thể sẽ mất đối phương.…
Ý thức kéo về chậm chạp, như bị ngăn cách bởi màn sương dày đặc của Luân Đôn.Hắn cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy tóc mình.đau.Đầu hắn bị kéo ngửa ra sau, cổ căng lên theo một cách khó chịu. Từng sợi tóc như bị giật rời khỏi da đầu, mang theo cảm giác tê rát lan dọc xuống sống lưng.Đến khi đầu óc cuối cùng cũng ổn định lại, hắn mới nhìn thấy vị chủ nhân lạnh nhạt giờ đây đang mổ xẻ từng biểu cảm trên khuôn mặt mình chỉ bằng ánh mắt."Báo cáo." Ngài cất giọng, ra lệnh trong khi liếc nhìn hắn từng phía trên.Giọng điệu khinh miệt, đôi mắt đẹp đẽ ấy nhìn hắn đầy kinh tởm - chẳng khác nào nhìn một con thú nhơ nhuốc, bẩn thiểu, hơn là một con người. ..Thật kì lạ làm sao khi lại tồn tại một kẻ như vậy trên đời - quản gia thầm nghĩ.Người vừa đem lại cho hắn sự nguy hiểm nghẹt thở, vừa đủ quen thuộc để không cần phải đề phòng. Phải chăng chính sự hiện diện thường trực của cái chết đã tước đi lý do để run sợ, khiến hắn đột nhiên tìm thấy sự bình yên lạ lùng ngay bên cạnh kẻ có thể kết liễu mình bất cứ lúc nào?…
Năm em học lớp 10, do hoàn cảnh đưa đẩy nên bị tống về quê học. Còn cả gia đình em thì vẫn ở ngoài thủ đô sinh sống. Ở quê, nhà em còn có căn nhà 2 tầng mới xây năm ngoái, nên em về đấy ở luôn. Nhà em cũng bình thường, gọi là có "của ăn, của để".Họ hàng ở quê em cũng chẳng còn ai, gia đình cô, dì, chú, bác em ra Hà Nội sinh sống cũng lâu rồi nên bây giờ ở quê còn mỗi cái nhà thờ họ thôi các bác ạ.Nói thế để các bác biết là một thằng trẻ trâu như em "ăn chưa no, lo chưa tới", đã phải sống tự lập rồi, híhí.Trường cấp 3 ở đây trừ thằng hàng xóm ra thì em chẳng quen đứa nào cả, mà khổ nỗi nó lại học khác lớp mới buồn. Ngày đầu tiên nhập học, nhìn quanh lớp cũng tạm ổn, lớp 46 đứa thì, 32 gái 14 trai. Gái nhìn tạm ổn, 3 - 4 ẻm chân dài, mà đặc biệt em để ý, có 1 đứa theo thẩm mỹ quan của em là "ok" nhất. Mặt có nét, V - line, má núm, răng khểnh. Nói chung là: chuẩn không cần chỉnh (lúc viết những dòng này, em nghĩ lại khuôn mặt đấy mà run vãi ra, huhu).…
Có những người bước vào cuộc đời bạn...không phải để ở lại mãi mãi,mà để khiến cả thế giới của bạn thay đổi.Nhật Tử - một người luôn sống khép mình, mang theo những ký ức tuổi thơ mờ nhạt và những vết thương không ai nhìn thấy.Hạ Dương - người từng xuất hiện như một tia sáng, rồi biến mất không dấu vết.Nhiều năm sau, khi cả hai gặp lại...một người không còn nhớ,còn một người thì chưa từng quên."Cậu thật sự... không nhớ tôi sao?"Giữa những lần chạm mặt tưởng chừng vô tình, những rung động cũ dần sống lại.Nhưng ký ức bị bỏ quên, hiểu lầm chưa được giải thích, và những khoảng cách vô hình... liệu có cho họ một cơ hội nữa?✨ Có những người giống như ánh sáng...Chỉ cần xuất hiện thôi cũng đủ khiến cả thế giới của bạn rực rỡ hơn.…