[Nguyệt Hoàng] Mật Ngọt Tình Yêu.
Tác giả: Shia - Shein
Tác giả: Shia - Shein
Giới thiệu nhân vật* Nam chính: Hàn Hiểu Diệp + cha mẹ mất từ nhỏ, sống với bà nội là: Thẩm Xuân, và ông nôi là: Hàn Hiểu Minh. + gia đình giàu có, tương lai là người thừa kế của công ty xuyên quốc gia Hàn Hiểu nổi tiếng trong và ngoài nước, có thế lực....tại Thành phố A+ Học tại trường Thanh Liên, học giỏi, đẹp trai* Nữ chính: Hạ Tình + trẻ mồ côi, học giỏi, vô được Thanh Liên là do học bổng, bề ngoài thanh tú, dễ thương xinh đẹp....€€€€€€€€€€€€€€€€€Nhân vật phụ: * Nữ phụ: Kiều Minh Thy + Tiểu thư, nhà giàu, chảnh chọe, kiêu ngạo. * Hiểu Quốc Nam: thiếu gia con nhà giàu, bạn thân nam chính * Kim Hứa Dương: thiếu gia con nhà giàu,....bạn thân nam chính * Đường Sa: bạn thân nữ phụ * Lục Miên Miên: tiểu thư nhà giàu, bạn thân nữ chính...££££££££££££Anh và cô gặp nhau chỉ là tình cờ, rồi cô làm giúp việc riêng cho anh, chung 1 mái trường. Hai người dần nảy sinh tình cảm. Nhưng.... thân phận lại cản trở 2 người đến với nhau....Sau này cô tìm được dì chị em tốt của mẹ cô ngày xưa, dì là người đàn ông có danh tiếng, giàu có tại thành phố A.Nhưng chỉ vì một hiểu lầm làm 2 người xa nhau...........................…
- Minh học giỏi rồi, sau này không cần An dạy thêm cho nữa, sắp vào năm học mới rồi, An chúc Minh học giỏi, vậy bây giờ An về đây.Minh im lặng.- Không, Minh ngu.Thu An: ???- Ừ, Minh ngu mà được 10 điểm toán á, Minh ngu mà được 9 điểm tiếng anh á, bây giờ văn Minh cũng sắp giỏi bằng tui nữa, tui không còn cái gì để dạy cho Minh nữa hết!Minh cúi đầu xuống, ra vẻ tủi thân, chân cọ cọ xuống sàn.- Minh không biết, Minh ngu.Minh ngước mắt lên, mắt ngấn lệ, sụt sịt, như gần khóc. Diễn xuất của Minh rất tệ, nhưng phải làm sao đây, Minh đẹp trai nên Minh làm gì tôi cũng thấy hợp lý hết.Khổ, tôi chịu thua, được chưa!______ Mấy đứa xung quanh tôi, ai cũng bảo An sướng mới lấy được tôi, tôi vừa giàu vừa đẹp trai, lại còn học giỏi. Hừm, tuy không sai, nhưng mà cũng không đúng. An thì siêu xinh, học cũng siêu giỏi ( tuy hơi dốt toán một xí, nhưng mà không sao, trong nhà một người học giỏi toán thôi là đủ), và tôi cảm thấy tôi mới là người phúc ba đời mới cưới được Thu An. Cô công chúa xinh đẹp, cute, dễ thương, thông minh, học giỏi, dính người của tui, xứng đáng nhận được tất cả mọi sự tốt đẹp nhất trên thế gian này.______Một cí demo rất lâu rồi nhưng mà bây giờ tui mới triển.Tác phẩm đầu tay, xin nhẹ tay ♡______#MinhAn #hgia_y03/01/2023…
''Hi vọng chúng ta giống như những tia nắng ngày hạ, lúc nào cũng nhiệt huyết, nồng cháy''---------------------------------------------------------------------------Tên: [ĐM] Chuyện Tình Ngày Hạ Nắng GắtThể Loại: Đam Mỹ, Học đường, Thanh xuân vườn trường,...Tác Giả: YanLinCouple: Phó Thường Hi x Hạ AnCre ảnh bìa: trên Pinterest ( muốn ghi tên tác giả ảnh này lắm nhưng trên đấy ko có ghi tên, tiêu đề cx ko có luôn, lấy từ acc trên M T nha mấy ní, chữ tui tự ghi vô)Tác phẩm đầu tay của sốp, câu văn của Chương 1 vẫn có hơi lật đật tại đây là bản của năm ngoái r, h đọc lại thấy cx khá hay nên đăng, sốp lười sửa lại nên thông cảm tí=)) chương sau hứa sẽ viết tốt hơn*Lưu Ý: - Truyện không hề có thật, tất cả chỉ do tác giả tưởng tượng ra, ko hề sao chép ý tưởng của ai - Hi vọng các bạn không toxic, ném đá,... tác phảm, câu văn và nội dung trong truyện có thể chưa hoàn chỉnh, và xuất sắc như các bạn mong muốn nên hi vọng mọi người có thể thông cảm và bỏ qua cho - Nếu cốt truyện, câu văn và lời thoại có chỗ nào chưa đúng, chưa hợp lí thì mong các bạn hãy bình luận để sốp có thể sửa đổi - Nếu truyện không hợp gu thì có thể ngừng đọc…
🔴 Warning 🔴: Cấm reup_Có gì thắc mắc cứ lên hội thoại trong tài khoản của chủ nhà hỏi-----------------------------Hán Việt: Khoái khán na đối giáo thảoTác giả: Thanh Phong HiểuTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng bản edit: Đang lết-----------------------------Tô An và Tề Văn Hiên từ nhỏ đã là hàng xóm của nhau.Bọn họ cùng nhau lên nhà trẻ, tiểu học, cấp 2, song song với nhau từ nhà trẻ đến trung học.Tô An thành tích kém, hơn nữa còn vô cùng lì lợm, thường hay chọc nữ sinh bàn bên phát khóc, hở ra là vén tay áo đi đánh nhau.Tề Văn Hiên thành tích rất xuất sắc, hiểu chuyện ngoan ngoãn, nhưng xắn tay áo lên liền giúp Tô An đánh nhau.Hồi thi trung khảo, Tề Văn Hiên từ hạng nhất đột nhiên xuống dốc không phanh, lại tiếp tục vào cùng một trường cấp 3 với Tô An.Ngày nọ tháng nọ năm nọ bạn học Tô An bị ăn sạch sẽ hoài nghi --Không phải là, hắn cố ý thi kém đi đấy chứ?! -----------------------------CP: Học bá công X học tra thụHai tên cao trung sinh hoạt, ngọt cấp ☆☆☆☆☆Tag: Yêu sâu sắc, thanh mai trúc mã, ngọt văn, vườn trườngVai chính: Tề Văn Hiên; Tô An┃ vai phụ: Thẩm Trí; Vương Hân Bá; Mạnh Huỳnh; Lư Hiểu Chanh; ... Một câu tóm tắt: Bạn học, ăn đường không?…
Đoạn trích:Nam nhân bị thôi tình tề tra tấn chính khó chịu, thân thể cuộn tròn cùng một chỗ, giữa hai chân mang theo một cái gối đầu không ngừng kích thích hạ thể. Nghiêm Lễ Chi đang lấy không chuẩn là thượng hắn vẫn là đem hắn lượng một đêm, Dương Kiên bỗng nhiên cung thân mình lăn đến hắn bên cạnh, nâng tay ở không trung sờ soạng sau một lúc lâu, cuối cùng một phen nhéo Nghiêm Lễ Chi áo sơmi vạt dưới, ngạnh sinh sinh đem hắn kéo đến chính mình trên người.Nghiêm Lễ Chi không dự đoán được hắn sẽ sử lớn như vậy kình, sửng sốt một lát, Dương Kiên mới mặc kệ nhiều như vậy, hắn đem Nghiêm Lễ Chi áp đến dưới thân, lung tung hôn môi cắn cắn hắn cổ cùng xương quai xanh, bàn tay từ Nghiêm Lễ Chi rộng mở trong cổ áo chui vào đi vuốt ve hắn bóng loáng kiên cố lồng ngực, còn tưởng chen ra hắn hai cái đùi hướng hắn trên người cọ.“Còn tưởng thượng ta?” Nghiêm Lễ Chi cười nhạo một tiếng, bị khiêu khích khởi vài phần hưng trí. Hắn cách Dương Kiên mỏng manh thể tuất tinh chuẩn tìm đến đối phương đầu vú vị trí, hung hăng sờ, Dương Kiên thân thể đạn động một chút, hừ ra một tiếng ngắn ngủi nức nở.Như vậy mẫn cảm?Nghiêm Lễ Chi rất ít nhìn thấy đầu vú phản ứng như vậy cường liệt nam nhân, đương nhiên cũng khả năng là thôi tình tề nguyên nhân, bất quá này cũng không ảnh hưởng hắn tiếp tục đùa bỡn hứng thú. Hắn triển bình Dương Kiên ngực bên trái vật liệu may mặc, khiến đối phương đầu vú hình dạng đột hiện ra đến, ra ngoài hắn dự kiến là, Dương Kiên đầu vú cũng không giống phổ thông nam nhân như vậy h…
Thể loại: Đam mỹ, Thanh Xuân Vườn Trường, Ngược, HETác giả: Socs....Ngay từ nhỏ Minh Đạt đã là một đứa trẻ lạnh lùng và thờ ơ với tất cả mọi thứ xung quanh hắn, cha mẹ hắn cũng đã quen với chuyện này...nhưng tính cách của hắn đã thay đổi kể từ ngày một gia đình gồm ba người xuất hiện và sống ở kế bên nhà của hắn. Gia đình ấy có cho mình một cậu con trai tuy nhỏ tuổi nhưng lại rất thông minh và cũng rất lễ phép với tất cả mọi người cậu tên là Duy Anh, vì sự lễ phép ấy mà khiến ai cũng yêu quý cậu. Hai nhà Minh Đạt và Duy Anh sát bên nhau nên cũng rất dễ bắt chuyện, trải qua một thời gian bố mẹ hai nhà đã rất thân thiết. Song Minh Đạt vẫn cứ tỏ ra cái nét khó gần ấy nhưng Duy Anh lại không nghĩ nhiều, ngày nào cũng bò sang nhà hắn...thành ra Minh Đạt đã quen thuộc hình dáng cậu, hắn cũng cởi mở với cậu hơn. Theo thời gian họ đã trở nên thân thiết như hình với bóng, cùng nhau đi học và cùng nhau vui chơi...Thời gian cứ tiếp diễn như thế cho đến khi Minh Đạt học đến lớp 10 và Duy Anh học lớp 6, một số biến cố đã xảy ra với nhà Duy Anh nên cậu đành phải chuyển nhà đi đến nơi khác sinh sống...do thời gian gấp rút nên cậu chia kịp tạm biệt Minh Đạt (người anh mà cậu thân thiết nhất). Đã bốn năm trôi qua, bây giờ Duy Anh cũng đã học lớp 10...tuy được học trường mới, gặp bạn mới và thầy cô mới nhưng hình bóng của Minh Đạt trong đầu cậu vẫn chưa hề phai mà còn sâu đậm hơn trước...…
Tác giả: Hạ Vỹ Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Thầm mến, Ngọt sủng, Chữa lành.VĂN ÁN:Tô Ngọc Mai là một cô nàng có vẻ ngoài dễ mến cùng tính cách hoạt bát, được mệnh danh là "chúa tể ngoại giao" của lớp. Chỉ qua vài câu trò chuyện, cô đã dễ dàng khiến người đối diện yêu mến ngay từ lần đầu gặp gỡ. Ngọc Mai mang đến cho mọi người nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ chói chang, đi cùng tính cách tinh nghịch của một cô nàng Lớp phó kỷ luật đầy trách nhiệm.Ngược lại, Cao Hoàng Thuận chỉ là một mảnh ghép bình lặng ở bàn cuối. Anh không nổi trội, không ồn ào, chỉ âm thầm dõi theo bóng lưng của cô bạn cùng bàn từ ngày đầu vào lớp. Anh có thể vì một câu khen vu vơ của cô mà thức trắng đêm đến thâm quầng mắt, cũng có thể vì một cái chạm tay vô tình mà bối rối đến lạc cả nhịp tim.Thế nhưng, giữa một Ngọc Mai luôn hướng về đám đông rực rỡ, Thuận đôi khi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Đã có lúc, đứng sau những tiếng cười nói líu lo của cô, anh chỉ muốn thầm hỏi một câu:"Ngọc Mai, cậu để ý đến mọi người như thế, sao không thử quay lại để ý tớ thử xem?"Câu chuyện thanh xuân về một người mải miết chạy theo thế giới, và một người mải miết chạy theo người ấy. Liệu "chúa tể ngoại giao" có nhận ra, có một chàng trai vốn rất kiệm lời, lại vì cô mà viết nên cả một bầu trời tâm tư?…
Từ thuở còn học tiểu học, nữ chính và nam chính đã từng có một mối duyên nhỏ bé mà cả hai đều không hay biết.Mẹ của nam chính là cô giáo chủ nhiệm năm lớp 1 của nữ chính, vì thế hai đứa trẻ sớm quen nhau, cùng đi học, cùng chơi đùa như những người bạn tuổi thơ. Nhưng quãng thời gian ấy quá ngắn ngủi - nam chính chuyển nhà, và ký ức về nhau dần phai nhạt.Nhiều năm sau, khi nữ chính bước vào cấp ba, em nghe nói con trai của cô giáo cũ cũng đang học tại ngôi trường này.Cuộc gặp gỡ định mệnh xảy ra...Chỉ một ánh nhìn, nữ chính đã bị vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh của nam chính thu hút. Trớ trêu thay, anh lại hoàn toàn không nhớ ra em.Ở năm lớp 10, thứ cảm xúc dành cho nam chính chỉ là rung động mơ hồ. Nhưng sang năm lớp 11, khi mọi cảm xúc cũ dần phai nhạt, em mới nhận ra người mình thật sự yêu chính là anh - người bạn tuổi thơ đã quên em.Và từ đó, cuộc hành trình theo đuổi tình yêu bắt đầu.Nhưng mọi thứ không hề dễ dàng. Nam chính liên tục né tránh, cố tình tỏ ra xa lạ, thậm chí còn block mọi liên lạc của em. Trước sự lạnh lùng ấy, nữ chính không hề bỏ cuộc. Giữa tình yêu đơn phương, ký ức tuổi thơ bị lãng quên và sự né tránh đầy bí ẩn của nam chính, liệu nữ chính có thể phá vỡ lớp băng trong tim anh để giành lại mối duyên đã lỡ?…
Năm lớp 10, Dương Bác Văn vốn chỉ muốn có một cuộc sống cấp ba thật yên tĩnh.Học hành, làm lớp trưởng, thi đại học.Không gây chuyện, cũng không muốn nổi bật.Cho đến ngày khai giảng năm lớp 11, trong đám tân sinh ồn ào dưới sân trường, cậu nhìn thấy một người. Đó chính là Tả Kỳ Hàm.Nam sinh lớp 10 mới chuyển đến, dáng người cao gầy, ánh mắt vừa lạnh vừa kiêu ngạo. Chỉ mới vài tuần, cái tên ấy đã nổi khắp trường - học giỏi, chơi bóng rổ giỏi, lại còn cực kỳ khó gần.Nhưng không ai biết.Mỗi lần gặp Dương Bác Văn, Tả Kỳ Hàm đều dừng bước.-"Học trưởng."Giọng cậu trầm thấp, nhưng lại gọi rất tự nhiên.Dương Bác Văn nhíu mày:"Em quen tôi à?"Tả Kỳ Hàm nhìn cậu một lúc, khóe môi khẽ cong lên."Không quen.""Nhưng từ bây giờ thì quen rồi."-Không ai hiểu vì sao cậu học sinh lớp 10 nổi tiếng khó gần lại luôn xuất hiện bên cạnh học trưởng lớp 11.Ở thư viện.Ở sân bóng rổ.Ở hành lang sau giờ học.Tả Kỳ Hàm giống như một cơn gió mạnh mẽ của tuổi mười sáu - ngang ngược, tự tin, và luôn tiến thẳng về phía trước.Còn Dương Bác Văn chỉ là người vô tình bị cuốn vào.-"Học trưởng, anh tránh em làm gì?""Em là học sinh lớp 10.""Ừ."Tả Kỳ Hàm bước lại gần thêm một bước, ánh mắt thẳng thắn đến mức không thể né tránh."Nhưng người em muốn theo đuổi là anh."…
Em là nắng nhuộm vàng đôi mắt biếcAnh là mây theo đuổi đến tận cùng.Yêu em đến mức chẳng còn biết tiếcCả cuộc đời, cả một kiếp thăng trầm. -Bởi vì biết đó là anh, nên em nguyện đem toàn bộ lý trí đốt thành tro bụi, chỉ để sưởi ấm cho một ánh mắt phản chiếu duy nhất bóng hình em.-Đừng hỏi lí do vì sao anh thương em bởi vì chính anh cũng không biết, chỉ là tất cả những gì em có là tất cả những gì anh cần..Hoài Thư trượt chân ngã, đầu gối rát buốt còn chưa kịp phản ứng thì Khánh Dương đã đứng bật dậy. Cậu cau mày, giọng lớn hơn thường ngày, vừa hỏi vừa quay người chạy thẳng ra cổng mua thuốc, để lại phía sau cảm giác bối rối chưa kịp lắng. Quay trở về liền quỳ xuống băng bó cho cô, miệng vừa thổi vừa nói:_ Xin lỗi, nãy hoảng quá, tao hơi lớn tiếng. Làm mày sợ rồi!_ Ừm, tao sợ mày cứ tốt như thế này thì tao sẽ thích mày mất..Ảnh bìa: Pinterest.Tác giả: Hansrie.Lưu ý: Truyện mang tính hư cấu và chỉ nhằm mục đích giải trí, không có ý làm xấu hay bôi nhọ bất cứ cá nhân, tập thể nào. Mọi ý kiến đóng góp về lỗi sai hoặc cách trình bày sẽ được tác giả ghi nhận và chỉnh sửa kịp thời. Cảm ơn rất nhiều!!!…
Tác giả: Tra Nhục LíNguồn: Reine Dunkeln Tình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Hào môn thế gia , Vườn trường , Nhẹ nhàng , Hắc ám , L luân , Đô thị tình duyên , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , Cường thủ hào đoạt , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Tỷ đệVăn án:Đào Hâm Quả lớn lên xinh xắn, làn da trắng nõn cùng ngũ quan xuất chúng, thích đá bóng chứ không đá đểu, thích mặc đồ oversize thoải mái chứ không mặc váy, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng.Đào Hâm Quả có em trai nhỏ hơn mình bốn tuổi, tên là Đào Hâm Kỳ.Đào Hâm Kỳ nhỏ hơn Đào Hâm Quả bốn tuổi, trầm tính lạnh nhạt khác hẳn với tính cách hướng ngoại yêu vận động của Đào Hâm Quả. Bố Đào cười lớn, Hâm Quả nhỏ hưởng gen di truyền vận động thiên phú, Hâm Kỳ hưởng gen thông minh hiếu học, quả là mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.Nhưng thiên tài, thường thường cùng kẻ điên chỉ có một đường ranh giới. Đào Hâm Kỳ nhìn qua trầm mặc lạnh nhạt có tính sở hữu điên cuồng, có trời mới biết hắn muốn giấu riêng Đào Hâm Quả vào trong ngực mình thế nào.--------"Đệ Đệ biến thái từng bước ăn sạch chị gái nhỏ ngốc nghếch."…
Trại hè ngày hôm đó, giáo viên phát cho mỗi người một tấm phiếu, yêu cầu hai người một đội. Tất Hạ lấy được tấm phiếu số 7, lần đầu tiên cùng Trần Tây Phồn gặp mặt.Cậu ấy đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, giọng nói nhẹ nhàng, cong môi cười nhẹ: "Tìm thấy cậu rồi, bạn học số 7, có thể chung đội với cậu không?Khi đó, cậu ấy là đứa con kiêu ngạo của trời, có thể nhìn mà không thể chạm tới, mà Tất Hạ chỉ là một trong vô số nữ sinh thích cậu ấy, là một người không ai chú ý đến. Việc yêu thầm này đã định sẵn sẽ chẳng đi đến đâu.Nhiều năm về sau, Tất Hạ gặp lại Trần Tây Phồn, ngày hôm đó mưa tuôn xối xả, cô ấy bị mắc kệt ở một thành phố xa lạ.Người đàn ông mím mím môi, ngữ khí chắc chắn nói: "Yên tâm, nhất định đưa cậu về nhà an toàn".Sau đó lại cùng nhau tham gia họp lớp, có người đùa giỡn nhất định bắt Trần Tây Phồn kể về lịch sử tình trường, Trần Tây Phồn không có cách nào nói: "Chưa yêu bao giờ nhưng thật sự có thích một người".Mọi người kinh ngạc hỏi người cậu ấy thích là ai, Trần Tây Phồng nhìn về phía Tất Hạ, ánh mắt giao nhau, khóe mắt cô ấy dần đỏ lên, tim chậm một nhịp.Trần Tử Phồn môi mang ý cười, từ từ nói: "Bạn học số 7 của lớp chúng ta".Không ai biết được, buổi tối ngày hôm đó ở hành lang, Tất Hạ bị cậu ấy vây vào tường, tránh cũng không thể tránh khỏi, hơi nóng của Trần Tử Phồn phả vào, gần như khẩn cầu: "Thích tôi lại nhé bạn học số 7".TÁC GIẢ: 楠知北Tên gốc: 七号同学…
Tôi gặp anh trong một ngày nắng đẹp vào đầu năm cấp 3, anh là dân thể thao, khuôn mặt dù chỉ ưa nhìn nhưng ngay từ lúc gặp anh, trái tim tôi đã đập liên tục từng hồi. Tôi biết, mình thích anh rồi, nhưng tôi không dám ngỏ lời cũng chẳng dám thừa nhận, thế là tôi như cái bóng vô hình mà ở bên cạnh anh, anh ở đâu tôi ở đó, âm thầm và lặng lẽ.Từng lời nói, cử chỉ của anh đều khiến tôi rung động, đến một hôm anh nói:"Làm cái bóng vô hình bên cạnh anh không biết mệt à?"Đến tận lúc ấy, tôi mới biết anh đã nhận ra sự hiện diện của tôi rồi.Tôi sợ, sợ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có can đảm để nhìn anh thêm một lần nào nữa. Anh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:"Lo mà học hành đi, đừng có suốt ngày đi theo anh nữa""Em biết rồi"- giọng tôi nhỏ đến cực điểm, tưởng chừng như đang hòa làm một với tiếng gió.Anh nghe vậy chỉ bật cười:"Này, anh giỡn đấy"Tôi sẽ chẳng bao giờ nghĩ được rằng, sẽ có ngày tôi ngồi kế giường bệnh của anh, hy vọng tất cả mọi thứ chỉ là giỡn như những tháng năm đó. Căn bệnh quái ác đã tự tay lấy đi anh, cũng đã lấy đi một phần của chính tôi."Xin lỗi em, anh chẳng thể tiếp tục yêu em nữa rồi. Nếu có thể, xin hãy sống thay cho phần anh"Tôi gật đầu, cố gắng vượt qua nỗi đau để thay anh đi hết phần đời còn lại nhưng tôi không thể."Xin lỗi, em thất hứa rồi...""Tôi là Nhược Lam, khi anh Minh Viễn mất đi, tôi cũng tự kết thúc đi câu chuyện của chính mình"…
[Trích]Vừa kết thúc buổi hòa nhạc tại Trường trung học Phổ Thông Trấn Biên, Quang Anh đã kéo tôi ra phía sau hậu trường, chầm chậm ghé sát tai tôi:"Hôm nay cậu đẹp lắm, rất muốn ngày nào người đẹp này cũng là của tao đấy.""Thế ngày thường không đẹp à?" Tôi nhón chân, vòng tay qua cổ cậu ấy, nói khẽ: "Kéo tao vô đây là muốn nói chuyện gì, đừng vòng vo.""Đang tạo bầu không khí, đừng dập tắt nó, nó buồn lắm đấy." Quang Anh ghé sát, hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến cơ thể tôi khẽ run lên. Không phải vì sợ, mà vì một cảm giác rất lạ, như có một dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Nhịp tim tôi chợt rối loạn, từng nhịp đập trở nên rõ ràng hơn trong lồng ngực."Bầu không khí cũng biết buồn à, hay mày buồn, nhân hóa hơn kém đấy." Tôi mỉa mai."Nếu không muốn vòng thì... Có muốn thử nâng hạng mức tình bạn thành người yêu với tao không?"--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------📎 Ngày phát hành: 04/02/2026📎 Ngày kết thúc: vẫn đang trong quá trình đăng tải.…
Kim Juhoon dành 16 năm để chăm sóc cậu em hàng xóm Ahn Keonho. Từ lúc em nằm nôi đến khi trở thành thiếu niên cao hơn anh một cái đầu, Juhoon vẫn luôn ở đó, giấu kín tình cảm của mình dưới danh nghĩa "anh trai hàng xóm".Nhưng Keonho của tuổi 16 lại bắt đầu đẩy anh ra xa. Cậu bướng bỉnh, cộc cằn và tìm cách chứng minh mình đã lớn bằng những mối tình đồng trang lứa. Juhoon chỉ biết mỉm cười cay đắng, tự ti lùi lại phía sau vì rào cản giới tính và tuổi tác.Cho đến một ngày, một người đàn ông khác xuất hiện và công khai theo đuổi Juhoon...…
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn Thể loại: Ngôn tình, thanh xuân vườn trường.Trích lời tác giả:" Trong những giây phút rực rỡ cuối cùng của thời thanh xuân này, bạn có nhận ra mình càng lúc càng thích nhớ lại chuyện xưa không?Những năm tháng thuần khiết vô âu vô lo đã qua, lứa tuổi ngây thơ mới bước chân qua ngưỡng cửa tình yêu , từ đơn giản tới sâu sắc, duyên và phận,gặp gỡ rồi chia ly... Cớ sau mới chỉ vừa chớp mắt mà thời gian đã vụt qua để rồi tháng năm vài lần lén trộm đổi, mang gương mặt trẻ trung năm xưa biến thành dung nhan tang thương nhường này ?Thanh xuân đang qua như một cuộc vui đã tàn, giữa cuộc đời đằng đẵng, quãng thời gian tươi đẹp nhất lại chính là thứ trôi qua nhanh nhất. Ký ức tựa như khối hổ phách trong suốt bảo bọc lấy tuổi hoa. Thứ tôi muốn kể chính là một câu chuyện được bọc trong hổ phách như thế, một đoạn hồi ức khó quên. Nếu mọi người nguyện ý thì xin cùng tôi đi theo từng dòng chữ lời văn, ngược dòng thời gian , cùng tìm lại những tháng năm tựa thủy."P/S: chuyện ban đầu có nội dung khá lê thê nhưng phần sau rất ý nghĩa,giống như một bài văn vậy, những điều hay nhất, thú vị nhất luôn nằm ở phía sau. Thế nên mình hi vọng các bạn có thể đọc hết bộ chuyện này.…
Nữ chính: Lan HạNam Chính: Giang Hiểu ĐôngTác giả: Tư Dĩnh♡Thể loại: Thanh xuân vườn trường, tình yêu, nam thần ngang ngược, sủng, học đườngTóm tắt nội dung: Kể về thanh xuân bình yên, tươi đẹp của Lan Hạ. Dù có cuộc sống không mấy khá giả nhưng lại được bao bọc bởi tình yêu thương của gia đình.Nhưng biến cố lớn nhất ở quá khứ đã làm cô khó có thể vượt qua. Bố của cô do một vụ tai nạn xe mà đôi chân không thể đi lại bình thường. Vì không có ai trông nom nên đã gửi cô về nhà ông bà để nghỉ ngơi sau thời gian thi lớp 10 mệt mỏi.Mỗi ngày vẫn bình yên như thế cho đến một lần , cô đang chôn chú mèo đã mất. Anh tình cờ đi phượt với đám bạn và vô tình nhìn thấy dáng vẻ khóc lóc của cô. Và cứ như vậy, cuộc gặp gỡ đầu tiên đã khiến cho họ không thể nào quên. Đầu năm lớp 10, duyên lại đến với cô khi cô gặp lại anh trên trường. Hoá ra anh là học sinh chuyển trường đến. Nhiều tình huống dở khóc dở cười cứ thế quấn lấy hai người họ, những drama, tin tức luôn là tâm điểm chú ý của mọi người. Liệu cô có thể sống bình yên được nữa không đây. Và liệu, cuộc gặp gỡ định mệnh đó có phải là điều xui xẻo nhất trong cuộc đời cô hay nó chính là ngọn lửa soi sáng trái tim tổn thương của cô. Hãy đón chờ nhé🔥♡ Lưu ý: Không sao chép tác phẩm, tác phẩm đã có bản quyền và tác giả♡ Nếu bạn yêu thích truyện của Tư Dĩnh hãy bình trọn để mình có động lực ra chương nha!…
Lâm An Vy - một cô gái trầm lặng, ít nói, vừa chuyển đến trường Lâm Khánh trong năm học mới. Cô không giỏi giao tiếp, cũng không thích quá nổi bật, chỉ mong có một cuộc sống học đường bình yên. Thế nhưng, ngay ngày đầu tiên nhập học, cô tình cờ gặp Trần Hạo Dương - một chàng trai nổi bật trong trường, giỏi thể thao, học lực tốt, nhưng lại mang theo vẻ bất cần và bí ẩn.Cuộc gặp gỡ dưới tán cây phượng hôm ấy mở ra một mối nhân duyên đầy bất ngờ. Dương dần dần chú ý đến Vy, một cô gái tuy trầm lặng nhưng lại có nội tâm kiên cường và ánh mắt luôn mang chút gì đó u buồn. Cả hai từ những người xa lạ bắt đầu gắn kết qua những lần chạm mặt, những câu chuyện vụn vặt trong sân trường.Thế nhưng, mối quan hệ của họ không đơn thuần chỉ là tình bạn. Khi Vy dần mở lòng với Dương, cô phát hiện ra rằng cậu ấy cũng có những nỗi niềm riêng. Dưới vẻ ngoài bất cần ấy là một chàng trai luôn gánh trên vai áp lực từ gia đình và những vết thương lòng chưa thể nguôi ngoai.Giữa những ngày tháng thanh xuân đẹp đẽ, hai người cùng nhau trải qua niềm vui, nỗi buồn, những rung động đầu đời và cả những thử thách. Họ học cách chữa lành nhau, học cách yêu thương và trân trọng khoảnh khắc bên nhau.Nhưng thanh xuân vốn dĩ không kéo dài mãi mãi. Khi đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, họ liệu có thể giữ chặt tay nhau, hay sẽ chỉ là một đoạn hồi ức đẹp dưới tán cây phượng năm ấy?…
"Dù em là thẩm phán, anh vẫn tình nguyện trở thành kẻ phạm tội yêu em."Mộ Trường An - một học bá lạnh lùng với ước mơ trở thành thẩm phán, người luôn tin rằng công lý là tối thượng. Lục Vân - một chàng trai ngạo mạn, bất cần, nhưng đằng sau vẻ ngoài cứng cỏi là một trái tim đầy tổn thương. Hai con người với tính cách trái ngược nhau đã va vào đời nhau vào những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.Tưởng chừng mọi chuyện sẽ chỉ dừng lại ở mối quan hệ bạn học đơn thuần, nhưng những cuộc gặp gỡ đầy duyên nợ ấy lại vô tình thắp lên một thứ tình cảm vừa ngọt ngào, vừa đau thương. Lục Vân, từ một kẻ kiêu ngạo, đã bất giác đổi thay chỉ để được Mộ Trường An để ý. Còn Mộ Trường An, dù luôn giữ vẻ thờ ơ, liệu trái tim lạnh giá ấy có thực sự vô cảm trước sự chân thành và mãnh liệt từ Lục Vân?Nhưng rồi số phận lại tàn nhẫn đẩy họ về hai hướng ngược chiều. Khi Lục Vân quay lưng để bảo vệ người mình yêu, Mộ Trường An chỉ thấy trước mắt là nỗi đau phản bội. Nhiều năm sau, họ gặp lại, không còn là những cậu thiếu niên ngây ngô mà là một vị thẩm phán tài ba và một chủ tịch quyền lực, đứng ở hai đầu chiến tuyến của công lý.Những bí mật đen tối về gia đình, quá khứ và chính bản thân Lục Vân dần hé lộ. Liệu tình yêu có đủ sức cứu rỗi họ khỏi những tổn thương và vực sâu tuyệt vọng, hay chính công lý sẽ trở thành rào cản khiến họ mãi mãi xa cách?…