Anh ơi
Buồn ngủ vãi❗️OOC, có sử dụng từ ngữ tục tĩu❗️--------Không được phép mang lên trước mặt chính chủ hay bất kỳ mặt trận nào dù to hay nhỏ.…
Buồn ngủ vãi❗️OOC, có sử dụng từ ngữ tục tĩu❗️--------Không được phép mang lên trước mặt chính chủ hay bất kỳ mặt trận nào dù to hay nhỏ.…
NgọtSủngHài hướcHe…
Tác giả: 鸽王别姬…
Ở đây có 2 Daniel! Dan lớn là Daniel Park.Dan nhỏ là Park Hyung Suk. Các nhân vật đáng nhẽ ra phải chơi với giun🪱 có khả năng được ngoi lên hít khí trời là chuyện thường tình!Sẽ có các cặp Cp mà mình thích thôi! Ko hợp bạn nào thì bạn đó next đến truyện khác nha!!…
Một cái ins theo trend :))))))) và nó sẽ không bao giờ có kết thúc....…
Tôi thích điều đóAuthor: ChouChou ( appletea )Textfic 12csKhá là ngôn tềnhDrama căng nha. Nhưng hok nhiều lắm đâuĐã đổi bìa…
thằng bé măng cụt nhà họ jeon và thằng cu xoài nhà họ kim không thể tách rời là điều ai cũng biết. "mày với thằng xoài thiếu nhau một lời nói thôi." - thằng chihun nói vậy với wonu đó. "có một lời nói mà mày cũng không nói thì mất anh wonu ráng chịu." - thằng minghao dọa mingoo zậy đó. "xoài ơi, anh không thích ăn cái này." - jeon wonu là một con mèo kén ăn. "nghe em, ăn vào mới tốt. măng cụt ăn chung với xoài nhé?" - kim mingyu lại là một con cún chiều con mèo kén ăn kia. - kẹo bơ và câu chuyện đáng yêu của cô ấy gửi vào nhữn con ngừi đáng iu -…
ABO.…
HE, hường phấn ,ngọt sâu răng, H…
Văn án.Đây là con đường báo thù của một hoàng tử trọng sinh, cũng là câu chuyện về hoàng tử trọng sinh nuôi dưỡng một thị vệ ngốc ngốc đáng yêu.Đời trước bị thân đệ đệ mình vẫn luôn sủng ái phản bội, người người xa lánh, là lúc một tiểu thị vệ không biết tên vì mình chịu chết.Trọng sinh trở lại tám năm trước, Vương Nhất Bác muốn giết sạch toàn bộ kẻ thù. Tiểu thị vệ? Đương nhiên là ôm tới nhà mình nuôi lớn.Lấy ơn báo oán, dùng cái gì trả ơn?*Người khác không hại ta, ta còn muốn đi hại người, huống chi những người đó đều đã từng hại ta?Giang sơn và Tiêu Chiến, cô vương đều muốn.Mẫu hậu mất sớm, không được thánh sủng, các huynh đệ như hổ rình mồi, con đường bạo quân của Vương Nhất Bác còn rất dài, may mắn bên người còn có một ái nhân trung thành, làm bạn cả đời.Vương Nhất Bác vốn chỉ muốn bảo hộ cho thân đệ đệ cả đời bình an, lại không ngờ bị đệ đệ phản bội, càng không biết được người cuối cùng còn lại bên cạnh mình thề sống chết trung thành lại là một tiểu thị vệ không biết tên. Trọng sinh về tám năm trước, mẫu hậu đã qua đời, mặc dù không được phụ hoàng sủng ái, may mà hoàng tổ mẫu yêu thương hắn vẫn còn tại nhân thế. Cả đời này, hắn tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay, phải giết hết toàn bộ kẻ thù, phải mang tất cả yêu thương đưa cho thị vệ Tiêu Chiến yên lặng bảo hộ chính mình mười năm. Cả đời này, giang sơn cùng Tiêu Chiến, hắn đều muốn! Vì mười năm trước một thoáng kinh hồng, Tiêu Chiến một mình yên lặng chờ đợi, đến chết cũng ch…
đây là câu truyện tiu viết ra trong lúc bấn cù nên mong các bạn thông cảm ;-;…
Thành niên vui vẻ, xin chào Lưu Diệu Văn 18 tuổi ~…
Tác giả: 蓝灯as…
Cái dáng vẻ tíu tít, quấn quít này của Mayuyu không khác nào cái dáng vẻ cô quấn quít lấy Yuki năm đó. Hành động thì giống hệt, chỉ là người đã khác.Liền nhận thức rõ được điều đó, Yuki cười lạnh , cầm lấy ly bia trong tay hớp một ngụm.Như vậy cũng tốt !…
"So noisy" sẽ giống như cái tên của nó, là một thế giới ồn ào, nhưng ồn ào mới vui đúng không?Warning: Fic xoay quanh Obito và Kakashi, có thêm những nhân vật khác, một số sẽ OOC, tất cả để làm nên câu chuyện "so noisy" :>--------------À đây là do tui tự viết, hong phải trans…
Occ, ngọt, có một số từ tục tĩu, khó nghe có thể ko đọc Ok ko mấy keo?…
Trả test - Hello team…
warning⚠️:R18, Ngược, Thô tục - tục tĩu, bạo hành, giam cầm, Lệch nguyên tác.yoo-! chào các cậu ngày an, nay tôi ngoi lên đây để viết cái pic này là vì tôi quá vã cái otp này rồi. vì đây là truyện ngược ấy. nên chắc là sẽ có chút cảnh ngọt 'nhẹ' lúc đầu thì mê ngọt cái giờ chuyển sang mê ngược..😊💦 mặc dù hơi sót ghệ iu nhưng vì quá vã nên phải làm thôi..💟…
Vẫn hư cấu lịch sử như mọi khi thôi…
Khép hờ đôi mắt, Chí Mẫn từng chút một cảm nhận hơi thở mình yếu đi. Ha, đến phút cuối đời, Chí Mẫn vẫn như vẫn lạnh lẽo tĩnh mịch không ai biết tới. Chí Mẫn thiết nghĩ, liệu nhiều năm sau, đến khi mộ mình xanh cỏ, liệu rằng nó có nhận được sự quan tâm của người khác, có nhận được một nén nhang trầm sưởi ấm hay không?Máu nhiều quá, càng ngày càng đỏ, màu đỏ bao trùm lấy căn phòng làm hoa mắt Chí Mẫn. Nó nghĩ về những đắng cay tủi nhục mình đáng lẽ ra không nên nhận từ gia đình này. Tuy vậy vì Tại Hưởng, Chí Mẫn gắng gượng bao lâu nay vậy mà...Chí Mẫn mệt rồi, đã quá đủ, vẫn là nên kết thúc thôi. Nó phải giải thoát cho Tại Hưởng lẫn bản thân mình. Ấy vậy mà lần này, thoát được Tại Hưởng, lại gặp phải Chính Quốc~o0o~Em sẽ đợi anh mỗi sớm chiều tà, ngay trên đồi Hoàng Hôn...…