Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cậu yêu anh, yêu rất nhiều dù anh hành hạ cậu sỉ nhục cậu nói cậu kinh tởm thì cậu vẫn mãi yêu anh. Anh có bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày nào đó cậu xa anh hay không mà cho dù là cậu rời bỏ anh thì chắc gì anh đã quan tâm và đau buồn vì cậu....…
Câu chuyện chính là trang nhật kí của chính tôi- một cô gái 17 tuổi. Xoay quanh những biến động gia đình. Câu chuyện thực sự mang tất cả những kí ức về người chị song sinh trước khi qua đời... Mong mọi người có thể đón đọc một cách chân thực nhất.…
Cuộc đời một người như một cuốn phim, nếu bạn muốn cuốn phim mình không bị xước thì hãy sống một cách trọn vẹn / không tự hoài phí không tự an nhàn. MY LIFE sẽ là một phần khoảnh khắc mình gửi gắm đáng nhớ trong này !…
Từ nhỏ Lâm Hạ đã biết mình quả thực là một đứa trẻ xui xẻo bậc nhất.Học mẫu giáo, đánh nhau sứt đầu với bạn để bảo vệ chiếc phiếu bé ngoan, sau đó đánh rơi trên đường về nhà =.=Lên tiểu học, bốc thăm chọn chỗ ngồi, một là bốc phải số đầu tiên - ngồi đối diện giáo viên; hai là dứt khoát bốc phải số cuối cùng - ngồi cạnh thùng rác =.= Lên cấp hai, đi đường nhặt được ví tiền, chưa kịp làm gì đã bị người ta lao tới túm vào đồn, nghe giáo dục về hành vi ăn cắp của trẻ vị thành niên =.= Cấp ba, đi thi cuối kì , ôn đề tủ một câu cũng không trúng. May mắn gặp được bạn cùng lớp, hí hửng trao đổi. Về đến nhà mới nhận ra là khác mã đề =.= Thần may mắn à, người cảm thấy hành hạ con vui vẻ lắm ư????" Hửm??? Ta nhớ là hồi ngươi học cấp 2 đã có lần cho ngươi bốc thăm trúng thưởng được 200k còn gì?" Lâm Hạ nghiến răng nhìn "vị thần" ấy: " Sau đó con nghe lời người đi mua sổ xố, còn mượn thêm tiền mua liền mấy lá. Kết quả không những mất tiền mà còn thêm nợ" "Àiiiii... Thật là một đứa trẻ thù dai mà... Chẳng phải ta đã nói là nhầm số thôi à...Thế còn lần nhặt được chiếc điện thoại thông minh ở trước cửa siêu thị?" Cô càng trừng mắt nhìn "vị thần":"Chiếc điện thoại ấy là của tên tội phạm biến thái chuyên chụp lén phụ nữ. Sau khi cảnh sát định vị được vị trí đã ập vào nhà con bắt người đấy. Tạm giam giữ và điều tra 24 tiếng, người nói xem ???" AAAAAAA... Cuối cùng đây là thần may mắn hay tai họa đời cô thế này!!!…
Tên truyện: Này cậu ơi,...Tác giả: Mẫn NhiNội dung: Cấp ba của cậu có đáng nhớ không? Câu trả lời có thể là có, cũng có thể là không.Nhưng ở đây, quãng thời gian cấp ba của những cô cậu học trò này thì thật sự rất đẹp, rất đáng nhớ. Nơi mà họ có thể chia sẻ ngọt bùi, cùng nhau học tập, cùng nhau vui chơi. Nơi chữa lành vết thương cả thể chất lẫn tinh thần. Nơi mà niềm vui được chào đón, nỗi buồn cũng chẳng bị bỏ rơi. Nơi mà những nhân vật trong truyện gọi bằng cái tên ngọt ngào "ngôi nhà thứ hai" của tất cả. Trường nội trú Ánh Sao - trường THPT chuyên Ánh Sao.Tác giả khẳng định rằng những nhân vật trong truyện đều có những đặc điểm rất nổi bật, rất đặc biệt. Nhưng họ cũng chỉ là những cô cậu học sinh non nớt, ngây thơ, và luôn có một trái tim ấm áp, nhân hậu, đầy tình thương mến. Những nhân vật này có thể không hề giống với nhiều bạn, nhưng hãy nhìn sâu vào bên trong, nhìn vào những khúc mắc của họ, có thể đôi lúc bạn sẽ nhìn thấy được chính mình.…
Có một cô bé tên là Brownie luôn mong ước mình được đi học hoặc có một gia đình thật hạnh phúc nhưng ... cuộc sống đã ngăn chặn điều ước đó của cô bé ...…
▶ Đây là nơi giao lưu, chia sẻ, tâm sự, bày tỏ và bàn luận về phim ảnh, fanfic cũng như idol. Link cfs:https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLScTQXiUzU10za_tGHcbCB_WNLjTy4MrsLvhGISU742Waw7d1A/viewform▶ Và sẽ có sẽ thu nhập và trans rumours về đây cho các bạn đọc giải trí :).…
Thể loại truyện: không rõTác giả: Nghiêu YếtĐây chỉ là 1 câu truyện do tác giả tưởng tượng ra chính vì thế các bạn không nên kì vọng quá nhiều. Trên tinh thần là do tưởng tượng nên sẽ có đôi lúc truyện hơi vớ vẩn một chút. Tác giả viết truyện này chỉ để thỏa mãn ước nguyện làm nhà văn mà thôi Cảm ơn các bạn đã đọc và góp ý.…
-Anh: Lâm Gia Bảo là một tổng giám đốc tài năng của tập đoàn Lâm Thị, có vẻ ngoài hớp hồn biết bao cô gái song luôn lạnh lùng vô cảm-Cô: An Trúc Nhi là tiểu thư của An gia,cá tính và năng động . Con gái của chủ tịch tập đoàn An Thị, tập đoàn lớn nhất Mỹ về bất động sản. Có vẻ ngoài xinh đẹp.Cô và anh là thanh mai trúc mã nhưng vì biến cố của gia đình mà cô phải theo ba sang Mỹ. Từ đó hai người mất liên lạc .sau nhiều năm cú va chạm định mệnh cho hai người gặp lại. Rồi cuộc sống của cô sẽ thay đổi ra sao.....…
Thanh xuân là những tháng ngày ngây ngô , trong sáng , nhưng lại vô cùng cháy bỏng chàng trai năm mười tuổi khiến bạn lần đầu biết xấu hổ , biết phân biệt trai gái chàng trai năm mười bảy tuổi là chàng trai cho bạn kỉ niệm cả một đời, là những cháy bỏng , xen lẫn bồng bột nhưng vô cùng chân thành ... khiến cả đời này bạn không thể nào quên chàng trai năm hai bảy tuổi cho bạn cảm giác tin tưởng một người ... Nếu trưởng thành khiến con người ta sợ hãi đến vậy , em không muốn !…
Nàng là một thành viên của tổ chức Bí Ẩn, có thân thủ tốt và IQ là 170/200, mất niềm tin với tình yêu. Hắn là một vương gia tài ba xuất chúng nhưng do tai nạn mà đã trở nên ngây ngây dại dại, bị người đời khinh bỉ. Khi 2 người gặp nhau sẽ thế nào? Chúng ta cùng chờ xem nhé...Đây là tác phẩm đầu tiên của mình nên nếu có lỗi gì thì xin mn góp ý bên dưới và đừng ném đá mình nha. Cảm ơn nhiều…
Một buổi chiều hè rực nắng, những làn gió mát cuối ngày, tiếng cười trong veo của bạn bè...Nhưng giữa tất cả những ồn ào ấy, có một điều tôi chẳng thể nói ra - một cái tên lặng lẽ nằm lại giữa hoàng hôn, cùng những cảm xúc thầm kín tuổi mới lớn.Đó là khởi đầu cho câu chuyện giữa hai con người vô tình tìm thấy nhau trong đời.--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------'Tên đó là thể loại gì vậy chứ, làm như mình ghê lắm ấy'. Tôi bức xúc lên tiếng'Mày cũng đâu có vừa, tao mà là thằng Phong, tao cũng chẳng hiểu nổi mày. Tự nhiên có đứa ra hỏi bài, giảng mãi không hiểu, kêu dốt thì lại tự ái, giật đùng đùng chạy ra chỗ khác'. Trang vừa đánh nền vừa đáp'Phương Anh ơi mày bị ngố à, nó nói trêu như thế chả thích thì thôi, mày xem ngoài mày ra mấy đứa khác ra hỏi bài nó có trả lời không? Đúng là mấy cái tình yêu bọ xít, chổng đ** vào nhau '. Chị Nữ trêu tôi cười lớn, nụ cười ấy dường như đã khiến tôi quên mất ấn tượng ban đàu về chị. 'Mà mốc nền rồi em ơi, mốc nền như thế này thằng Dương không yêu đâu''Yêu đương gì thằng này, chị toàn linh tinh', Trang phủ nhận nhưng mặt lại đỏ ửng lên ngại ngùng trước câu nói đẩy thuyền của chị chủ nhiệm.'Chị tui kinh nghiệm thế thầy Bách đã đổ chưa ạ?, tôi vừa cà khịa vừa lo lắng bị chị ta đấm.Tiếng cười vang vọng cả gian phòng.Dường như mỗi lần ngồi nói chuyện tán gẫu với bạn bè vui vẻ, thời gian trôi đi thật nhanh, khiến người ta phải cảm thán, nhưng có lẽ vì nhanh nên người ta mới trân quý…