Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chuyện kể rằng có hai người bạn cùng bàn.Lo, Là một nguời phá phách, báo quá báo nhưng lại không cố ý và năng động dù cậu không biết những điều mình làm là sai.An, là một nguời kiên nhẫn, giỏi giang nhưng lại không biết dựa vào nguời khác mà cứ ôm tất cả làm mọi thứ tự nguyện.Cuộc sống trong sinh họat hàng ngày của họ thiếu đi sự tẻ nhạt vốn có truớc khi hai nguời gặp nhau.(Mình ko cấm các bạn ship nhưng mà có cấm nếu phát ngôn lố lăng quá đó.)Mà ai lại chiếm mất cái tên LaynaQ ở đây rồi vầy?? Thôi thì LazyFancy nghe cũng sang.Thể loại: Nhẹ nhàng, chữa lành, comedy, bạn bè nhưng bè ai nấy lo.…
Tetsushima, với ý chí tạo ra cỗ máy không gian - tiền đề tạo ra "cánh cửa thần kì" của Doraemon, đã thành công trong việc xuyên qua thế giới Tednivia. Nhưng mọi chuyện đâu dừng lại ở đó?Special: truyện này nhiều nhân vật được lấy cảm hứng từ các cặp trong AOV, một số Genshin, một số bên mlbb.…
In this roleplay you can be a trainer and train pokemon, fight gyms, and become champion.In this roleplay you can be a pokemon and train, hunt for berries, and fight battles. WARNING: You can be caught.…
"Có những người...ta đã từng nghĩ sẽ cùng đi hết cả cuộc đời."Năm 17 tuổi, My chủ động theo đuổi Đạt - cậu bạn ngồi sau lưng luôn lạnh nhạt với cô và từng thẳng thừng nói không thích kiểu con gái "quá loi nhoi".Một người hoạt bát như ánh mặt trời.Một người trầm lặng như cơn mưa đầu mùa.Tưởng chừng hoàn toàn trái ngược...nhưng cuối cùng lại trở thành thanh xuân của nhau.Họ cùng nhau lớn lên.Cùng bước qua những năm tháng thiếu thốn tình thương gia đình.Cùng trải qua tuổi trẻ, lời hứa và cả những ngày chỉ cần có nhau là đủ.Cho đến khi hôn nhân bắt đầu.Không có người thứ ba.Không có phản bội.Chỉ là sau nhiều năm,hai người từng rất yêu nhau...dần không còn biết cách yêu nhau nữa."Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Là 'Đã Từng'"là câu chuyện về:- thanh xuân- tình yêu kéo dài suốt nhiều năm- những tổn thương từ gia đình- và hành trình học cách chữa lành của hai người trưởng thành.Bởi đôi khi...điều đáng tiếc nhất không phải là đánh mất một người.Mà là đánh mất cảm giác từng hạnh phúc bên người đó.…
Có những chuyện, đến bây giờ tao vẫn không hiểurốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào. Có thể là buổi sáng tao đi trễ, đứng trước cổng trường đóng kín,cũng có thể là lúc tao ngu ngốc trèo qua bức tường đó...và gặp một người mà đáng lẽ tao không nên gặp.Tao không nhớ rõ. Chỉ nhớ là từ lúc đó, mọi thứ bắt đầu lệch đi một chút.Tao vẫn là tao. Vẫn cười, vẫn nói nhiều, vẫn ồn ào như mọi ngày....Không ai nhận ra mấy thứ đó chỉ là thói quen.Nó cũng vẫn vậy. Nói chuyện với người khác thì bình thường,cười được, chơi được, chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là với tao nó luôn giữ một khoảng cách vừa đủ. Không xa, nhưng cũng chẳng gần.Tao từng nghĩ tụi tao sẽ chẳng liên quan gì đến nhau.Cho đến cái ngày tờ giấy kiểm tra bị gạch đỏ,một con điểm 1 nằm chỏng chơ trên bàn,và tao phải trốn vào một góc cầu thang chỉ để khóc mà không ai thấy. Tao đã nghĩ...lúc đó mình thực sự một mình. Nhưng không phải. Chỉ là tao không biết thôi.Có những thứ được thay đổi mà không ai nói.Có những chuyện xảy ra mà không ai thừa nhận.Và có những người rõ ràng chưa từng nói thích, nhưng lại làm những chuyện khiến người khác không thể không rung động. Tao không biết từ khi nào mình bắt đầu để ý nó.Cũng không biết từ khi nào...một câu nói khó nghe lại trở thành thứ tao nhớ lâu nhất.Chỉ biết là đến khi tao nhận ra thì đã không còn đường lui nữa.Và tao cũng không ngờ rằng người đã kéo tao ra khỏi những ngày tệ nhất, cũng chính là người khiến tao trải qua những cảm giác tệ hơn gấp nhiều lần.Nếu được chọn lại. tao vẫn…
Thanh xuân của mình, hãy yêu người mình thích, ăn những món mình yêu và làm những việc mà mình muốn. Thanh xuân chỉ có một, thanh xuân của mỗi người là thời khắc không ngừng sai lầm rồi sửa đổi. Có hạnh phúc, có khổ đau. Đây chính là những mảnh vụn cho tuổi thanh xuân bốc đồng của mình...và thời gian trôi nhanh đến mức chúng ta dường như không còn là chính mình nữa. Sống mà, phải vui lên.…
author: mơcseditor: ngẹc ngẹcrating: lộn xộn :vpairing: MeiLu (Meiqi X Luda)"Em sẽ là bánh quy của chị...Nhưng, bánh quy không có hợp với soda...Em phải làm sao đây?"đôi dòng fic nhỏ của mình dành cho MeiLu <3tổng hợp drabbles và shots <3…
Chú ý thể loại viễn tưởng đam mỹ nhân thú, ai bị dị ứng vui lòng chạy ra khỏi đây ngay, chứ đừng ném đá hay gì hếtP/s lần đầu viết chuyện nên hơi tệ các bạn nhớ cho ý kiến sau khi đọc nha. Ai mún có H vui lòng cmt để mình thêm vào...…