Mùa hè năm ấy
Tác phẩm được viết một cách ngẫu hứng,cho vui nên vui lòng vứt não nếu muốn xem🐧xin trân trọng cảm ơnĐƯỢC VIẾT BỞI MỘT HỌC SINH NGU VĂN😭😭😭XIN HÃY GÓP Ý CÁCH SỬ DỤNG NGÔN TỪ HƠN VÀ EM BIẾT LÀ EM NGU💔…
Tác phẩm được viết một cách ngẫu hứng,cho vui nên vui lòng vứt não nếu muốn xem🐧xin trân trọng cảm ơnĐƯỢC VIẾT BỞI MỘT HỌC SINH NGU VĂN😭😭😭XIN HÃY GÓP Ý CÁCH SỬ DỤNG NGÔN TỪ HƠN VÀ EM BIẾT LÀ EM NGU💔…
(Bản edit chỉ đúng 60-70%, do editor không biết tiếng trung chỉ dùng app dịch)Tác giả: Thụy Cá Bão CátTiến trình truyện: hoànTiến trình edit: lếch từng chươngGiới thiệu:"Harry Potter" chỉ là một câu chuyện cổ tích ư?Trước mắt Anton hiện ra không phải là những điều tươi đẹp ấy. Đó là những gã phù thủy hắc ám buông lời nguyền rủa như trò đùa, là thế giới của dối trá lọc lừa, của những điều ghê tởm mục ruỗng, một thế giới phù thủy tăm tối như vũng lầy không lối thoát.Nơi mà Bộ Pháp Thuật chẳng thể vươn tới, ngay cả cái tên Snape, kẻ nổi danh với những vụ giết chóc tàn bạo, cũng khiến người ta phải run sợ.Làm sao để sống sót? Đây là điều duy nhất cậu cần suy nghĩ.Có lẽ, lá thư nhập học từ Hogwarts sẽ là tia sáng hiếm hoi xua tan màn đêm u ám. Nhưng trước khi điều đó xảy ra, cậu chỉ có thể dựa vào chính mình.Chỉ có chính mình!"Crucio!" Ánh sáng của ma chú chiếu sáng khuôn mặt Anton, cậu cười thật sảng khoái, "Tuyệt vời, tôi lại sống sót rồi."…
Dựu trên bài Let go.Tớ muốn cảm nhận bài Let go nhưng cũng muốn viết truyện nên ra là kết hợp cả hai lại như này =)))*Đây không phải songfic…
Xuyên về thời nhà Thanh, lại còn là người hâm mộ cuồng nhiệt trung thành tuyệt đối của Tứ gia, Cố Thản Nhiên vừa ngơ ngác lại vừa mừng rỡ!Vốn dĩ vẫn còn là một cách cách, vậy mà lại bị vị Tứ gia bụng dạ đen tối kia dễ dàng giáng xuống làm thị thiếp! Chết tiệt! Mối thù này kết lớn rồi!Nàng thân phận thấp hèn, lại chẳng có chỗ dựa, ai nấy đều có thể dẫm lên một cái. Ô Lạt Na Lạp thị ngoài cười mặt phật, Lý trắc phúc tấn ngang ngược lộng quyền, Tống cách cách ra tay tàn độc, lại thêm đủ trò đâm sau lưng khó lòng phòng bị......Chẳng còn cách nào khác, nàng đành phải ôm chặt lấy bắp đùi của Tứ gia, giả vờ ngây thơ nhào tới, dùng nhan sắc để hầu hạ chàng!Cũng may da mặt nàng đủ dày, tài diễn xuất đủ giỏi, chỉ là dường như Tứ gia lại còn cao tay hơn một bậc --Tứ gia xoay nhẹ chiếc nhẫn ban chỉ: "Gia giúp nàng, nàng lại chẳng có chút biểu hiện nào sao?"Cố Thản Nhiên: "......"Có cần phải thẳng thắn đến thế không chứ ~【Truyện sủng nhẹ nhàng hài hước, sủng phi không muốn gây chuyện đối đầu với Tứ gia cứ nhất quyết bắt nàng phải làm sủng phi】…
Vãn Phong nghe vậy liền mỉm cười, một nụ cười trọn vẹn và nhẹ lòng. "Ở thị trấn này, những ngày đầu đông nắng hay đến muộn. Nhưng cô yên tâm, nắng thường không thất hẹn đâu.""Khoảng lặng không còn đáng sợ nữa, khi có một người đủ kiên nhẫn đứng bên cạnh, và không vội vã tìm cách lấp đầy nó."Trần Vãn Phong. Cái tên ấy giống như vạt nắng ngày chớm đông: không quá gắt để làm người ta hoảng sợ, nhưng đủ ấm để sưởi lành một trái tim tưởng đã hóa đá."[...]Giữa một thị trấn nhỏ nép mình dưới chân núi Ba Vì .Ở vùng ngoại ô sương mờ nơi cái lạnh mùa đông Hà Nội luôn khoác lên cảnh vật sắc xám trầm mặc và tiếng gió hun hút qua những nếp nhà ngói cũ, có hai tâm hồn mang theo những vết nứt sâu hoắm chưa lành.Lâm Hạ An tìm đến nơi đây như một cuộc trốn chạy khỏi phồn hoa đô thị và một quá khứ đổ vỡ, giấu mình sau lớp vỏ bọc lạnh lùng cùng nỗi sợ hãi tột cùng trước tình yêu. Còn Trần Vãn Phong chọn ở lại thị trấn lặng lẽ này, sống một cuộc đời bình lặng như mảnh sân đầy nắng, nhưng thực chất đã quá quen với việc gói ghém nỗi đau riêng để đứng bên lề hạnh phúc của người khác.Họ va vào nhau giữa những ngày chênh vênh nhất của tuổi trẻ. Không ồn ào vội vã, không định mệnh rực rỡ - tình cảm giữa họ chỉ là những buổi sáng sương mù giăng kín mặt hồ, những chiều muộn có ánh nắng hanh hao vương trên tường gạch cũ, và những khoảng lặng đủ dài để hai trái tim sưởi ấm cho nhau. Tình yêu ấy nảy mầm chậm rãi giữa mùa đông buốt giá, vừa đủ ấm để khát khao hy vọng, lại vừa đủ l…
những thứ xàm xí của mình…
Tác giả : Liễu Thăng ThăngThể loại: Xuyên không, nữ cường, quân sự, hài hước, chiến đấu ...Edit : ConKienCang Xuyên không đến một hành tinh rác thời đại Tinh Tế, Quý Dữu nghèo đến mức sắp phải bới đất ăn rồi. Nhưng... ở đây đất có độc, không thể ăn được...Hết cách, cô đành phải hạ thấp bản thân đi nhặt rác, bán đồ cũ linh tinh...Ví dụ như loại hạt Thảo Quả xinh đẹp này, vậy mà chẳng ai cần, cô nhặt lên, chế tác thành hạt châu, rồi treo bán trên mạng.Ai ngờ vừa đăng lên đã có người đánh giá xấu: "Cả hạt Thảo Quả cũng đem bán, nghĩ đến tiền đến phát điên rồi à?"Vài ngày sau, người đó hối hận đến mức đập đầu vào tường: "Quỳ xin bán cho tôi một hạt Thảo Quả thôi, chỉ một hạt là được!"Quý Dữu lạnh lùng nói: "Không bán!"Lại ví dụ như mấy viên đá vỡ đầy đường này, lấp lánh lóng lánh, vậy mà cũng không ai muốn. Cô nhặt lên, mài thành vòng tay, treo bán trên mạng.Mọi người buông lời cay nghiệt: "Đến cả đá vỡ cũng đem bán, chắc chưa từng thấy tiền bao giờ!"Vài ngày sau, ai nấy đều khóc lóc cầu xin: "Là tôi có mắt không tròng, là tôi thiển cận, đá đẹp thế này, xin hãy bán cho tôi một cái đi!"Quý Dữu nhún vai: "Hết rồi."☆ Đọc truyện tại wed: conkiencang.com hay https://www.wattpad.com/user/dunglittle☆ vì thích truyện này nên muốn edit để dành đọc, truyện edit chưa xin phép.☆ Hình ảnh copy tại Pinterest.…
m.n ủng hộ mình với nha…
Vân Thấm xuyên không thành một tiểu cung nữ.Nàng biết rõ sự tàn khốc của những màn cung đấu nên vô cùng tích mệnh, chỉ mong có thể sống yên ổn đợi đến năm 25 tuổi để xuất cung. Thế nhưng, vì một lần vô tình đoán trúng tâm tư Hoàng thượng, nàng đã lọt vào mắt xanh của người.Sự để mắt của đế vương đối với một tiểu cung nữ có thân phận thấp kém mà nói, không nghi ngờ gì chính là một tai họa. Chủ tử một mặt nghi kỵ Vân Thấm, mặt khác lại muốn lợi dụng nàng để tranh sủng. Vân Thấm đã liều mạng cứu giúp, nhưng thứ nàng nhận lại được từ chủ tử lại là việc bị đem ban cho thái giám làm đối thực.Nếu đã như vậy, việc gì nàng phải chịu tiếng oan câu dẫn Hoàng thượng một cách vô ích!Ngày hôm sau, Vân Thấm liền trang điểm, thay đổi hoàn toàn diện mạo để đi tới trước ngự tiền. Nàng bưng đĩa điểm tâm, mang theo vẻ run rẩy nhưng đầy táo bạo nhìn về phía người nam nhân ở vị trí cao thượng kia: "Nô tỳ tới hầu hạ Hoàng thượng......"Hoắc Kim Trì lúc ban đầu để ý đến nàng, chẳng qua cũng chỉ vì thấy sắc nảy lòng tham. Tiểu cung nữ không quyền không thế, hắn sủng ái nàng mà chẳng cần kiêng dè điều gì, thậm chí dùng nàng để cân bằng hậu cung cùng tiền triều cũng không chút nương tay. Hắn cứ ngỡ bản thân có thể lạnh lùng đứng ngoài xem nàng tranh đấu với hậu cung, nhưng lại hết lần này đến lần khác phát điên, nổi trận lôi đình khi nhìn thấy nàng bị tổn thương.Sau này, hắn chở che cho nàng, yêu thương nàng, thậm chí đem cả phượng ấn Hoàng hậu dâng đến trước mặt nàng…
Nội dung giới thiệu:"Dáng vóc ta xinh đẹp hơn hắn!" Tên nam nhân nào đó vừa vuốt tóc phong tình vạn chủng, ánh mắt đào hoa tình tứ nhìn nữ tử với vẻ mặt đang suy nghĩ sâu xa, không ngừng cố gắng."Ta có tiền so với hắn!" Tên nam nhân nào đó vung tay đưa ra tín vật đại biể cho chủ một tiền trang nhìn vẻ mặt nữ nhân biểu tình có chút buông lỏng, tiếp tục dùng tiền dụ dỗ;"Quan trọng nhất là, ta là thúc thúc hắn kính yêu nhất, gả cho ta, hắn còn phải gọi ngươi một tiếng thẩm thẩm. . ." Tên nam nhân nào đó sử dụng cả đến đòn sát thủ ra, nhíu lông mày, khóe miệng gợi lên một chút ý cười, "Như thế nào?"Người nữ nhân nào đó giống như sói đói đưa mắt quét quét qua khuôn mặt yêu nghiệt kia, nuốt nước miếng nhìn tín vật kia một chút, trong lòng cấp tốc tính toán, tài sắc song thu! Một phen đoạt lấy tín vật mĩ nam trong tay, hôn nhẹ lên gương mặt mỹ nam, cười duyên nói: "Được, thành giao!"Dạ Nguyệt Sắc, con gái của Thừa tướng Nguyệt quốc, bị tứ Hoàng Tử đương triều ghét bỏ, diện mạo quá xấu, xấu hổ và giận dữ tự sát;Một khi tỉnh lại, sắc nữ thêm nữ tử tham tiền gặp được vương thúc như hoa như ngọc phú khả địch quốc, dưới sự dụ hoặc tiền tài và mĩ nam, bị sói xám lừa đến tay, những chuyện dự liệu đều lại không giống như trong tưởng tượngNgười nữ nhân nào đó bị gạt, cuồng nộ đối với nam nhân vạt áo hơi mở kia quát lớn: "Lão nam nhân, dám gạt ta, chờ đội nón xanh đi!"…
sau đây là review một vài chiếc truyện dammeo t từng đọcmục đích chính là để phòng trường hợp condi mất não ngoi lên và sai khiến t dẫm lại lôi nổ banh xác một lần nữat yêu công, t khó ở, t tiêu chuẩn kép, t mỏ hỗnở đây t nói không với tất cả những hành động gây tổn hại đến cơ thể cũng như tinh thần của công, nhân danh tình yêu cũng không. t gay gắt lên án các tình tiết chiếm hữu, cầm tù, bỏ thuốc, thao túng tâm lý, ép buộc , lợi dụng, tấn công tình dục... t sẽ cảnh báo vì đó là lôi cá nhân, ai thấy chấp nhận được có thể tiếp tục đọc, đừng cố gắng thuyết phục t nghe theo, vô dụng lắm :))tất cả đều là ý kiến cá nhân của t, chỉ mang tính chất tham khảo, không có ý định công kích bất cứ cá nhân nào, chỉ công kích thể loại sủng thụ mất não 👍🏻lưu ý: có thể có spoil, nma t cũng không cố ý làm mn mất hứng đọc truyện đâucòn lại, mong mớ review này có thể giúp mn phần nào tránh những cái hố không nên cóxin cảm ơn và chào thân ái…
Nghiêm cấm sao chép chất xám dưới mọi hình thức…
Tác giả: Hoa Tiên YĐây là một cái tự nhận là như hồ ly giống nhau giảo hoạt cô nương, ở xưởng hoa trước mặt trang tiểu bạch thỏ, muốn áp đảo xưởng hoa, lại bị phúc hắc ngạo kiều sói xám xưởng hoa phản áp đảo, sau đó ăn sạch sẽ chuyện xưa.Ăn cơm thiênXưởng hoa: Bổn đốc ăn không hết, dư lại đồ ăn ném đến đáng tiếc, tiện nghi ngươi, ngươi ăn đi.Tô tiếu:.......Ấm giường thiênXưởng hoa: Có thể làm ngươi thượng bổn đốc giường, vì bổn đốc ấm giường, là đã tu luyện mấy đời phúc phận, chớ có tưởng nhiều.Tô tiếu:........Khiêu vũ thiênXưởng hoa: Ngươi này vũ kỹ cực lạn, nếu bẩn bổn đốc mắt, về sau liền chớ có lại trước công chúng xấu mặt. Nếu là thật sự tưởng nhảy, bổn đốc liền quá độ thiện tâm, tiếp tục làm ngươi ô bổn đốc mắt đi.Tô tiếu:.......Ngươi, đỡ ta chi vai, đuổi ta một đời lưu lyTa, chấp ngươi tay, hộ ngươi một đời an khangĐại mạc Tây Hạ từng hứa hẹn, năm tháng tĩnh hảo một đời y.Chìm nổi tô vũ ngộ tương phùng, bầu trời xanh sơ tình hai thích hợp.Vai chính: Vũ hóa điền, tô tiếu ┃ vai phụ: Tiêu ngôn, trăm dặm xuyên, Long Môn phi giáp mọi ngườiP/s: có H nhẹLink: https://wikidich.com/truyen/long-mon-phi-giap-vu-hoa-dien-dong-nghie-XCHyj1S4CDcTzSOw…
Truyện này là do chất xám của mình nên mong mọi người đừng mang đi đâu Author: Mto219Pairings: Park Chanyeol x Oh Sehun Summary: Vừa ngủ dậy liền biết rằng điểm của mình được nâng lên, qua ngày hôm sau lại biết rằng hacker LOEY lừng lẫy đang theo dõi mình... Sau đó lại càng mong muốn được hắn tặng quà, chờ đợi từng tin nhắn từng cú điện thoại của hắn, và mong được gặp hắn...Rating: PG-13Category: romatic, pink, sweet,...HE…
lại hố =]] là một đứa thích đào hố nhưng chẳng bao giờ lắp hố đúng hạn…
*Fanfic ạ chưa hay phiền mn góp ý 🙏 kamxamita 💕💕💕*Một cô nàng cấp 3 và anh chàng bad boy thì sẽ ra sao? Mời m.n đona xem? anh 20 em mới 17?!?…
Trong cuộc đời của mỗi con người... cả tôi và bạn có lẽ đều từng trải qua những ngày thật lạ...Những ngày ấy chúng ta cùng nhau đắm chìm trong màu sắc trắng xám mỏi mệt...Những ngày ấy chúng ta chỉ muốn rúc vào một góc nào đấy để tĩnh tâm...Những ngày như vậy thời gian trôi đi thật chậm... mọi thứ xung quanh như đọng lại trước ánh nhìn...Rồi bỗng dưng có cái gì đó trong người đã rục rịch thôi thúc ta nhận ra...Nhận ra rằng bản thân mình thật nhỏ bé...Rằng quá khứ và hiện tại đã cách nhau xa tới vậy...Rằng ta đã cho đi rất nhiều...Rồi lại nhận thấy ta chẳng còn bao nhiêu...Bước chân chen chúc trên những con đường chật chội...Để mượn không khí xua đi cảm giác trống trải...Để nhận thấy mình còn tồn tại... Để không còn nhìn ra sự lạc lõng...Để thấy rằng... người ta yêu chưa chắc đã là người ta nên tin tưởng...…