Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mảnh khói tàn vương chút bi...✒️created by LJ📷cover made by LJ📍Tiến độ: Đã hoàn thành⚠Truyện hoàn toàn xuất phát từ trí tưởng tượng cá nhân. ⚠Các kiến thức, thông tin, sự vật, sự việc, con người và địa điểm trong truyện có thể không đúng và không có thực. Vui lòng phân biệt để tránh nhầm lẫn với kiến thức thực tế. ⚠ Vui lòng tôn trọng tác phẩm, các nhân vật và tác giả. Đã có warning cụ thể, vui lòng cân nhắc trước khi đọc, tác giả không chịu trách nhiệm với mọi ám ảnh/chấn thương tâm lý/cảm xúc tiêu cực khi đọc. 📌Không copy, ăn cắp chất xám. 📌Không đăng lại trên các nền tảng không phải của chính chủ. 📌Chia sẻ truyện cần có ghi chú credit cụ thể, kèm link đến tác phẩm và nền tảng chính chủ gốc.…
Tên sách: Nàng mỉm cười bộ dángTác giả: Kya ÁThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Ngọt sủng, Vườn trường, Nhẹ nhàng, Tiểu bạch, 1v1, HE.Editor: It's Me! Chính là mình đây mọi người có thể gọi mình là Chang, lần đầu edit truyện có gì sai sót xin mọi người bỏ qua cho ~~~ [ Văn Án ]Lần đầu tiên Phương Dục Trạch nhìn thấy Vi Y ở ban 16 là khi cô đang ghé đầu ngủ trên bàn học của cậu.Vì thế nên sau này Vi Y nhận được 1 tin nhắn: Ngủ trong lòng ngực tôi càng thoải mái, muốn thử không? Trên thế giới này đẹp nhất chính là ánh trăng.So với ánh trăng càng đẹp hơn chính là khi em mỉm cười.1- Kết cục HE.2- Weibo: Kya Á.3- Ôn nhu văn, xin đừng xăm soi.Tag: Mùa hoa mùa mưa yêu sâu sắc, duyên trời tác hợp, ngọt văn.Vai chính: Vi Y, Phương Dục TrạchVai phụ: Khác…
Quá khứ là quá khứ, tương lai là tương lai.Hai thứ vốn chẳng thuộc về hiện tại, cậu - một linh hồn ở quá khứ làm sao có thể sánh với một người ở tương lai.Thứ bọn họ luôn mong chờ chính là 'Takemichi' tương lai chứ chẳng phải là một Takemichi ở hiện tại, cậu như thể là một bản hình nhân thay thế cho dòng chảy hiện tại đó và cũng là một thứ thay thế cho cậu ta.Và giờ, cậu nguyện từ bỏ cuộc sống của mình để 'Takemichi' thực hiện nguyện vọng bảo vệ nụ cười của tất cả.Suy cho cùng cậu ta là một anh hùng mà.Thế nhưng tại sao bọn họ lại xuất hiện ở đây chứ!???"Takemichi, anh đã khiến em như thế này rồi lại muốn bỏ chạy sao ~.""Tớ đã tìm cậu rất lâu rồi, tớ nhớ cậu Takemichi.""Sao em lúc nào cũng giống chú cún bị bỏ rơi vậy?""Không phải anh nói tôi tội nghiệp sao? Vậy anh phải chịu trách nhiệm đi đấy!""Đúng, tôi là không phải là con một nhưng tôi có thể làm duy nhất của anh được không?""Tôi không có thời gian chơi trò băng đảng, nếu có thể tôi chỉ muốn có thật nhiều tiền thôi.""Anh có muốn cùng em chạy trốn khỏi thành thị, xây một căn nhà nhỏ nuôi thêm cá trồng thêm rau và những chú mèo không?""Anh chả khác Mikey chút nào, thật khó chiều."...Wtf?? Cái con mẹ gì vậy??Vai chính: Takemichi Hanagaki | Vai phụ: Hinata Tachibana, Takuya Yamamoto, Shinichirou Sano, Izana Kurokawa, ... | Cái khác: băng đua xe Tokyo Revengers…
Ánh đèn phẫu thuật trên cao sáng đến lóa mắt, nhưng trong tầm mắt của Hạ Vy, mọi thứ cứ nhạt nhòa dần theo tiếng máy đo nhịp tim đang thưa thớt đi từng nhịp. Cô đứng đó, đôi bàn tay phủ trong lớp găng cao su thấm đẫm sắc đỏ-màu đỏ của người đàn ông vừa mới sáng nay còn hôn lên trán cô, hứa rằng sẽ về ăn bữa cơm chiều."Huyết áp bằng không. Bác sĩ Lê, dừng lại thôi..."Tiếng nói của đồng nghiệp bên cạnh nghe xa xăm như từ một thế giới khác. Cô vẫn điên cuồng thực hiện những nhát ép tim đều đặn, mỗi một nhịp là một lần hy vọng vỡ vụn. Chiếc áo cảnh phục của Bách bị cắt nát sang một bên, để lộ vết đạn găm sâu vào lồng ngực-nơi lẽ ra là chỗ dựa bình yên nhất của cô.Đến khi một đường thẳng tắp kéo dài hiện lên trên màn hình điện tử, vang lên một tiếng "tít" lạnh lẽo xé lòng, Hạ Vy mới quỵ xuống.Giao điểm giữa sự sống của anh và sứ mệnh của cô đã dừng lại ở giây phút này. Anh đã giữ đúng lời hứa "giữ mình thật sạch" để về bên cô, chỉ có điều, anh về trong sự im lặng vĩnh hằng, để lại một mình cô độc hành với màu áo blouse trắng giờ đây đã mang màu tang tóc.Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, anh là người đối đầu với hiểm nguy, còn cô là người níu giữ hơi tàn. Cảcuộc đời Trần Gia Bách chỉ trung thành với màu áo cảnh sát, dùng máu và nước mắt để bảo vệ bình yên cho thành phố. Cả thanh xuân của Lê Hạ Vy chỉ dành cho màu áo blouse, dùng đôi bàn tay mảnh khảnh để giành giật con người từ tay tử thần.…
" Có người cho rằng, cứ mỗi khi đêm xuống là y như rằng sẽ có 1 vài thứ đáng sợ xuất hiện.- Takemichi nghe mẹ nói nè. Con tuyệt đối không được ra ngoài vào ban đêm nghe chưa- Dạ "Tác giả: Cô gái nạnh nùngSố chương: Chưa xác địnhThể loại: + Kinh dị + FanFic + Boylove + NgượcCảnh báo: Truyện rất là xàm nên ai không đọc được thì xin phép out hộ tôi ạ! Những ai không thuộc phận sự của nhà chúng tôi out nốt đi ạ!…
Đội 7 và Đội 25 được nhận nhiệm vụ thâm nhập một tu viện bí ẩn . Sarada và Hako tiến hành xâm nhập Tu viện . Tuy nhiên tu viện là nơi chỉ có các Tu nữ được vào thôi . Liệu có gì bí ẩn gì trong Tu viện đáng sợ này . Liệu Sarada và Hako sẽ ứng phó ra sao…
katsuki nhìn sâu vào đôi mắt của em, ngón cái xoa nhẹ phần mi dưới của em, ngắm nhìn em với tình yêu đong đầy khiến trái tim em bồi hồi" i dunno how could i live without you anymore" lại là một hố:))) nma hố này tớ lập ra để lưu trữ những idea tớ lập ra nhưng chưa có thời gian và chưa có chất xám để có thể build up thành một câu chuyện hoàn chỉnh, nên t ném nó vào đây:)) khi nào đọc lại tớ có idea t sẽ sửa lại dần dần keke hope you guys enjoy your meal…
Oc của chanh là một bé khá lạnh lùng và ko bt thể hiện tình cảm, bé cảm thấy bé là người xấu vì những suy nghĩ và cảm xúc của mình. Bé và anh Toge trúng tiếng sét ái tình nhưng ko ai bt thể hiện ra. Mong rằng truyện của chanh ko quá là xàm xí.…
Tên truyện: sự nói dối hoàn hảoTác giả: Dan Sangger Thể loại:_ đam mỹ, ngược trước sủng sau, song tính, 1 chút thô tục🥲🤌_tổng tài lạnh lùng top × ôn nhu ngây thơ song tính boCp: Cố Ngụy Phong × Dương KỳHiii, tự nhiên đang vẽ cái rồi não nghĩ ra cái nì:)))Có sai sót xin ý kiến ạ, Hán Việt có lẽ có chút sai sót. Mong không chê ạ🐸Tóm tắt truyện như sau:Dương Kỳ - cậu thiếu niên 18 tuổi, vốn không người thân hay ba mẹ nên được lớn lên trong trại trẻ mồ côi nhưng cũng không được yên bình. Bị bắt nạt thậm chí là mém bị xâm phạm tình dục Là 1 chú thỏ trắng ngây thơ và trong trắng, tuy gương mặt có hơi xấu xí đi phần nào vì có vết sẹo do bị bắt nạt. Xin được việc làm giúp việc cho nhà họ Cố giàu có, xuất chúng Cậu u mê sắc đẹp của người con trai 24tuổi của cậu chủ Cố Ngụy Phong. Gã là con vàng của họ Cố và đang là 1 trong những chủ tịch nổi tiếng với công ty hàng đầu đất nướcGã nhận ra tình cảm của cậu và trêu đùa nó, coi cậu như công cụ của mình. Cậu cứ ngỡ mình sẽ sống hạnh phúc với cái "người yêu" này nhưng khi biết mối quan hệ bên ngoài của gã thì con tim đã tan vỡTừ về sau truyện nó ngọt tự đọc đi má=)))…
Đây là thời đại của các countryhumans. Những nước lớn sẽ trở thành các sếp tổng, những người có tiền bạc, quyền lực, địa vị trong xã hội.Còn cậu thì sao? Một nam nhân bình thường, chẳng có chút đặc biệt nào cả! Nhưng có phải thế không?Lưu ý: Truyện là tất cả chất xám trong đầu tôi, nên nhiều lúc có sai thì các bạn nói để tôi sửa nhé…
Biển chiều lặng gió, những con sóng vỗ bờ một cách chậm rãi như đang thở dài cùng thời gian. Trên bãi cát trải dài vô tận, một cậu nhóc chạc tuổi 17 đứng bất động, ánh mắt hướng ra xa xăm - nơi mặt trời đang chìm dần vào lòng đại dương. Tên cậu là Hải - một cái tên giản dị, nhưng chất chứa cả một quãng đời đầy biến động, những ký ức chưa từng buông tha. Hải không đến với biển để tìm sự bình yên, mà để đối diện với chính mình. Mỗi con sóng là một lát cắt của quá khứ, mỗi cơn gió là một câu hỏi cậu chưa từng dám trả lời. Biển không nói, nhưng biết lắng nghe. Và trong cái khoảnh khắc tưởng như vô vị ấy, một câu chuyện bắt đầu - lặng lẽ, nhưng sâu sắc như chính ánh mắt của Nghĩa khi dõi nhìn về phía chân trời.Người ta đến biển để quên.--Riêng cậu, đến để nhớ. Có những ký ức không muốn giữ, nhưng lại chẳng thể buông. Chúng nằm im lìm trong góc tối của tâm trí, chỉ chờ một khoảnh khắc yên tĩnh như thế này để hiện về - rõ ràng, lạnh lẽo, và có phần tàn nhẫn.…
Văn án:Hạ Đình là một tên biến thái.Tính cách anh lạnh nhạt, chưa bao giờ chủ động ra tay trong mối quan hệ tình yêu, thậm chí có không ít người thổ lộ với anh sau đó đều bị anh từ chối. Bởi vì bản thân anh tự mình điều hành một công ty riêng nên có thể tiếp xúc được với nhiều người quyền quý, cũng đồng thời có thể cảm nhận được không ít tầm mắt mang theo ý vị không rõ dừng ở trên người anh.Anh vui vẻ tiếp nhận những ánh mắt ám muội của những con sói này, thậm chí anh càng hy vọng những người này có thể lớn mật một chút, cưỡng bức, cầm tù, ép buộc anh...... Anh không làm gì cả, mà trở thành người bị hại vô tội.Đáng tiếc, trong hiện thực không có ai dám bước ra làm như vậy, hình tượng đóa hoa cao lãnh của anh vẫn cứ ăn sâu vào trong tâm trí người khác, thế nhưng cũng may mắn cho anh tiếp xúc với một hệ thống sắm vai vào nhân vật pháo hôi, có thể cho phép anh thỏa mãn dục vọng của chính mình một cách tùy ý.Anh sắm vai đủ loại kiểu dáng người, âm thầm dụ dỗ những con sói đói vào lãnh địa của mình, lại giả vờ thành dáng vẻ không biết, phản kháng, thống khổ, kêu cứu, giãy giụa trong dục vọng chiếm hữu của người đàn ông, rồi lại bị bọn họ cưỡng chế kéo vào vực sâu.Những kẻ điên đó hưởng thụ từng trận run rẩy của anh mỗi khi bị xâm phạm, từng sự phục tùng và sự hãi sau mỗi lần trừng phạt, từng tiếng kêu cứu bất lực thống khổ của anh. Mà anh cũng hưởng thụ khoái cảm và thỏa mãn của những người này mang lại cho mình.Người đời luôn thích nhìn vị thượng giả cao cao tại thượng…
"anh đã từng nghĩ suốt cuộc đời em chỉ trao mình anh mà thôi."nhiều năm sau khi chia tay, họ vô tình gặp lại nhau ở nơi bờ biển từng là khởi đầu của tất cả. vào một ngày trời xám xịt, gió đổi chiều - ngày mà dự báo thời tiết nói rằng trời hôm nay mưa. lần hội ngộ này, họ không còn là những đứa trẻ ngây ngô của những năm đó nữa, không còn những lời hứa hẹn, không còn niềm tin sẽ luôn cạnh bên nhau suốt đời. chỉ còn lại những khoảng lặng, sự dè đặt và một câu hỏi "dạo này khỏe không?" vẫn nghẹn nơi cổ họng. liệu lần này, nếu bắt đầu lại, hai người trưởng thành, trải qua nhiều đắng cay của cuộc đời có thể làm tốt hơn không?…
Trong này mọi người có thể đặt đơn về CrowAziCách đặt đơnThể loại(ngược,ngọt,nhẹ,...)Kết(HE,SE,BE,OE)Vào năm bao nhiêu(không cũng được),(ở vườn địa đàng,Job,Noah,...)Chỉ nhận only Crowley(top) x Aziraphale (bot)Bạn đang đặt đơn của một đứa dở văn nên có thể cốt truyện nó khá xàm,nếu cậu chấp nhận đơn của mình sẽ không được hay(hoặc thậm chí là rất dở)thì chào mừng bạn đến với oneshort này.TRUYỆN DỰA VÀO CHẤT XÁM CỦA TÔI,NHIỀU KHI TÔI BÍ IDEA SẼ KHÔNG THỂ TRẢ ĐƠN CHO MỌI NGƯỜI ĐƯỢC.MONG MỌI NGƯỜI THÔNG CẢM…
Mấy dòng vu vơ về câu chuyện một đại hài tử nuôi dưỡng một tiểu hài tử.Truyện là trí TƯỞNG TƯỢNG của tác giả, chất xám của riêng tác giả, nhân vật trong truyện là nhân vật CỦA TÁC GIẢ (có tham khảo qua hình mẫu ngoài đời thực), các sự kiện xảy ra trong truyện là DO tác giả viết ra (có tham khảo một vài sự kiện ngoài đời thực). Truyện chỉ là mấy dòng vu vơ của tác giả trong lúc rảnh rỗi, tác giả cũng là dân nghiệp dư lần đầu viết do đó tác giả có thể dùng sai từ, sai cấu trúc ngữ pháp thậm chí sai chính tả, tác giả sẽ chân thành tiếp thu những góp ý đầy thiện chí đến từ phía bạn đọc, vì vậy tác giả cũng hy vọng bạn đọc văn minh có thể tôn trọng truyện của tác giả bằng cách:1. Truyện hiện tại chỉ được đăng tại: Wattpad của Nắng_hạ (Nangha57); Facebook (Tạo Blog viết fic Lưu Vũ). Không mang truyện đi đăng lại ở bất kỳ một nền tảng đọc nào khác (kể cả wattpad). Mọi vấn đề liên quan đến truyện có thể liên hệ tác giả. Truyện xuất hiện ở những nơi khác đều chưa có sự cho phép của tác giả. Vì vậy, đừng đọc!2. Nếu nhân vật trùng tên với idol hoặc là người bạn anti dẫn đến gây khó chịu cho bạn thì mời bạn rời đi không cần chào hỏi. Không yêu không cần nói lời cay đắng.3. Tuyệt đối không dùng bất kỳ một chi tiết nào trong truyện của tác giả làm cơ sở để công kích bất kỳ một người nào.Chúc các bạn thời gian đọc truyện thật thư giãn!Love!…
Tớ chuyển thể bộ này của tớ bên NovelToon/MangaToon qua bên Wattpad. Có gì mọi người thấy không hay thì góp ý nhẹ nhàng nhé, tại tớ viết dở lắm;-;-Ooc nặng-Có thể sẽ lệch nguyên tác (chút chút hoặc không)-Truyện có thể sẽ rất xàm nhưng mong mọi người góp ý và ủng hộ-Nó giống với nguyên tác lắm nên đọc sẽ rất chánVà chúc mọi người đọc truyện thật vui vẻ:>❤️❤️…