Bá Vương Biệt Cơ - suy nghĩ của tôi
Bộ phim Bá Vương Biệt Cơ năm 1993 là một tuyệt phẩm Trung Hoa có liên quan đến Hí kịch. Đây không phải là quảng bá trá hình, nội dung của truyện là do tôi kể lại theo cách nhìn của mình.…
Bộ phim Bá Vương Biệt Cơ năm 1993 là một tuyệt phẩm Trung Hoa có liên quan đến Hí kịch. Đây không phải là quảng bá trá hình, nội dung của truyện là do tôi kể lại theo cách nhìn của mình.…
Ngôn tình nha mấy bà, lúc ngọt lúc đắng. Tui có đăng bên manga toon phần tuổi thuyết nữa nha tên bên đó của t là chichipchipchip. Bên đó đang kiểm duyệt thui à.…
Câu chuyện kể về một tiểu thư tên là Star, trong lần tới thăm người bố của cô ở Ai Cập thì cô bất ngờ đc đưa về một thế giới cách nơi cô hơn 3000 năm lịch sử nhưng thế lực nào đã đưa cô về đây và tại sao.....( đây chỉ là trí tưởng tượng của mình ko có thật và mình cũng ko biết nhiều lắm về văn hóa cũng như lịch sử của ai cập cổ đại nên mong mọi người thông cảm, mình cũng ko có kinh nghiệm viết nhiều nên mọi người hãy nhận xét để mình có thể cải thiện hơn. Mình vẽ có hơi xấu thông cảm nha)…
- Khơi Nguồn từ thơi cổ đại tòa thành được phủ trong màn đêm vô tận không ai biết bên trong Vương Quốc có gì,rất nhiều anh hùng qua bao thập kỷ tìm cách vén màn,kết thúc chuỗi ngày tàn khóc đều thất bại . - Nhân vật chính Kilin cậu trai trẻ sống ở thế giới hiện thực sau biến cố đưa về Vương Quốc Diệt Vong------- Truyện tự sáng tác : PopcornTD…
Ủng hộ team nhé ❤…
esrfes…
tóm tắt câu chuyện gọn cho phần đầu của thiên kỳ-dịch phongTrong đây có vài info về câu chuyện sắp tới này🐧…
Xin chào,tôi là Ruma Tarako tôi sinh ra trong một gia đình giàu có.Tôi có 2 chị gái và 1 anh trai.Bố mẹ luôn bênh vực anh tôi và chị tôi còn tôi thì chẳng ai yêu.Vào một ngày,trời thu trong xanh tôi thấy một ông lão đang ngồi bên một cái giếng cũ tay ông cầm một cây vĩ cầm.Tiếng đàn của ông vang lên,tôi lại thấy yêu đời.Ông quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và hỏi tôi rằng:"Cháu gái,cháu nhìn ông sao?".Tôi đứng im và lẳng lặng một câu:"Dạ!".Ông ấy nhìn tôi và mỉm cười,tôi cảm giác tôi đã quen ông ấy từ trước,một hạt bụi bay vào mắt tôi,tôu lấy tay dụi mắt.Khi tôi bỏ tay ra thì ông lão ấy đã biến mất,tôi đã đi tìm ông ấy nhưng không thấy đâu cả!Tôi mới đi về nhà,lúc ấy tôi có cảm giác hơi buồn một chút.Khi về nhà thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là một bức thư được để ngay ngắn ở trên bàn.Tôi vội vã đọc và tôi biết rằng mẹ tôi và anh chị tôi đã bỏ tôi mà đi.Tôi không rõ lý do vì sao lại như vậy nữa.Lúc đầu,tôi tưởng họ chỉ đùa thôi nhưng khi tôi tìm hết trong nhà thì tôi không còn tin đó là một trò đùa nữa.Tôi đã khóc rất nhiều,tối đó tôi ra lại chiếc giếng mà hôm nay ông lão bí ẩn đấy đã đánh một bản đàn vì cầm.Tay tôi cầm bức thư,bức thư ướt nhẹp vì tôi đã ôm nó mà khóc.Thế rồi tôi mệt quá,tôi thiếp đi trong chốc lát.Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở đâu đó!Không phải là chiếc giếng hôm qua mà tôi đã ngồi.Tôi thấy khá sợ nhưng tôi vẫn đi dù sợ thế nào!Ở đây thật rộng lớn,xa xa tôi nhìn thấy một con ngựa thần.Tôi nghĩ đó là giả nhưng không thứ mà tôi nhìn thấy hoàn toàn là sự thật.Ô kìa!Là ông lão hôm qua đây mà,ông ấy đang nói chuyện với một bà lào,tay bà lão ấy cầm một cây đàn guitar .Họ đang nói chuyện khá vui vẻ,tôi bước đến gần họ và nói:"Xin chào".Ông bà ấy bất ngờ và hỏi:"Cô bé,sao cháu lại ở đây?".Tôi bình tĩnh và kể cho họ mọi chuyện đã xảy ra vào hôm qua.Ông bà nhìn tôi và âu yếm như một đứa cháu:"Thật tội nghiệp cho cháu,hãy đi cùng ông bà,bọn ta sẽ nuôi lớn cháu!".Tôi suy nghĩ môtj lúc lâu rồi gật đầu!Có lẽ đây sẽ là một chuyến phiêu lưu dài dài.…
Khải_Nguyên.Thể loại: Hiện đại, Be…
" nhiều khi, em có cảm giác mình sống quá nhanh, cho đến khi cô gái ấy đến bên đời em, giữa thủ đô Seoul chật hẹp, lạnh lẽo...."Tự viết một chút. Phỏng từ câu chuyện có thực một chút. Và cả chuyển ver: đa phần từ tác giả Lê Minh Khuê. Rất chân thành cảm ơn tác giả vì một tác phẩm tuyệt vời.…
Sống kép kín và ít nói là tính cách của cậu. Cậu sống lặng lẽ và âm thầm,bỏ mặc chuyện đời.Cho đến khi gặp anh.Một con người năng động và đầy nổi loạn.Hai người với hai tính cách khác nhau nhưng lại hút nhau đến lạ.Cho đến một ngày,anh yêu cậu và cậu cũng yêu anh.Nhưng…Cậu lại ép mình quên đi hình bóng ấy.Vì cậu không muốn làm anh đau khổ bởi trong cậu đang mang một căn bệnh quái ác có thể khiến cậu xa anh bất cứ lúc nào…~~~Tập viết truyện,mong m.n cho ý kiến a!!!~~~…