Dangaronpa OCs ( Fanmade story)
Đây là tác phẩm fanmadeDanganronpa không thuộc về mình. Nhưng tất cả những nhân vật trong đây điều là của mình…
Đây là tác phẩm fanmadeDanganronpa không thuộc về mình. Nhưng tất cả những nhân vật trong đây điều là của mình…
Có ai hay bị vướng vào các câu truyện rất chi là xàm trong khi bản thân chẳng làm gì không? Mình bị hoài luôn á... Truyện chỉ là những rắc rối mình bị vướng phải thôi. Nếu ai có hứng thú thì xin đọc ủng hộ mình ạ! Mình xin cảm ơn rất nhiều ạ!…
mình vẽ, viết về hai em bé nhà mìnhArsenios và Adelphine…
Lỗi của định mệnh đã cho hai con người gặp nhau. Do lỗi của cả hai nên hai người đi vào một quan hệ rắc rối.Cùng nhau đọc truyện để biết kết thúc của hai người bạn này như thế nào nhé.…
Trước khi gặp anh , cô là một cô gái rất hiền lành , trầm tính . Sau khi gặp anh , cô trở nên vui vẻ hơn , hoạt bát hơn , sống với chính mình hơn. Anh và cô bị ép buộc bởi tờ hôn ước . Mà anh không hề biết hôn thê của anh lại chính là người anh tìm kiếm trong 1 năm qua . Trái đất này thật tròn mà . Cô gái cuối cùng em cũng phải rơi vào tay anh thôi…
Tóm tắt truyện:Diệp Nhất Phàm, một chàng trai đến từ tương lai, sống suốt 5 năm mà không hề hay biết mình vốn thuộc về thời cổ đại. Trong một lần tình cờ, anh bị cuốn vào chuỗi ký ức kỳ lạ và dần nhớ ra quá khứ: anh từng là một vị anh hùng, và người con gái anh yêu sâu đậm - Ngọc Hương Lan - đang gặp nguy hiểm bởi quân giặc và yêu ma.Mang trong mình sứ mệnh trở về để cứu cô, Nhất Phàm bước vào hành trình xuyên không đầy gian nan. Trong quá trình chiến đấu, tình yêu và ký ức giữa hai người dần được khôi phục. Tuy nhiên, định mệnh nghiệt ngã đã chia cắt họ mãi mãi. Nhất Phàm hy sinh để bảo vệ Ngọc Hương Lan, để lại cô một mình đối diện với tương lai.Ba tháng sau, Hương Lan phát hiện mình đang mang trong mình giọt máu của Nhất Phàm. Cô quyết định sống tiếp, nuôi dưỡng đứa con khôn lớn và giữ mãi hình bóng của anh trong tim.Chủ đề chính: Dấu Ấn Tình Yêu, sự hy sinh cao cả, và ý chí sống mãnh liệt.…
Cuộc sống là một cuốn phim. Buồn có. Vui có. Nhưng đời mà, phải tập quen thôi…
Lúc này có lẽ khi tôi và Oanh gặp lại nhau nơi con đường đầy cánh hoa đào nở, những kí ức hồi còn bé dần hiện ra trong đầu tôi. Tôi trở về thị trấn nơi mình từng lớn lên sau nhiều năm xa cách. Thị trấn vẫn thế không có gì thay đổi chỉ có điều tôi mới là người thay đổi. Lần này tôi trở về nơi đây để trả lại lời hẹn với cô gái ấy, cô gái năm nào tôi từng yêu và từng bỏ qua những thời thanh xuân đáng quý, trở về với đứa con đã hiểu chuyện và trưởng thành ......…