Đứng 1 bên nhìn
Mơ hồ của bản thân chính là cản trở lớn nhất trong tình yêu.Cảm ơn đã ghé thămHÀNH TINH CỦA MỘT KẺ NGHĨ NHIỀU…
Mơ hồ của bản thân chính là cản trở lớn nhất trong tình yêu.Cảm ơn đã ghé thămHÀNH TINH CỦA MỘT KẺ NGHĨ NHIỀU…
Hông biêt ghi gì :))…
Một câu chuyên tình của anh trai bá đạo cùng những trò phá rối của bộ tứ hotgirl siêu quậy.…
những dòng nhật kí của tớ, đều nói về cậu- ánh trăng sáng len lỏi qua đám mây chiếu đến tớ…
Với tôi, cậu ấy là những rung động đầu đời, là viên kẹo ngọt tôi muốn ích kỷ giấu đi, là món báu vật quý giá mà ông trời đã ban cho tôi nhưng cậu ấy cũng là nỗi đau, là nhân vật chính trong vở kích đơn phương của tôi. Còn với cậu ấy... có lẽ tôi chỉ đơn giản là cô bạn thanh mai trúc mã cùng lớn lên với cậu, hay chỉ đơn giản là một kẻ tạm thời chung đường."Con người ta đó, một khi tích đủ thất vọng rồi sẽ tự khắc rời đi. Tạm biệt cậu mối tình đầu của tớ."…
"Tại sao ông trời lại bất công với tôi như thế? Tôi yêu cô ấy chết đi được, cô ấy có người khác mất rồi. Không! Tôi không muốn! Tôi muốn có được cô ấy"Giọng nói ấy hàng ngày đều quanh quẩn trong tâm trí tôi, tôi ngồi một góc, suy nghĩ ngẩn ngơ. "Ước gì bạn ấy là của tôi nhỉ." Nhưng rồi lại nghĩ bản thân không xứng đáng. Tôi ôm cái mộng tưởng ấy suốt 3 năm cấp 3, chẳng dám nói ra. Năm nay là năm cuối cấp, tôi biết rằng nếu không thổ lộ, sẽ chẳng còn cơ hội nữa. Hôm nay tôi đã can đảm nói ra, nhưng mà....…
-ê Băng-sủa-mày thích tao hả........ai nói vậy-tối hôm qua m nhắn cho tao- vậy giờ mày bt rồi đó-tao xin lỗiTao bt m sẽ ko chọn t mà trong mắt mày chỉ có cô ấy‐-‐------------------Băng à tao thik mày mà- kệ mày ai biểu hồi đó tao thik mày mà mày ko chịu giờ tao hành mày lại nè conLà do trước kia tao ko dám đối diện với cảm xúc còn giờ tao nhớ m rồi--------------------------------------truyện đầu tay nên mong mọi người tha thứ cho một số lỗi lầm của Annie…
Tôi từng nghe nói, sẽ mất 7 năm để quên đi một người.Nhưng thật ra không có con số cụ thể nào cả. Có người quên rất nhanh, có người giữ suốt cả đời. Cũng có khi, đi hết thanh xuân rồi mà vẫn không buông được một ánh mắt.Bảy năm nghe như một bản án thời gian, nhưng đó là thời hạn tôi cho phép mình yếu đuối.Đã 4 năm rồi, tôi chỉ cho phép mình nhớ về em thêm 3 năm nữa thôi.Ai rồi cũng phải bước tiếp mà, tôi biết mình không nên như vậy. Ba năm nữa thôi... tôi hứa.Còn bây giờ, cho tôi được nhớ em thêm một chút nữa.…
Người ta vẫn thường nói, khi say con người ta sẽ nói ra những lời thật lòng nhất.Tôi đã say một đêm, đánh cược cả lòng tự trọng của mình để gửi đi một tin nhắn. Nhưng hóa ra, cơn say đêm ấy không đáng sợ bằng việc tôi nhận ra mình đã say một người suốt ba tháng trời, để rồi bị đánh thức bằng một gáo nước lạnh.Hóa ra, thích một người có thể bắt đầu từ ba giây tĩnh lặng.Và kết thúc bằng vô vàn những lời nói dối ồn ào.…
Là người yêu của nhau rồi cuối cùng tôi lại đơn phương cậu ấy…
Viết cho những ngày cảm xúc không cất nên thành lời...…
Đây là câu chuyện có thật về một tình yêu đơn phương của bản thân.…
Cuộc tình chỉ chấm dứt khi 2 ta không gặp nhau nữa, bạn thân ơi ,tao yêu mày.…
chỉ là những câu truyện thường ngày của bản thân tôi nếu không đọc được xin mời thoát…
rnis - au bác sĩ và bệnh nhân.(w): có yếu tố tâm linh. viết bởi hoàng linh.…
"Trong mỗi chúng ta ai cũng sẽ có một người mà ta giữ mãi trong tim.Và em cũng thế..."…
Kaylas xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết mà ở nơi đó, nam chính đều là những bệnh nhân tâm thần mang trong mình thú tính và ham muốn giết chóc. Quan trọng hơn, Kaylas cũng là một trong những y tá xấu số sẽ chết ở một vụ cháy trong tương lai.Tương lai là chết cháy, hiện tại là đối diện với những kẻ biến thái giết người. Trước và sau, đều là vực thẳm không lối thoát...…
Nói thật là 1 phần vì quá thích Big nên sự ra đi của anh ta khiến tui buồn, tui muốn lên 1 Fanfic cứu vớt trái tim tui. ship Big với chú Chan nha, niên thượng niên thượng! Tui biết ngang ngược nhưng mà... Vì mình quá thích cậu rồi, phải làm sao phải làm sao? Với cả vì tui sẽ đi theo tuyến Phim, chứ không đi theo tuyến tiểu thuyết nha mọi người. Vì là fanfic thôi nên là có nhiều chi tiết là tui tự thêm vô hoan hỉ hoan hỉ nha ( ' ▽ ' )( ' ▽ ' ) ai có mang fanfic đi hãy ghi tên tác giả giúp tui nhe. Yêu yêu HoàngAnhNaNa…
Năm ấy ta còn đôi mươiKhi ta đang vui chơi vô tư trên giảng đường thì anh đã lăn lộn thương trườngKhi ta lấy hết can đảm tỏ tình với anh thì anh từ chối thẳng thừng... - khi nào thanh xuân của em qua rồi em mới biết, nhắn tin mà người ta không niềm nở ngay tu đầu mới là hay.- đúng rồi, tốt lắm, người em thích không thể tâm thường. Chúc anh ngủ ngon.…