Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả :Red Devil Tình trạng : Loading Lịch đăng: 3chap 1 tuần . Nói thế nào đây nhỉ ?!! Mình đã trở lại rồi nè . Tác phẩm này coi như là đánh dấu cho sự trở lại chả ai quan tâm của mình ( Au: Đauu😞). Ở trong chuyện mình gọi tắt là Au nha . Muốn biết thêm thông tin chi tiết về chuyện xin vui lòng đọc chuyện của tui nha . Đừng có mà ném đá tủi thân tui đó . Nếu có sai sót hay làm sao thì comment xuống dưới còn thấy hay thì vote cho mình nghen. Note: truyện chỉ đăng độc quyền tren wattpad nên mong mọi người đừng mang ra ngoài. Mình tuyệt đối ko muốn truyện của mình đăng trên trang khác .…
warn: oocDazai nhớ những đêm nằm trên sofa trong phòng làm việc của Chuuya, gian phòng ấm áp thoảng hương tinh dầu quế, nhớ giấc ngủ chập chờn dưới tiếng gõ máy tính của người tình, như thể ai kia đang ru gã ngủ. Chuuya hẳn là chẳng khác gã, anh nhớ ánh mắt lạnh nhạt của bạn tình, con ngươi màu hổ phách rực lên trong đêm tối tựa sư tử rình mồi, nhớ vòng tay ấm áp với mùi băng gạc ngai ngái vẩn vơ bên cánh mũi.…
Na Jaemin nhìn chăm chú người đang ngồi trên chiếc ghế bác sĩ của anh. Huang Renjun tay trái giữ áo blouse, tay phải cầm kim rồi khâu từng mũi đều đều vào bên vai trái áo bị sứt chỉ. Cái áo blouse của Na Jaemin có một lỗ hổng to tướng trên vai đang dần được khép lại bằng sợi chỉ trắng trên tay Huang Renjun.- "May cho anh một cái blouse đi, blouse haute couture." - Na Jaemin buột miệng.- "Anh bị dở hơi à?"Anh bác sĩ nghĩ gì nói đó x Em nhà thiết kế tính hơi cọc…
Kamui là tên cuồng sức mạnh, và hiện giờ cậu cảm thấy như đang nắm quyền sinh sát trong tay. Dĩ nhiên thứ đang nằm trong tay cậu không phải Giấy-ủy-quyền-giết-người-thoải-mái có ký tên đóng dấu của anh Diêm (aka Diêm Vương) mà là một cuốn sổ có họa tiết thỏ con và hoa hòe ở ngoài bìa - Nhật ký Abuto.…
Sa Ngự là một người bình thường và là fan Sa Tăng trong Tây du Ký, xuyên không thành nhân vật mình yêu thích, nhận được hệ thống tu tiên, từ từ tiến bước đứng đầu tam giới.…
tiếng cánh cửa đóng lại, tiếng áo khoác bị tuỳ tiện ném lên móc treo, đến tiếng bước chân càng gần - và rồi lưng em lại áp vào lồng ngực người đó.mùi khói bụi lẫn chút cồn sát khuẩn xông vào mũi, cánh tay gã men theo người em như thể chúng vẫn luôn ở đó ngay từ đầu. không một từ nói ra, chỉ có hơi thở gã hắt xuống cổ em, nặng nề mà chậm rãi - và mingi biết, gã lại phải gánh một vụ án nghiêm trọng trên vai nữa rồi."anh mệt không?" mingi thủ thỉ, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu được lo lắng.yunho không trả lời ngay. gã vùi mặt vào hõm cổ em mà hít một hơi thật sâu, như thể muốn dùng hương của em mà gột sạch hết mùi thuốc súng và khói bụi bên ngoài. cuối cùng, gã đáp, dù câu trả lời chẳng liên quan gì đến câu hỏi. "anh nhớ em."…
| Dự kiến viết vào quý 3/2026🖇"Có vô số đứa trẻ trong quá trình trưởng thành, linh hồn luôn muốn nhảy xuống những cây cầu. Chỉ là thân thể kiên trì ở lại, tê tê dại dại trở thành người lớn." - Trích, Người trưởng thành cũng muốn khóc___Ý tưởng bìa: Cá Nhỏ Bơi Bơi…
tác giả: Bất Du Vịnh Tiểu NgưThiên a!! Người ta xuyên không qua không làm Công Chúa cũng làm Vương Phi, tại sao nàng chỉ là thứ nữ còn không được sủng ái? Là thứ nữ còn chưa tính, vì sao mẹ cả luôn nghĩ mọi biện pháp tới ngược đãi nàng thế? Được rồi! Hiếm khi được sống lại, nàng quyết tâm phải thay đổi tình cảnh để sống tốt hơn!Mẹ cả muốn hại nàng sao? Không sao! Binh tới tướng đỡ , nước tới đất ngăn. Ngươi dùng âm mưu,vậy ta liền dùng dương mưu để ngươi không còn mặt mũi! Đại tỷ khi dễ? Thì sao! Nàng cũng không phải là quả hồng mềm, mà mặc cho ngươi tới bóp tròn bóp méo? Chẳng qua, dù nàng thông minh lanh lợi hơn nữa, cũng đánh không lại chết độ gia trưởng phong kiến chuyên chế. Bất đắc dĩ, nàng bị buộc phải gả đứa con thứ của Vương Phủ với hai chân tàn tật. Nhưng mà, khi gả đi mới phát hiện. Thì ra hết thảy cũng không phải như nàng tưởng tượng...Đêm tân hôn, khăn voan vén lên, nàng mở mắt thấy chú rể của mình cũng không tệ. Trên đời này còn có nam nhân xinh đẹp tới vậy sao? Mà chú rể, hắn lại cúi đầu xấu hổ mang theo e sợ , khẽ mở đôi môi đỏ mọng nói: háo sắc! Hắn giống như nhu nhược, thường mở to đôi mắt trong suốt như nai con để nhìn nàng, cũng trong lúc nàng không có...phòng bị , đem nàng ăn xong lau sạch, còn làm cho nàng không nỡ trách cứ nửa phần.…
Bùa yêu cũng không biết chọn ai - Killros-------- Không có lời tiên tri nào. Không có bóng tối lởn vởn trên đỉnh tháp. Chỉ là Hogwarts - trong những năm tháng yên bình nhất mà tuổi trẻ có thể có. Ở nơi hành lang trải dài dưới ánh nến lặng lẽ, nơi thư viện luôn có một góc riêng cho kẻ thích đọc và người chỉ thích nhìn, nơi từng cuộc đi tuần có thể dẫn đến một nhịp tim trật khỏi quỹ đạo - họ lớn lên. Hermione Granger - cô gái nhà Gryffindor, thông minh, nguyên tắc, tưởng chừng chỉ có thể yêu những con chữ. Nhưng chính trái tim ấy lại bị đánh thức bởi những điều không ngờ tới nhất: Một ánh mắt trầm tĩnh luôn dõi theo cô từ bóng tối - Theodore Nott, chàng trai lặng lẽ nhất Slytherin, người cất giấu những xúc cảm sau chiếc găng tay đen và những câu nói thừa im lặng. Và một giọng nói cộc cằn nhưng bướng bỉnh - Draco Malfoy, vẫn là Malfoy ấy, nhưng ở lại sau giờ học để giúp cô tìm một cuốn sách... hoặc chỉ để nhìn cô từ xa. Giữa những trang sách chưa bao giờ khép lại, giữa hai cái tên chưa từng nằm cạnh nhau một cách yên ổn - tình cảm nảy nở, rối ren, và dịu dàng như chính ngôi trường cổ tích mà họ đang học. Đây không phải là câu chuyện ai thắng - ai thua. Mà là câu chuyện khi một trái tim biết đọc... cũng bắt đầu biết yêu.…