Tôi đi nước ngoài với hệ thống
Tên nói hết rồi còn mỗi tả được cái gì.…
Tên nói hết rồi còn mỗi tả được cái gì.…
Tác giả: Kamon Nanami Dịch giả: Nguyễn Phương Chi NXB Thanh Niên Gương mặt xanh xao, sưng húp, cô gái nhỏ nhắn run rẫy bước vào bốt điện thoại. "...Căn hộ đó có gì không ổn phải không?""Cũng không có gì quá to tát cả." Đầu giây bên kia, người môi giới nhà đất cười khô khốc."Chỉ là cô gái ở đó hồi trước bùng tiền nhà rồi chuồn mất thôi."Cô gai trẻ Okimura Kiyomi Lên Tokyo học đại học và vô cùng háo hức với cuộc sống mới tự lập, xa gia đình. Nhưng liên tục có những việc kỳ lạ xảy ra trong căn hộ Kiyomi thuê khiến cô sợ hãi mà không thể nào lý giải được. Mùi hôi kỳ lạ bay khắp phòng, liên tục nghe thấy tiếng chân chậy rầm rập khắp nơi, khi ngủ, cô luôn gặp ác mộng bị một người đàn ông đuổi theo đánh đập, là mơ nhung thức đậy, Kiyomi vẫn thấy người đau ê ẩm...Kiyomi đang đối mặt với thế lực bí ẩn gì? Liệu cô có thoát khỏi căn phòng đó hay không? Đây có thể là cuốn sách khiến bạn không bao giờ muống đọc lại lần thứ hai.…
---Tuổi 17 - Không Ai Cứu Em Khỏi Bóng TốiMinh Anh - một cô gái vừa chạm ngưỡng 17, độ tuổi lẽ ra phải ngập tràn mơ ước và nụ cười, thì lại chỉ biết đến tổn thương và tuyệt vọng. Gia đình không trọn vẹn, mẹ lạnh lùng, những giấc mơ non nớt bị bóp nghẹt trong im lặng. Cô từng yêu - một mối tình trong sáng và đẹp đẽ, nhưng cũng chẳng thể vượt qua định kiến và áp lực từ xã hội.Sau những lần yêu thương rồi bị phản bội, hy vọng của cô dần vỡ vụn. Bệnh tật, sự cô lập, và những quyết định tàn nhẫn đẩy Minh Anh vào một cuộc sống không lối thoát. Ở tuổi 17, cô không cần gì nhiều... chỉ mong một lần được yêu thương đúng nghĩa.Đây không chỉ là một câu chuyện buồn. Đây là tiếng kêu cứu thầm lặng của những tâm hồn lạc lõng giữa bóng tối.---…
Hận thù trong Kim Tổng…
"Hẹn gặp nhau trong kí ức. Chúng ta không xa nhau, mà chỉ đang cố vá lại vết thương để tiếp tục sống tới quá khứ."..Cậu không còn nhớ tôi sao?…
Fandom: Touken Ranbu. Nội dung xoay quanh Mutsunokami và một số kiếm thời Bakumatsu, như team Shinsengumi, Nankaitarou và Hizen. Thỉnh thoảng các bạn cũng có thể thấy những cậu kiếm khác nữa.Đại đa số là về tình cảm trong sáng không dục vọng. Nếu các bạn đến đây vì thịt thì nhầm chỗ rồi đó lmao.Những chi tiết nào tôi cảm thấy khó hiểu thì sẽ có chú thích. Viết để thỏa mãn chính mình là chủ yếu. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ.…
3000 years of reincarnation Tựa truyện: 3000 năm lưu lạc - luân hồi chuyển kiếp, là một bản nháp lộn xộn, của ký ức, trí tưởng tượng, kinh nghiệm đời sống, nhầm duy trì thế giới trong mơ kì lạ của mình... Đồng thời cũng như một bản fanfic từ hư không được viết lại thành đoạn mới!…
Ừm hừm! Tình hình là...Buôn dưa cà dưa muối về hồi chúng ta làẤu trùng thôi... :D Giờ nghĩ lại thấy bản thân thật quái dị ...…
" Năm ấy ngươi vì làng mà vứt bỏ sinh mạng. Năm ấy ta vì nàng mà vứt bỏ tôn nghiêm "Nếu có kiếp sau, hẹn ngươi nơi lần đầu gặp mặt, một lần nữa cùng tiếp tục hành trình của chúng ta vẫn còn dang dở.________⚠WARNING⚠• Ở đây không có buff, không ngọt văn, không ngược văn, đơn giản chỉ là một câu chuyện tìm lại được ký ức kiếp trước cũng những thứ đã bỏ lỡ. • Tôi không sở hữu bất kỳ nhân vật nào trong nguyên tác ngoài OC!• Không bưng hay xách truyện đi đâu vì nó tệ lắm, mang đi mất công cậu bị trách vì truyện nhạt mặc dù người viết là tôi.• Tôi vừa hành nghề nên còn nhiều sai sót, mong chỉ giáo thêm, tôi không nhận bất cứ góp ý thô tục hay bất lịch sự nào.• Xin nhắc đây là np, nhưng tình cảm sẽ không hiện rõ, úp úp mở mở.…
Về một Saniwa kém cỏi thích tự suy diễn rồi hiểu sai mọi chuyện.BECó ai từng nghĩ, vào lúc đó nếu bản thân tự tin thêm một chút, chủ động thêm một chút, mặt dầy hơn một chút và.....xinh đẹp hơn một chút thì kết quả sẽ khác chưa ?…
Viết trong lúc đang deep do một ngày đẹp trời ngồi vẩn vơ nghĩ về cái kết của cuộc chiến trong Touken Ranbu.Đây là lần đầu mình viết fic trên wattpad. Gọi là fic nhưng cũng chỉ đơn thuần là cảm xúc bộc phát lúc ấy thôi, không hẳn là có cốt chuyện gì.Đây chỉ là chút tâm tình của một saniwa. Dù không thể đồng cảm cũng xin hãy hiểu cho~Hiện thời nó chỉ là một oneshot, nếu được đón nhận có lẽ sẽ nghĩ đến việc viết tiếp.…
những nỗi nhớ của tôi…
truyện buồn nhưng có cái kết cũng đc.và có hơi ko thích nữ chínhpart 2 ko khiến mn thất vọng…