Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên: Hồi đáp: Câu trả lời cho mùa hạ năm ấyTác giả: MếnThể loại: fanfic, thanh xuân vườn trường, (chắc là) lập nghiệp, anh em tri kỷDiễn viên chính: Tô Tân Hạo x Chu Chí Hâm (Cùng sự góp mặt của n anh em khác)Chú ý:1. Nội dung câu chuyện hoàn toàn là do tưởng tượng, xin đừng áp dụng lên người thật.2. Truyện được xây dựng dựa vào phần cốt truyện mà tác giả ảo tưởng ra từ chiếc phim "Hồi đáp" của hai bạn nhỏ.…
Yêu thôi cũng đã rất khó rồi, ấy vậy mà để hiểu được bản thân có yêu hay không càng khó hơn gấp vạn lần. Tình yêu ấy nóng bỏng, cũng rất nhức nhối y cái nắng oi ngày bọn thiếu niên bước vào kì nghỉ dài. Chọn im lặng...để nắng hạ thay lời muốn nói, nhưng lại chẳng hiểu nổi lòng nhauNgày mưa rào, tán cây mượt đi, âm thanh xao lãng ngân lên từng hồi, hương mưa hắt ngược lên từ mặt đất. Mơ thấy mà chỉ thấy sống mũi cứ cay dần, đúng là nhớ thật, nhưng là nhớ con người ấy...ở quá khứ kiaNăm nào cũng có hạ xanh, năm nào mưa rào cũng tới, năm nào mà chẳng có mùa chia tay...Hạ trong tim người đẹp đến nao lòng, đẹp đến mức không thể nhạt màu, đẹp tới nỗi khảm sâu vào tâm can không quên nổi. Chỉ là...thiếu niên mười bảy tuổi khi ấy, đã chẳng thể quay lại nữa…
ĐANG CHỈNH SỬA [ MỚI CẬP NHẬT THÊM CHƯƠNG 12,13,16 ]Trích: "Cái này trẻ con không được xem." Long ghé vào tai tôi, chất giọng trầm ấm vang lên đầy quyến rũ khiến tôi đứng hình mấy năm giây. Hình như tôi còn cảm nhận được cậu ấy đang cười nữa. Tai tôi đỏ cả lên rồi. "Cậu thì người lớn với ai?" Tôi cãi lại. Tay tôi vẫn nắm lấy cổ tay của Long, dùng hết sức kéo ra. Nhưng sức của tôi sao mà so được với cậu ấy. Đấm tên kia một phát đã hộc máu mồm rồi cơ mà. "Tôi lớn hơn cậu gần hai tháng đấy. Nghe lời chút đi." Ngày đăng tải lại: 3/5/2023Ngày hoàn thành: 30/7/2023…
"Mùa xuân đến bình yênCho anh những giấc mơHạ lưu giữ ngày mưaNgọt ngào nên thơMùa thu lá vàng rơiĐông sang anh nhớ emTình yêu bé nhỏ xinDành tặng riêng em"Tôi thích em, cả bốn mùa đều yêu em. Năm này qua tháng khác, bốn mùa cứ thế lặp lại. Vậy chắc là tôi sẽ yêu em đến hết đời...Những truyện ngắn không có thật.…
Năm lớp 11, Thẩm Thính Hạ đem lòng yêu thầm một chàng trai.Anh ấy thường xắn tay áo lên, để lộ làn da trắng muốt với một nốt ruồi nhỏ nhạt nhòa. Vào giờ ra chơi, anh hay cầm chai nước ngọt Bắc Băng Dương, đứng tựa mình dưới tán cây dâu tằm, cười đùa đầy vô tư và cuốn hút.Anh ấy tỏa sáng như thế, rực rỡ đến mức ánh sáng ấy soi chiếu cả một thời thanh xuân của Thính Hạ.Cô chỉ biết thầm mong anh sẽ ngày càng tốt hơn, và đúng như ước muốn đó, anh đã chuyển từ lớp A đến lớp Hỏa Tiễn, từ một chàng trai bình thường thành một ngôi sao sáng. Chỉ với một bộ phim, anh đã nổi tiếng và khiến cả giới nghệ thuật phải xôn xao.Người mà Thính Hạ thầm thích giờ đây đã trở thành người mà tất cả mọi người đều yêu mến.Anh vẫn cứ tiếp tục tiến về phía trước, và ngày càng rời xa cô hơn.Năm 24 tuổi, Giang Tố lần đầu biết yêu, với một cô gái anh thật sự quý mến.Cô là một họa sĩ được đoàn phim mời riêng, cũng là bạn học cùng trường cấp ba với anh, chỉ cách nhau một dãy hành lang.Họ có rất nhiều kỷ niệm chung: gốc cây dâu tằm ở trường, những chai nước ngọt luôn hết hàng ở quầy ăn vặt, và cả những bộ đồng phục học sinh có đường may xộc xệch.Anh cứ nghĩ rằng tất cả chỉ là sự trùng hợp.Cho đến khi anh vô tình mở chiếc hộp đựng những bức tốc họa cũ kỹ.Trên từng trang giấy là hình vẽ của một người, thuần thục đến mức không cần phải nháp. Ban đầu, anh không nhận ra, cho đến khi xem đến những trang cuối cùng thì vài chiếc vé xem phim mà anh từng đóng chính rơi ra.Số ghế trên vé lu…
Tôi nhớ rằng mùa hạ năm ấy tôi vẫn còn có cậu, mùa hạ năm nay trời vẫn nắng, hoa phượng vẫn nở, nhưng người đứng cạnh tôi lúc này là người đàn ông yêu khác.... Không phải cậu... Thật đáng tiếc…
Tác giả:Tương Tử BốiThể loại : Đam mỹThể loại: Cường cường, hào môn thế gia, tình yêu son sắt, hợp đồng tình yêu.Tần Mãn và Lệnh Kỳ Nhiên là đối thủ không đội trời chung. Hai người như chó với mèo, nhìn nhau không vừa mắtMột ngày, Lệnh Kỳ Nhiên biết tin, cái tên khiến mình khó chịu bao năm đã phá sản.Bạn bè đều hỏi Kỳ Nhiên định xử hắn thế nào...Kỳ Nhiên: Ha hả. Ha hả..----Mục đích đăng là cho con ad dễ tìm truyện thôi :))…
Mùa hè năm ấy, Tống Á Hiên theo gia đình chuyển tới Trùng Khánh. Cái nắng Trùng Khánh khiến một người Sơn Đông từ nhỏ đến lớn quen với cái lạnh của phương Bắc khiến cậu thấy thật khó chịu.Mùa hè năm ấy, với một thân dính nháp ướt đẫm mồ hôi, Tống Á Hiên theo mẹ sang chào hỏi nhà hàng xóm ở đối diện, một căn nhà ba tầng với dàn hoa màu sắc vươn cành vắt chéo ngang bờ tường.Mùa hè năm ấy, Tống Á Hiên gặp Hạ Tuấn Lâm, một "anh trai" cao hơn cậu nửa cái đầu, là trúc mã sau này của Tống Á Hiên.…
Tôi thích những cơn mưa rào trong nắng hạ, nhưng vì người ấy tôi liền nói mình vô cùng ghét nó. Xanh đỏ tím vàng, những gam màu tươi đẹp như vậy, vốn dĩ vẫn không thuộc về tôi.Author: Mono0903Thể loại: NP, ngược trước sủng sau, sinh tử văn, HE. Do not reup, chuyển ver, edit, thanks!…
Bắt đầu vào mùa cuối mùa thu, kết thúc vào cuối mùa hạ. Thoáng cái hoàn thành chuyến tàu ba năm. Thanh xuân thì ai mà chẳng có nhưng để tận hưởng nó một cách chọn vẹn nhất thì không phải ai cũng làm được. Tại chiếc fic này, hãy cùng Nấm và HieuAnKhang của chúng ta trở về cái thời niên thiếu ấy. Về cái thời điểm vô âu vô lo, về cái ngày mà tiếng chuông vào lớp vẫn còn văng vẳng bên tai…