The Time
Wind, Sun and Moon…
Wind, Sun and Moon…
các bạn để bình luận và ủng hộ cho mk bk nha. đây là lần đầu mk làm thơ cho mọi người.nếu co gì sai hay ko phù hợp các bạn để lại bình luận cho mk bk nha ^3^gồm có các thơ tình, câu thơ về sự binh yen…
Em của tôiLần đầu gặp, em đẹp như một bức tranhLần thứ hai gặp, em tinh quái như một con mèoLần thứ ba gặp, con mèo đánh cắp trái tim tôiBây giờ, tôi bắt đền... em để trái tim tôi ở đâu? Tôi muốn xin em trả lại...Copy ở đâu đó ....…
''Thế rồi, đông qua xuân tới hạ lại về, tình cảm của tớ dành cho cậu như bốn mùa luân chuyển đã trở thành lẽ đương nhiên...''''Cậu là tuổi trẻ nồng nhiệt, là thanh xuân điên cuồng, là thời niên thiếu rực rỡ và cũng là bí mật to lớn, là giấc mơ vĩ đại nhất thời son trẻ của tớ!''''Tôi sẽ chờ, chờ đến một ngày cô ấy không còn là gánh nặng của anh. Đến khi trái tim anh đã có thể chấp nhận người con gái khác, như tôi chẳng hạn?''''Tôi không cho phép bản thân thích cậu. Nhưng càng ngày tôi lại càng thích cậu nhiều hơn.''''Em thích anh, thích anh, rất thích anh. Anh cũng sẽ thích em chứ?''''Tuổi trẻ là những năm tháng rực rỡ. Bởi vì có cậu nên càng khắc cốt ghi tâm!''…
tạm chưa có miêu tả vì mình lười…
Có ai bị xuyên không lại còn gặp phải hệ thống 'cực phẩm' như cô không?Hệ thống nhà người ta chính là một đường mong muốn kí chủ nhà mình tích cực làm người tốt, buff cho kí chủ vô điều kiện.Còn cô thì sao? Mẹ nó chứ, đã chết rồi cũng chả yên.Hệ thống nhà mình lại suốt ngày tiêm nhiễm, muốn mình triệt để trở thành người một tên ác bá.Từ khi gặp phải nó cô suốt ngày ăn ngủ không yên, nơm nớp lo sợ có phải lát nữa lại làm người xấu hay không? Có còn cho người ta làm người tốt không kia chứ!Tức giận! Phải làm chút chuyện xấu để giải tỏa áp lực mới được!…
"Cô trượt chân khi lao từ tầng hai xuống tầng trệt.Chiếc dù vuột khỏi tay,rơi xuống trước.Nó bị bung ra bởi lực va chạm và nằm úp trên chiếu nghỉ.Đinh dù nhọn bằng kim loại hướng thẳng lên trên..Đâm xuyên qua cổ cô,sâu đến tận gốc..Máu tươi bắn tóe ra từ vết thương...Thảm cảnh hi hữu này,chỉ là một trong muôn vàn kiểu chết xảy ra suốt 26 năm qua tại lớp 9-3 trường Bắc Yomi,bắt đầu từ truyền thuyết về một âm hồn không chịu rời xa bạn học.Một nam sinh vừa chuyển trường về đây,lập tức rơi vào tõm ngay vào tấm lưới kì bí bao phủ học đường.Trời âm u.Rào sắt.Quạ kêu.Có những hiện tượng chỉ mình cậu gặp được.Có những khuôn mặt chỉ mình cậu trông thấy.Từ từ mò đi đến chấp nhận thách thức,cậu bướng bỉnh lục lạo sự thật để rồi cuối cùng,chính cậu lại biến thành người vất vưởng khắp chốn mà không còn hiện diện trong tầm nhìn của ai...(Truyện này đã được xuất bản tại Việt Nam bởi công ty IPM,bạn có thể tìm nó tại các nhà sách trên toàn quốc,nếu bạn nào không mua được thì có thể xem tại đây,đảm bào không sai chính tả)…
Vài dòng về tình yêu dành cho cậu ấy,tín ngưỡng đẹp nhất của tôi-Dịch Dương Thiên TỉDuy ái bất biết…
Giới thiệu:Quý Đông là một gã thất nghiệp cà lơ phất phơ. Tình cờ tìm được công việc gọi điện lắng nghe tâm sự của những người có vấn đề về tâm lý.Để thuận lợi cho việc gọi điện thoại hàng giờ liền, hắn mua một chiếc điện thoại bấm số cho đỡ hao pin.Nhưng từ khi cầm chiếc điện thoại này trong tay, những khách hàng gọi điện cho hắn hầu hết đều có vấn đề về chuyện tâm linh. Nếu khách hàng của hắn nhìn thấy ma thì cũng thôi đi, đằng này ngay chính bản thân hắn cũng nhìn thấy chúng.Hơn nữa hắn còn bị kéo vào một trò chơi chết chóc. Sau đó, hắn mới biết trò chơi này chính là một cuộc "Giao Dịch với Ác Quỷ".Nếu thắng, sẽ nhận được phần thưởng đáng giá.Nếu thua, đón chờ hắn là sự trừng phạt.Trong lúc đối đầu với những thứ kỳ lạ này, một cậu trai trẻ đã từ từ tiến vào cuộc sống tẻ nhạt của hắn. Có điều... Thằng nhóc này tại sao lại sợ ma như vậy? Có nhầm lẫn gì không?…
Truyện được viết theo cảm nghĩ của mình có gì mọi người góp ý…
Cái đồng hồ cát cứ chậm chậm làm công việc của nó ...mọi người cũng vậy!! Họ cứ nhìn ra phía trước cho bản thân họ ...có bao giờ họ quan tâm tới mọi người xung quanh mình thế nào ,ra làm sao...?Cứ thế học cứ sống trong một môi trường được gọi là địa ngục của sự vô cảm vô thức,họ cứ như bị lạc trôi trên dòng sông của sự ích kỉ vô tâm............Nhưng sẽ có người có một trái tim đầy nắng…
Đôi lúc mất đi kí ức cũng là một chuyện tốt.... tuy vậy cái vòng xoay kí ức vẫn cứ kéo về khiến ta cảm thấy thật đau đớn....nhưng đôi khi không cố tìm, không cố nhớ đến sẽ tốt hơn................"Những cơn gió khẽ thổi qua, những cơn mưa phùn vẫn rơi rơi xuống và từng hạt mưa li ti đáp nhẹ trên bờ vai nó, nó ngồi đây trên chiếc xích đu này, một giọt nước mắt nó rơi xuống quyển sách trên tay ''ngồi khóc trên cây''_một tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh. Quyển sách này sao quen quá, thực sự nó có phải của mình không? Duy là ai? Mình sao không nhớ được gì? Chỉ biết một điều rằng ngày nào nó cũng đem nó ra đọc thật kĩ nhưng vẫn chẳng nhớ? Kí ức của nó.........đã lạc tự nơi nào...... nó muốn tìm lại......... thực ra nó là ai?....... Duy là ai?........ nó cứ chằn chọc suy nghĩ mãi.... Và nó chỉ biết rằng trong thâm tâm nó luôn chỉ nhớ rằng Duy là một người rất quan trọng đối với nó."…
Số 96/8, đường Magi, ngã tư Mc.SantosMột quán cafe nhỏ tại khúc ngã tư náo nhiệt, nơi rợp bóng cây. Nơi hội hợp của những con người đam mê dư vị đắng. Nơi gắn kết những con người dường như không có một mối dây liên kết nào. Nơi họ tìm thấy sự bình yên, tìm thấy sự cảm thông, tìm thấy sự sẻ chia. Nơi mà họ tìm thấy những người bạn, người để yêu thương vả được yêu thương."Chào mừng quý khách đến với Rain Coffee!"…
Để thực hiện sứ mệnh của mình, Lâm Tư Yên phải rời nhà đi tìm "Chân Long" gặp nạn để giúp đở. Trước khi đi mẹ cô nhờ vả, hãy đến xem nhà ân nhân năm xưa của bà, nếu họ cần thì hãy giúp đở báo ơn thay. Vì thế Lâm Tư Yên quyết định gửi thân vào ngọc bội đính ước của mẹ cô để đến trả ơn. Đến nơi thì phát hiện ân nhân năm xưa đã bị tru di cửu tộc từ lâu, hậu nhân còn xót lại chỉ còn một thái tử bị giam lỏng trong lãnh cung.Lâm Tư Yên vốn định quan sát xem nhân phẩm của tên thái tử đáng thương này ra sao rồi quyết định giúp đở, ai dè, càng quan sát càng thấy tên thái tử này càng thảm.Cơm không bị thiêu thì là đồ ăn hỏng, nhà không dột thì mất nóc,.. cả gia tài chỉ có mỗi 3 bộ đồ với một bà vú già mắt mờ tay run.Lâm Tư Yên tức giận:"Này mà gọi là thái tử ư? đây là cậu bé đáng thương đang cần một chị gái như ta đây che chở, sưởi ấm".___Ngô Ưng Lân là một thái tử đáng xấu hổ nhất lịch sử, gia tộc họ mẹ vì tội mưu phản mà bị giết hết cả nhà, mẹ ruột vì muốn hắn sống mà xin ba tất lụa trắng, cái danh thái tử có nhưng đến một bữa cơm nóng cũng là điều lễ tết mới có. Hắn vốn tưởng cuộc đời mình sẽ bị giam cầm nơi cung cấm này cho đến khi một hoàng tử nào đó lên ngôi rồi ban cái chết cho hắn, thì vào năm thứ 10 bị giam lỏng ấy, kỷ vật duy nhất mẫu hậu để lại đột nhiên phát sáng, một nữ nhân xuất hiện:"Đồ ngốc, cơm lạnh thì hâm, nhà dột thì lấp, không ai giúp thì mình tự làm, người ngồi đó cầu cho bọn cẩu nô tài đó lương tâm được chó nhả lại mà đi giúp ngươi à"…