14.08// em se den vao ngay thu gio nhe!
1408 không thật, lowercaseauthor : hloayng22112022…
1408 không thật, lowercaseauthor : hloayng22112022…
Bạn đã từng bao giờ thắc mắc rằng một người qua đường chỉ đi ngang bạn dù chỉ một lần và bây giờ đã trở thành người quan trọng nhất của cuộc đời bạn. Sempai, i want... là câu chuyện sẽ được giải đáp cho bạn :)) (truyện này dành cho những ai đang tò mò về tình yêu)....…
Về nakbut nha nên các bạn fan nakkri với tulbut đừng đục thuyền mình nha Ngoài ra trong truyện sẽ có thêm một số cặp phụ nữa đó…
Câu chuyện bắt đầu từ khi 1 nàng công chúa ra đời và được thiên thần báo rằng sẽ là ngôi sao cứu chuộc phương Đông. Vì sự ra đời của nàng mà hàng trăm người đã chết để bảo vệ bí mật này khỏi sự nhòm ngó của các nước khác. Nàng lớn lên trong lúc đất nước suy yếu, vì thế nàng được quyết định gả cho hoàng tử Đại Lý Nỗ Nhĩ Khắc. Không chấp nhận sự việc này nên trong ngày đại hôn công chúa đã bỏ trốn. Nhưng trước đó trong lòng nàng đã chất chứa hình bóng của 1 người 1 chàng trai tóc vàng tài giỏi. Nàng đã gặp chàng khi trốn khỏi hoàng cung rong chơi. Hai người giống như oan gia, cứ gặp nhau mãi nhưng mỗi lần gặp lại thêm nhiều hiểu lầm, mâu thuẫn. Cả hai yêu nhau từ lúc nào chẳng biết, nhưng có ai ngờ rằng chàng là hoàng tử Đại Lý, người được hứa hôn với nàng. Sự đời thật trớ trêu, người mình thương lại chính là kẻ thù diệt quốc. Và sự thật nữa: chàng chính là ngôi sao cứu chuộc phía Tây, cả hai có sứ mệnh giúp đỡ người dân, tạo cảnh thái bình...…
Tác Giả: Thành NgọcThể Loại: Xuyên Không, Cổ đại, HE, Hỗ Công, Nữ PhụSố Chương: 102 chương Một câu tóm tắt: Nàng là Xà nhưng lại vừa đẹp vừa mê người.Nguồn QT: Uyên-Wikidich---------------Truyện này là truyện đầu tiên mình edit nên nếu có gì sai sót mong sẽ nhận thêm được góp ý từ mọi người ạ :33🫶…
Văn phong không giỏi nên hữu duyên sẽ hợp gu một số bạn, xin đừng đánh giá tôi, tôi sẽ đánh bạn🥰Cp chính : Luân Lỗi ( Ly Luân x Anh Lỗi ) ‼ Trước đây là nhiều cp trong phim, về sau thay đổi quyết định sẽ tách riêng nên có 1 chương Chu Thần. Sẽ không xóa. Hoan hỉ giúp tớ♡…
Vâng vẫn chỉ là ONE MORE TIME nhưng được chuyển từ account cũ sang account mới. Và vẫn chỉ là L. ngu ngốc làm mất nick thôi ạ. Nên là mong mọi người đừng quên ONE MORE TIME nhé ạ :)))Eng. belowSo yeh... It's still ONE MORE TIME but instead of having uploaded to the old account, now ONE MORE TIME is being posted to the new one. And it's still silly L. who cannot remember the latest password and the old account was lost :))But I hope everybody still remember what ONE MORE TIME is and support for me.Thank you~…
Đọc thì biết liền à…
Phi Lý cpSong trọng sinh.Cảm thấy Tiểu Hoa Hoa quá khổ, không cam tâm bảo bảo có kết cục như vậy, ta liền viết fic này cho Địch Minh Chủ cùng trở về với hắn, trân trọng hắn, bảo hộ hắn, không để hắn bị thương tổn quá nhiều.*Lưu ý: Viết rất tùy hứng nên có lẽ sẽ khác với nguyên tác. Nếu cảm thấy không ổn có thế clickback.…
Một mối tình ngang trái nhưng đẹp đẽ, một ước muốn nhỏ nhoi nhưng bị vùi dập bởi tôn giáo, những lời thị phi, mê tính và... ác quỷ.Nếu như em là một vầng mây tự do, thì ta xin nguyện làm cơn gió để đưa em đi.Nếu như em là 1 dòng sông lạc lối, thì ta xin nguyện làm đại dương để trở thành bến đỗ cuối cùng của đôi ta.Lyli, Lyli, Lyli...Anh không quan tâm mọi thứ Anh chỉ quan tâm đến em thôiHãy cùng anh rời xa chốn xô bồĐể đến với tình yêu trái cấm.Lyli, Lyli, Lyli...Nếu như anh mang danh ChúaAnh nguyện bỏ cái danh xưngĐể đến với tình yêu này.Lyli, Lyli,Lyli...Nếu như em đồng ý Thì hãy đưa tay cho anh nắmNếu như em nguyện ýThì hãy để anh đưa em điNếu như em yêu anhThì hãy để anh là ngườiĐi với em đến cuối cuộc đời.…
Tâm sự xèm =)))…
vài cái fic ngắn oneshort nha nếu mà mn thấy cái kết nào hay thì cứ cmt thoải mái nha do là tui không viết chuyên nghiệp nên có hay thì mong mn ủng hộ không thì mn cứ góp ý nha…
Đây là tác phẩm thứ 6 của mik. Mong mina ủng hộ. Arigato…
Đây là lần đầu tớ viết truyện, có gì sai sót mông mọi người góp ý Và đừng ném đá tớ nhé.…
Nếu mọi người theo hướng cả hai đều sạch thì hong nhé =)))…
nàng cứ quay bước đi không thèm ngoảnh lại, nơi kẻ khờ đứng đợi mong nàng biết bao mùa hạ đã trôi?…