Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nếu "Nàng tiên cá" có một cái kết khác, liệu tiên cá sẽ hạnh phúc hơn nguyên bản?Tự nhiên lục lại thư mục, mình phát hiện ra mình đã viết lại cái kết cho "Nàng tiên cá". Cái kết như thế nào, mọi người cùng đón xem nhé.…
" đồ ngốc "Nếu khoảng thời gian có thể dừng lại, được chứng kiến khoảnh khắc Trâm ngày đầu gặp Yến, ngày cơn mưa ào ạt đổ xuống. Nó đã đánh dấu cho một chuyện tình kết thúc bằng một đám cưới trọn vẹn.Cover : khi anh chạy về phía em.…
Nàng là công chúa tôn quý của đại quốc Đại Khải, gánh vác sứ mệnh hòa thân mang theo muôn vàn kiêu hãnh sang nước láng giềng Đại Hàn. Ngày đặt chân đến đất khách, hoàng gia Đại Hàn đón mở một vương phủ yên ắng nằm sâu ở phía Nam kinh thành cho hôn sự của nàng. Đáng nói, buổi đại hôn bang giao này lại được tổ chức vô cùng xa hoa, hoành tráng, thậm chí còn lấn lướt cả ngày đại hỷ của Thái tử Đại Hàn năm xưa.Thế nhưng, đằng sau tầng tầng tầng lụa đỏ kiệu hoa rực rỡ ấy lại là một cuộc hôn phối đầy châm biếm: Người nàng gả cho lại là Lục Công Chúa - kẻ bị hoàng đế Đại Hàn ghẻ lạnh, mẫu thân mất sớm. Chỗ dựa duy nhất của Lục Công Chúa là anh trai ruột Tam Hoàng Tử thì đã thành phế nhân, liệt hai chân sau một tai nạn té ngựa đầy ẩn khuất.Biển hồng y rình rang ngày cưới không che giấu được sự thật rằng Lục Công Chúa chỉ là một quân cờ bị đẩy ra làm bình phong chính trị. Chính vì vậy, công chúa Đại Khải nhìn vị Lục Công Chúa ấy bằng nửa con mắt, khinh nàng nhu nhược không có thực quyền, oán nàng làm vấy bẩn danh tiết của mình. Nàng chọn cách lạnh nhạt, xa cách, mặc cho người kia ngày ngày bận rộn chăm sóc người anh trai tàn tật và dùng tấm lòng nhân ái, bao dung để âm thầm giúp đỡ những người nghèo khổ xung quanh phủ phía Nam.Thế nhưng, chính tại góc phủ bình lặng ấy, sự thuần hậu và dịu dàng của Lục Công Chúa lại như vầng trăng sáng, từng chút một sưởi ấm nỗi lòng ly hương của nàng. Sự nhân ái ấy không phải là yếu đuối, mà là dũng khí cao thượng nhất để che chở cho những người th…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Chị về, lòng em thơm mùi mận chín.Gió chợ chiều vương trên tà áo, ai đem nốt ruồi lệ gieo vào mắt em rồi bỏ đi?Mưa xuống, người không về, chè nguội, lòng chua.Cái thương này không có tên, nhưng đất Cái Bè gọi là "nhớ".Em đứng dưới gốc me già, còn chị đứng trong mộng. Chợ Cái Bè có hai người con gái yêu nhau, cả xứ biết nhưng chẳng ai nói. Tình này nặng tựa gánh chè, nhưng vui.Em hỏi: "Nốt ruồi lệ có làm em khổ?" Chị cười: "Có làm chị nhớ em hoài."Mình thương nhau như nước lớn ròng, chẳng ai cản được, cũng chẳng cần ai cho phép. Chị mua hết bánh ú chiều mưa, để tối về ăn một cái, còn lại nhớ. Gánh hàng rong này, em gánh nặng, chị gánh em, cũng vừa trọn lòng thương.Chè ngọt đầu lưỡi, đời đắng sau lưng. Họ thương nhau bằng hai bàn tay trắng, hóa ra lại là nơi tình bám víu dài lâu._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Nguyên tác: Tôi phong thần trong trò chơi vô hạn.Tác giả nguyên tác: Hồ Ngư Lạt Tiêu.Đôi lời từ tác giả (của fanfic này):Trước hết em phải nói rằng couple của fic này là 66, LiuLiu hay Lục Liễu, tức Bạch Lục x Bạch Liễu, vui lòng cân nhắc trước khi đọc khi các nàng không muốn đục couple chính tức Tháp Liễu.Lấy bối cảnh không thuộc bất kỳ dòng thời gian nào hay cả thế giới thực. Khi Bạch Lục cũng trở thành một Tà thần sa ngã vào nhục dục của con người, sinh ra cảm xúc đặc biệt với người khác.Thật sự thì em phải thú thật rằng con đường tà đạo này là do lão 6 ném em lên chứ em thật sự không biết gì hết á, nói thật, thề luôn ý.Và, với những nàng muốn đi lên con đường tà đạo này với em thì xin chào mừng, hoan nghênh hoan nghênh.Có thể là em sẽ không thể thể hiện được 100% tính cách của nhân vật như nguyên tác nhưng sẽ cố gắng để không OOC nhất có thể, em xin thề trên uy tín của Bạch Lục đấy ạ.Và cuối cùng, em xin gửi đến những nàng chưa từng đọc nguyên tác một lời khuyên nhỏ là: Đọc nguyên tác đi.…
Mình không sở hữu nội dung nào, lưu để đọc offline! *Tuy nhiên mình có chỉnh sửa một vài câu (rất ít) và cắt bớt một số đoạn mình thấy không cần thiết!…