Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ngày 1.8.2019, Rin nhận giấy báo rằng mình được nhận làm quản lý của X1. Sự vui mừng không giấu được trên khuôn mặt, Rin nhanh chóng bắt tay xếp đồ vào vali để ngày mai lên đường nhận việc. X1 ơi, mình tới đâyyy ~~~~ ㅎㅎㅎㅎ…
• Friend or fean? - Bạn hay người yêu? •Fean: người yêu (tiếng thái, đọc hơi giống Friend)• Tác giả: So Rin.• Thể loại: Thanh xuân vườn trường, có văn xuôi, có textfic.• OOC, kết HE • Độ dài: ???• Bắt đầu: 03/05/2024 - Kết thúc: ??/??/????• Viết về Cực Vũ, Hào Thừa, Hàng Nhuận, Chu Tô. Không xen kẽ, được viết theo thứ tự trên. Có cameo.-> có sự thay đổi nên phần truyện này chỉ có mỗi Hào Thừa📍Không reup, chuyển ver dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép của tớ. 📍Viết đến đâu đăng đến đó, không hối tớ, mong các bạn thông cảm và chỉ bảo khi tớ có sai sót, xin đừng nặng lời.📍Đặc biệt: KHÔNG GÁN GHÉP VÀO NGƯỜI THẬT. Tất cả đều là trí tưởng tượng của tác giả.🌹Cảm ơn các độc giả đã đón nhận🌹…
Tên truyện: The Cat ThiefTác giả: red_choseokNhân vật: Cho SeungYoun x Kim WooSeokThể loại: nhẹ nhàng, vui vẻ, AU - trung học, mèo, Hyeongjun và Dohyon là em béTình trạng bản gốc: 2/3Tình trạng bản dịch: 2/3Nguồn: https://archiveofourown.org/works/23611711/chapters/56662735Người dịch: hydrangeaanBeta: LynnBìa: Dạ Tước (Gác nhỏ của Dạ Tước)Tóm tắt: Seungyoun tìm thấy lại chú mèo của mình trên đường sau khi nó mất tích. Không ngờ tới, một tuần sau, con mèo thật sự của anh mới trở về. Và thế là hiện tại Seungyoun có tới hai con mèo giống nhau như đúc. Nhưng có vẻ chú mèo anh mang về cũng không phải mèo hoang. (Đúng chính xác, câu truyện này lấy cảm hứng từ bài đăng trên Facebook*)*Bài đăng được để ở cuối chương 1 cho mọi người dễ hình dung.Translated with permission. Please do not repost. Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Xin vui lòng đừng mang đi nơi khác.…
Văn án:Kiếm có thể giết người, nhưng bút cũng có thể diệt thiên hạ! Người trong thế gian chỉ biết bút có thể giết nhưng lại cũng không biết rằng bút cũng có thể cứu lấy thiên hạ thương sinh![Đinh -- yêu cầu viết một quyển tiểu thuyết ngôn tình có thể làm Tây Môn Xuy Tuyết xúc động.][Đinh -- yêu cầu viết một quyển tiểu thuyết võ hiệp có thể khiến Sở Lưu Hương không còn phong lưu đa tình.][Đinh -- yêu cầu viết một quyển truyện ký có thể giúp Bá Đao cùng Tàng Kiếm hòa hợp như lúc ban đầu.]Mộng Thư sững sờ: "Hệ thống, ngươi yêu cầu như vậy, sao không lên trời luôn đi?"Đây là câu chuyện xưa về một cô nương ngốc không biết võ công sống bên trong thế giới võ hiệp và bị ép buộc viết văn thành thần.# Thảo luận, vào phó bản có mang trang bị nhưng không sử dụng được thì phải làm sao bây giờ.## Mang ngón-tay-vàng nhưng lại chạy sai phim trường.## Cùng nhau lên trời nha, cùng mặt trời sóng vai nha.#Nữ chính mang thuộc tính mèo con đáng yêu ngây ngô, là một tiểu cô nương mang "hào quang của sự khốn khổ", "trạng thái khiến người khác hiểu lầm năng lực", nói đơn giản, chính là một câu chuyện về một người nhìn trông rất khổ sở - nhưng bản thân không cảm thấy mình khổ - chính là bất kể nàng hoạt bát vui vẻ như thế nào thì người chung quanh cũng cảm thấy nàng rất khổ nha - năng lực thần kỳ.Không nam phụ, không dây dưa không rõ, tình cảm trung trinh, đến chết không thay đổi.Người đọc cần phải biết: # đây là thể loại nhiều truyện tống võ hiệp lộn xộn xếp chung với nhau, thời gian hỗn loạn, địa lý cũng loạn thành một n…
Hyeongjun làm tan được tảng băng trong lòng Woobin, nhưng lại vô tình để vũng nước đó đọng lại mãi nơi đáy lòng anh. Khát cũng chẳng uống được."Anh có biết tại sao màu xanh lại tượng trưng cho nỗi buồn không thể bày tỏ không?"…
Author: Bam RjPairing: Khải NguyênRatting: KCategory: moe, sad, ngược tâm ngược thân, hường phấn, vườn trường... đủ kiểu.*Bao gồm một loạt đoản văn không liên quan gì đến nhau và được đặt chung một cái tên - The Rainbow =)))))…
Author: yuki.sutekiCategory: oneshot, SA, romantic, pink, HE============Nguyên chau mày, đến bên giường chỗ Khải ngồi, gỡ từng cúc áo sơ mi của anh, khuôn mặt cậu vẫn hơi phiếm hồng do vừa được chiêm ngưỡng mỹ cảnh ban nãy"Anh bao nhiêu tuổi rồi mà đến giờ có mỗi chuyện cài cúc áo cũng nhầm hàng?" Cậu càm ràm, tay thuần thục cài lại áo cho anhTuấn Khải vẫn ngồi im nghe cậu giảng đạo, ngẩng đầu một chút, thờ ơ đáp"Vì đã có em rồi..."Note: oneshot này thật ra viết muốn làm quà cho các reader đã ủng hộ mình thời gian qua ^^ xie xie. Tiếp tục ủng hộ mình nha *cúi đầu***KHÔNG ĐEM TRUYỆN ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA MÌNH NHA**cúi đầu*tks nhìu.…
Tôi không rõ Park Jongseong muốn gì ở mình, khi ngón tay anh miết nhẹ lên môi tôi, tách hai cánh môi ra, rồi cứ thế để tôi mở hé miệng đợi chờ như vậy. Khi Pheromone dương xỉ của anh tỏa ra nồng nàn - không phải một mùi nước hoa nào trên người anh - cộng với hương thơm dịu nhẹ của những bó hoa trong cửa tiệm không chọi lại nổi mùi dương xỉ; cứ như những cú tấn công bất ngờ. Khi anh tiến lại gần tôi, ở khu vực bán hàng mà không khách hàng nào được phép bước vào, nhìn tôi với đôi mắt thăm dò - như thể chỉ cần tôi cho phép, anh sẽ lập tức tấn công ngay.Nhưng khi ấy, trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ: "Chưa phải lúc".…
Giữa những năm tháng đường Trường Sơn oằn mình dưới làn bom đạn, có một câu chuyện chưa từng được ghi vào sử sách, chỉ âm thầm vang vọng trong những hốc núi hang đá mịt mù khói súng. Đó là câu chuyện về Nhật và Hạ - hai cái tên ngỡ như một định mệnh không thể tách rời, nhưng cũng là một nỗi đau không thể hàn gắn.Nhật là nữ quân y, là "mặt trời" duy nhất rọi sáng trạm phẫu thuật dã chiến lạnh lẽo. Cô mang theo mùi hương của lá sả rừng nồng nàn, là đôi bàn tay dịu dàng cứu rỗi biết bao sinh mạng. Còn Hạ là cô gái thanh niên xung phong mang tâm hồn nghệ sĩ, người sống để "cháy" rực rỡ như một mùa hè dưới ánh dương của Nhật. Với Hạ, Nhật không chỉ là đồng chí, mà còn là lý do duy nhất để cô tồn tại giữa thực tại khắc nghiệt. Cô yêu Nhật bằng một tình yêu câm lặng, chỉ dám gửi gắm vào những nốt nhạc viết vội trong sổ tay, mượn danh nghĩa "viết hộ tâm tư" để được giãi bày lòng mình.Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có những cơn sốt rét rừng nghiệt ngã. Khi căn bệnh cướp đi mái tóc xanh và để lại làn da vàng vọt, Hạ bắt đầu thu mình vào bóng tối. Cô tự ti, trốn chạy ánh nhìn của Nhật vì sợ rằng "mặt trời" sẽ thấy một "mùa hè" đã tàn tạ, héo úa. Cô thà để tình yêu chết đi trong im lặng còn hơn để người mình tôn thờ phải nhìn thấy sự thảm hại của bản thân."Bài ca mùi lá sả" là bản nhạc dở dang của một lời hứa "hát cho nhau nghe cả đời". Là sự đối lập xót xa giữa lý tưởng lớn lao của dân tộc và những "tâm tư người thường" đầy yếu mềm. Khi tiếng bom lặng đi…
chuyện tình của anh chàng họ Kim và em nhỏ họ Song qua từng công việc;không có rõ ràng cho một kết thúc nhưng đều HE;độ dài qua các công việc tùy vào mình siêng hay lười nữa;cập nhật không liên tục;…