Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mối tình đầu của em, có bé bọt biển Bobi, có những viên thủy tinh biển "không thể làm tổn thương ai", có chai thủy tinh đem buồn ra biển, nhưng em lại chẳng có anh.Dường như, em có tất cả, lại dường như, em chẳng có gì...…
Đó là khi tôi tròn 10 tuổi trong cuộc đời thứ hai của tôi. Tôi đã tìm thấy một công tước trẻ mà nhân vật nữ chính đáng lẽ là phải cứu.Trong cuốn tiểu thuyết và những câu chuyện, dù là nữ chính, nam chính hay nhân vật phản diện đều có những tiêu chuẩn nhất định. Tôi cũng biết nguyên tác, vì nó có một số thứ tôi không thể biết nên làm thế nào, tôi có nên cố gắng quyến rũ công tước để giúp anh ta tránh lá cờ tử thần không?Nhưng trong câu chuyện gốc, nữ chính đã nói điều gì đó với anh ta"Tôi thích công tước, tôi thích con người của ngài ấy"Tôi đã nghe vậy, gã này đã đến chỗ tôi lúc nửa đêm với tình trạng máu me đầy mình."Em nói em thích ta thích con người của ta. Ta cũng yêu em, em sẽ không bao giờ... không bao giờ rời bỏ ta, đúng không?" [ừ nữ chính bỏ thì về với em nha ><]PHÙ, tôi tuyệt vọng.Chết đi.Thay vì cứu công tước trẻ này, tôi đã quyết định đập tan âm mưu quyến rũ công tước và chạy trốn [ơ kìa chị ==] Nhưng"Em là một đứa trẻ không có tim, không có lương tâm""Argh!! Tôi xin lỗi mà"***"Em sẽ biến mất và trốn ở đâu nữa đây?""...........................""Ta nói cho em biết, bất kể em trốn ở đâu, ở đế chế chết tiệt nào, không có nơi nào mà ta không thể tìm thấy em"Công tước nói những lời nói ấy, có vẻ chẳng đáng sợ chút nào khi anh ta đe dọa tôi với vẻ mặt tràn đầy bất an và tuyệt vọng như vậy [chời má =))]…
Cậu đã giả vờ như cậu thích tôi, sau này là yêu tôi. Thế nhưng cậu lại lừa dối, liên tục cắm sừng tôi không hồi kết. Là tôi đã mù quáng chạy theo lầm tưởng mà cậu tạo ra . . . ?Credit Bookcover - #Sói Yunikon_Team -…
Những năm thanh xuân của tớ viết tắt là "cậu" . Cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời tớ. Cảm ơn vì tất cả những cảm xúc mà tớ có được nhờ cậu. Vì kiếp sau không biết có gặp lại cậu không.... Cho nên kiếp này tớ mới kiên trì nỗ lực đến vậy.…
Yêu, nhưng nhận lại chỉ là sự hờ hững, vô tâm của đối phương. Yêu, nhưng phải nhìn người mình yêu điên cuồng vì người khác. Dù biết vậy, vẫn cứ mãi yêu. Vẫn không muốn, buông tay.Phải chăng, thứ tình cảm đó được định nghĩa bằng ba chữ ' yêu đơn phương'?…
"Em thề rằng trong tim em, sẽ không có bất cứ một ai, bất cứ người nào, có nụ cười rạng rỡ như nụ cười cuốn lấy hồn em năm ấy. Cậu sẽ mãi là tín ngưỡng trong em, sẽ mãi là người tình thuần khiết nhất mà em từng trao lòng."…
Khi Bâng đã có tất cả rồi, lại chẳng còn Nam nữa.Oneshort; suy rat nhieu.- không mang đi chỗ khác (mxh)- không đem lên chính chủ- không có thật, giả tưởng thuiCouple: Bangred, SGP Bâng x SGP RedBang!top ; Red!bot~ Đọc vui thôi đừng buồn. ~…
Cô yêu anh....Cô thích anh.... Làm tất cả mọi thứ để có được tình cảm của anh.. Nhưng...Anh không hề quan tâm đến cô..Anh là con người máu lạnh tuyệt tình....Có người nói cô thật là ngốc!!... Dành cả tuổi thanh xuân của mình để theo đuổi anh ... Nhưng họ không biết rằng... chính anh đã là cả thanh xuân của của cô rồi!!---Thanh xuân của tôi mang tên Jeon JungKook---…
-Tác giả: lynne_junhee (cin_tothreonai) -Số chương: 6-Kết: SEUnloveable (có thể được dịch là không thể yêu) là bộ truyện mới nhất của tôi đó nha mọi người :)))))))Đây hoàn toàn có thể là một motif truyện cực kì quen thuộc với mọi người, thể loại về tuyến nhân vật cũng chẳng có gì xa lạ, chỉ khác là, với một con người cực kì thích cái kết mà nam nữ chính không thể đến với nhau như tôi thì nó sẽ đi theo một hướng khác. Có lẽ cũng bởi vì tình yêu tình đương của tôi không được trọn vẹn nên cũng không tránh khỏi việc ảnh hưởng như thế này chăng? Nói chung thì, đây sẽ lại là một kiểu ngược tâm về học đường nên tôi vẫn khuyên mọi người sẽ suy nghĩ trước khi đọc.…
Twilight không phải là một người đàn ông coi trọng vật chất bởi anh không thể có được chúng.Tuy nhiên, lần đầu tiên, sau một quãng thời gian dài, anh muốn.*****Couple: Loid Forger x Yor BriarFandom: Spy x FamilyFic dịch, tên gốc: A selfish wishĐây là phần sau của fic "May I?"…
Author: WinterAlice, hoặc cứ gọi mình là Alice. Disclaimer: Các nhân vật thuộc về lịch sử Nhật Bản, DMM và Nitro+. Mọi tình tiết trong truyện đều là sự tưởng tượng của tác giả. Summary: Đây là một câu chuyện về một con người chọn được chết, và những thứ không phải con người mong được sống. Warning: Đây chỉ là một câu truyện về Touken Ranbu ở một thế giới khác. Truyện có yếu tố bạo lực và các cảnh máu me. NCC. Rating: [T] Status: On-going. Catergory: AU, Angst, Supernatural, Tragedy, Action/ Adventure. Spoiler: "Chỉ cần tôi còn tồn tại, thì các cậu cũng vậy. Và vì các cậu, nên tôi mới có thể ở tại nơi đây, ngay bây giờ." A/N: Đây là thành quả của việc cuồng TouDan quá đà cộng thêm một mớ (hoang) tưởng. Mọi ý kiến đóng góp đều được hoan nghênh nhiệt liệt. Đặc biệt, mình rất cần ai đó thảo luận về mảng lịch sử kiếm nói riêng và Nhật Bản nói chung. Mình chân thành cảm ơn nxnxnxnxn lần đến bạn @uynnguyn467 vì mấy tấm hình minh họa, (tuôi iêu cô lắm, hai đứa mình cưới nhao đi (*'台`*) ), vì vậy chap nào có hình minh họa sẽ được đánh dấu ʕథ౪థʔ nhé... (xin lỗi, lại lên cơn lầy rồi...) Về lịch post, thôi thì cứ khoảng 2 tuần sẽ post một lần nhé, nếu thấy muộn thì có nghĩa là mình lại lầy hoặc lười rồi, cần động lực, xin hãy cmt... (ಥ_ʖಥ)…
Hai cô gái - Hai người con trai"Xin đừng quan tâm em nữa, nếu anh làm vậy thì em sẽ lại rung động mất""Nụ cười của em làm tim anh loạn nhịp. Chỉ tiếc rằng nụ cười đó không dành cho anh""Em cũng là một con người có cảm xúc mà. Vậy tại sao anh không yêu em ?""Ánh mắt em thật đẹp, anh yêu đôi mắt đỏ đó. Chỉ là nó chưa bao giờ hướng về anh"Tình yêu của họ sẽ ra seo ? Mời các bạn vô xem ^^…
Victoria đứng lặng giữa hành lang lát đá cẩm thạch của ngôi trường Wynthorne nhìn bầu trời xám tro bên ngoài như phản chiếu tâm tư mình. Yên ắng, tĩnh lặng nhưng nặng trĩu đến nghẹt thở, bên tai vang vọng lời nói lạnh lùng, sắc sảo, luôn biết cách khiến cô cảm thấy mình chưa bao giờ đủ tốt. Những cuộc tranh cãi, những đêm dài ẩn trong chăn ướt đẫm nước mắt, những bí mật thầm thì trong bức tường ngôi biệt thự Carrington.. tất cả đã để lại trong cô một vết hằn sâu, không thể lành bằng thời gian.Cô từng là một đứa trẻ sáng rỡ - lanh lợi, bướng bỉnh, thậm chí có phần kiêu ngạo. Nhưng kể từ ngày cha mất, kể từ khoảnh khắc cô tình cờ lật mở một bức thư không dành cho mình... Victoria đã thôi là đứa trẻ đó.Cô trở thành người mà mọi người mong đợi: lặng lẽ, xuất sắc, mẫu mực.Nhưng bên trong, cô chỉ là một cơn bão chưa từng được gọi tên.Và rồi... Henry Hartwell xuất hiện.Không ai ngờ rằng một chàng trai với đôi mắt ấm như nắng sớm và nụ cười nửa nghiêm túc nửa tinh nghịch ấy, lại có thể bước vào cuộc đời cô nhẹ nhàng như một cơn gió - mà để lại ảnh hưởng như một cơn bão thật sự.…