Đơn phương
Có một Park Jimin với mối tình tưởng chừng không hồi đáp của mình…
Có một Park Jimin với mối tình tưởng chừng không hồi đáp của mình…
• TỰA ĐỀ GỐC : 在冬天• TÁC GIẢ : Dư Ngôn Thụ• EDITOR : Haruko------------------Thứ tình cảm của kẻ nhút nhát, có lẽ chỉ là dám thích trong âm thầm, nơi cậu chẳng thể nhìn thấy. Để rồi cuối cùng, mang theo một trái tim cố chấp và thứ dũng khí chẳng thể chạm đến người.…
Ngồi Dưới Trăng Sao Nghĩ Về Tuổi Trẻ Nắm Tay Nhau Cùng Đi Đến Bạc ĐầuThất Tuần ở đây là 70t…
"Có hai cách xem phim: một là xem nó như một tác phẩm của tri thức, hai là như tác phẩm của cảm xúc." [ở đây có review phim hông spoil]♥#1 • review (26/11/2025)#1 • oscar (12/9/2025)#1 • kingdom (22/9/2025)#1 • netflix (24/10/2025)…
đọc rồi sẽ btNguồn: ngonphongcomics. Com…
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, vườn trường, PinSon, HETác giả: June or JLTình trạng: HoànBộ truyện được xem là hệ liệt của bộ "Mặt trời của riêng tôi" . Nếu mọi người chưa đọc thì nên đọc bộ đó trước để liền mạch nhé.…
Àn nhong mọi người. Đây là câu chuyện về hai bé Cún so cute của P101 ss2. Tính cách trong truyện có thể có chút không giống hoặc khác hoàn toàn ngoài đời thực. Vì vậy nếu ai đó không thích thì có thể click back. Cảm ơn…
•Oneshort: Nơi Tình Yêu Bắt Đầu•Nhân vật: BounPrem•Author: Gieo Dark•Bìa truyện: Bảo Bảo*Lưu ý: Tất cả những tình tiết trong truyện đều do tưởng tượng của Au. không mang truyện đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của Au…
Tình cảm sâu kín nhất từ cô bé này gửi đến Anh.…
Đây là bộ truyện tớ viết về tớ, ngẫu hứng viết thôi. Mong các bạn đón nhận hoặc không.…
Fourth vô tình đọc cuốn truyện "Hoàng đế bệ hạ đem lòng thương quận chúa" , vừa đọc vừa ngưỡng mộ Gemini(nv chính trong truyện) thì nguồn ánh sáng lóe lên và kéo cậu vào câu chuyện nàyGemini:"người ta yêu là ngươi, không phải quận chúa''HE…
Tình yêu giữa Bích Phương và Lamoon giống như một bản nhạc không cần giai điệu, chỉ bằng ánh mắt và cử chỉ cũng đủ để truyền tải tất cả. Bích Phương trưởng thành, điềm tĩnh, ít nói nhưng mỗi hành động đều tinh tế, như cách chị cẩn thận kéo áo khoác cho Lamoon giữa trời lạnh hay im lặng chờ cô kết thúc một buổi quay dài. Lamoon lại là gam màu tươi sáng, luôn tràn đầy năng lượng và tinh nghịch, nhưng khi đứng trước Bích Phương, cô trở nên dịu dàng một cách tự nhiên. Giữa họ không có những lời hứa hẹn ồn ào, chỉ có sự hiện diện bền bỉ - một thứ yêu thương lặng lẽ nhưng đủ sâu để kéo nhau qua mọi sóng gió.…
Mỗi khi kể lại.. Thì đó chỉ còn là quá khứ…
-cuốn nhật ký kể về những câu chuyện quanh xung thế giới nhỏ bé của cậu bé WoojinAuthor: jjeon_lingpeach aka Ji ❌Don't take always❌…
Tuyệt vọng và hy vọng là hai thứ luôn đối nghịch nhau.Tuyệt vọng là bóng tối.Hy vọng là ánh sáng.Tuyệt vọng đem đến đau khổ.Hy vọng đem đến hạnh phúc.Giết hoặc bị giết... chọn đi!…
"Tôi mất cả thanh xuân để yêu em, nhưng không đủ dũng khí để giữ em ở lại."Sơn Thạch là ca sĩ chính của một ban nhạc nổi tiếng, người luôn dùng âm nhạc để kể những câu chuyện chưa từng nói ra. Trong buổi diễn cuối cùng của chuyến lưu diễn lớn nhất đời mình, anh trình bày một bài hát mới - bài hát được viết dành riêng cho Trường Sơn, người mà anh yêu sâu đậm nhưng chưa bao giờ đủ can đảm thổ lộ.Tình yêu của Sơn Thạch là những lần lặng lẽ ngồi bên Trường Sơn, nghe cậu tâm sự về những áp lực của cuộc sống. Là những tin nhắn đêm khuya, những câu hỏi không lời đáp, và cả những khoảnh khắc mà anh chỉ biết nhìn cậu dần gục ngã.Bài hát ấy không chỉ là lời tạm biệt dành cho Trường Sơn, mà còn là lời tạm biệt với chính mình - một Sơn Thạch từng yêu đơn phương, từng hy vọng, và từng đau đớn khôn nguôi."Khúc Ca Cho Em" là câu chuyện buồn man mác về tình yêu không lời, về những nỗi tiếc nuối không bao giờ được bù đắp, và cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ qua từng giai điệu.…
Vào một đêm buồn,chán chỉ biết nghe nhạc và viết nhưng không biết viết gì.Thôi thì để cảm xúc viết hộ vậy...…
Thể loại: Fanfiction, sinh tử vănNhân vật: Boun × PremTình trạng:…
Chiếc vòng được gói trong chiếc khăn tay sờn cũ mà ta tặng, đưa đến trước mặt ta. Ta nhìn chú chim trên góc mà không khỏi bồi hồi. Vẫn là quá cũ, nên thay cái mới đẹp hơn cũng là chuyện đương nhiên thôi.Thấy ta cúi đầu không nói gì, A Ngôn bỗng bắt lấy cổ tay ta, định thay ta đeo lại nhưng ta liền rụt tay lại ngay, khiến chiếc vòng và cả khăn rơi xuống lớp cỏ mềm dưới chân. Ta vội nhìn xuống, may là không vỡ.A Ngôn thoáng sững sờ, đôi mắt hiện lên sự mất mát mà ta chưa từng thấy.Ta nhặt lại chiếc khăn và cả chiếc vòng, phủi nhẹ lớp bụi trên đó rồi trả lại chiếc vòng cho A Ngôn. Lần này đổi lại là chàng im lặng nhìn ta.Ta hiếm khi nghiêm túc nói: "Vòng ngọc là do mẫu thân để lại làm sính lễ, nó nên được gói trong khăn thêu mà A Ngôn thích, chiếc khăn này của ta đã quá cũ rồi, không còn phù hợp nữa."Nói xong, ta vứt chiếc khăn đi, để chú chim kia được tự do bay lượn trong gió.A Ngôn có chút bất ngờ, sau đó là hốt hoảng nhìn theo chiếc khăn, vội với tay nắm lấy nhưng bị ta giữ lại, đặt vào đó chiếc vòng ngọc.A Ngôn đỏ mắt nhìn ta, có lẽ đêm qua chàng cũng không ngủ được.…