csmacdangdung
…
Đây là một câu truyện gần được nhiều người truyền cho nhau. người thì tin rằng câu truyện này có thật, người thì không tin và một số người thì tưởng tượng lại như đang xem một bộ phim kinh dị cổ xưa. Nhưng đừng lo vì tôi là nạn nhân của câu truyện này và may mắn sống sót cho tới giờ. Nào, tới giờ kể chuyện rồi.…
Truyện đăng tải nhằm mục đích đọc off…
Truyện viết tặng con bạn thân. Là những mẩu chuyện nhỏ được kể dưới cái nhìn của các nhân vật…
Ký ức là thứ chẳng cần gọi tên, chỉ một lần nhắm mắt cũng đủ khiến cả bầu trời xưa cũ ùa về, nguyên lành như thuở mới quen nhau. Cũng như mùa hè năm ấy... mùa hè cuối cùng của thời áo trắng cấp hai, khi tiếng ve gắt gao ngân vang trên từng tán phượng đỏ rực và lòng tôi, không hiểu vì sao lại bồi hồi đến lạ.___Truyện dựa trên trải nghiệm cá nhân của tác giả…
Đọc đi rồi biết…
Đây chỉ là quá trình tớ thích cậu ấy thôi ạ, câu chuyện của tiêng tớ…
-"Anh có muốn ở bên em đến cuối đời không?""Nếu còn có thể,mãi mãi sẽ ở bên em"-Em nhìn Boun rưng rưng nước mắt,đời đâu gì là không thể,đó chỉ là lý do nhất thời của anh thôi "Nợ em một thanh xuân này,kiếp sau có cơ hội anh trả lại em sau....…
Những câu chuyện rất nhỏ, là những cảm xúc của tôi sau khi đọc xong một quyển sách, xem xong một bộ phim, cũng có khi lại chính là tâm tư của bản thân. Tôi không chuyên văn, chỉ thình thoảng khi có quá nhiều suy nghĩ lưu chuyển trong lòng, lại không cầm lòng được, muốn cầm bút lên mà viết ra.…
Victoria đứng lặng giữa hành lang lát đá cẩm thạch của ngôi trường Wynthorne nhìn bầu trời xám tro bên ngoài như phản chiếu tâm tư mình. Yên ắng, tĩnh lặng nhưng nặng trĩu đến nghẹt thở, bên tai vang vọng lời nói lạnh lùng, sắc sảo, luôn biết cách khiến cô cảm thấy mình chưa bao giờ đủ tốt. Những cuộc tranh cãi, những đêm dài ẩn trong chăn ướt đẫm nước mắt, những bí mật thầm thì trong bức tường ngôi biệt thự Carrington.. tất cả đã để lại trong cô một vết hằn sâu, không thể lành bằng thời gian.Cô từng là một đứa trẻ sáng rỡ - lanh lợi, bướng bỉnh, thậm chí có phần kiêu ngạo. Nhưng kể từ ngày cha mất, kể từ khoảnh khắc cô tình cờ lật mở một bức thư không dành cho mình... Victoria đã thôi là đứa trẻ đó.Cô trở thành người mà mọi người mong đợi: lặng lẽ, xuất sắc, mẫu mực.Nhưng bên trong, cô chỉ là một cơn bão chưa từng được gọi tên.Và rồi... Henry Hartwell xuất hiện.Không ai ngờ rằng một chàng trai với đôi mắt ấm như nắng sớm và nụ cười nửa nghiêm túc nửa tinh nghịch ấy, lại có thể bước vào cuộc đời cô nhẹ nhàng như một cơn gió - mà để lại ảnh hưởng như một cơn bão thật sự.…