nhìn từ phía sau
một story về tềnh đơn phương của tui :))…
một story về tềnh đơn phương của tui :))…
Năm đó từng có đứa trẻ đơn phương một người, giờ đây nó đã trưởng thành rồi.…
Đôi khi tự mình nhận thấy rằng yêu thương ấy vì cớ gì lại mong manh như cơn gió, hạnh phúc đó hà cớ lại theo gió mà bay...Đây là những mẫu chuyện góp nhặt từng mẫu cảm xúc buồn, tâm trạng khi nuôi hy vọng cho 1 tình yêu không hồi đáp.…
Tên Truyện : YêuVăn án: Bạn thân từ thời đi học của hắn sao? Hắn không muốn coi Vy Vy như vậy. Suốt 10 năm nay, hắn luôn thích Vy Vy. Tất cả mọi người điều biết vậy, tại sao cô gái ngốc nghếch đó lại có thể không biết chứ! Có điều hắn không ngờ là cô gái ngốc nghếch này lại phải lòng tên tổng giám đốc đã có vợ. Trịnh Thiệu Vy, được lắm! Hắn quyết tán đổ cô, cho cô nhận ra rằng, chính hắn mới là con người có thể làm cô hạnh phúc.…
Trăng rơi miệng giếng, nắng gọi tên ai, lửa chưa có khói, tim đã thiên tai.Tình như làn gió, lạc giữa trăm miền, đi qua hoang mộng, để lại ưu phiền...........…
nếu năm đó em can đảm hơn một chút,liệu mùa thu của chúng ta có khác đi không?hay vốn dĩ, mọi thứ chỉ đang đợi đúng thời điểm để bắt đầu lại...…
những mẩu boxchat vụn vặthình mẫu nam chính dựa trên người thật…
Thanh xuân năm 17 tuổi, ai mà chẳng có một mối tình. Đó là mối tình công khai hay là một mối tình đơn phương chẳng dám nói. Cậu ấy là hình mẫu lí tưởng của tất cả mọi người, là con nhà người ta đúng mực, rất hoàn hảo, hoàn hảo đến mức những người xung quanh cậu dường như đều bị ánh sáng toả ra như có như không ở cậu làm lu mờ đi, hoàn hảo đến nổi tôi đơn phương cậu nhưng không dám nói ra. Cậu, rất hay cười, học rất giỏi, lại là lớp trưởng, cậu tham gia rất nhiều phong trào của trường, nhà cậu lại giàu có và điểm nổi bật cậu rất đẹp trai. Có lẽ mọi người bảo tôi nói quá đi mức, nhưng sự thật đúng là vậy á, cậu hoàn hảo về mọi mặt, thật là ghen tỵ mà!! Tôi...là một người rất đỗi bình thường và chẳng có gì bình thường hơn. Tôi không có gì nổi bật, không ngoại hình, không có gì cả, học hành thì dở dở ương ương. Tôi thường tự ti về ngoại hình của bản thân mình, tôi rất sợ, tôi sợ mọi người sẽ nhìn vào tôi rồi lại đánh giá là tôi xấu, và tôi đã từng nghe người ta đánh giá tôi, sự thật đúng là tàn nhẫn. Chính vì vậy mà tôi không hề tham gia vào các câu lạc bộ đông người của trường. Gia cảnh nhà tôi thì, nói chung là tạm ổn. Cuộc đời vốn thật đơn giản nhưng khi bị cậu ghé ngang giản đơn bỗng hoá mê cung.…
"Ai cũng sẽ đi qua cơn giông của riêng mình, em cũng vậy nhưng khác một chỗ là...anh chưa từng biết đến em"…
Anh là bút chì Cậu là bút mực Em là giấy trắng Cô là cục tẩy và nó bút xóa. Anh viết lên tờ giấy trắng những chữ thật nhạt, rồi để em nhẹ nhàng gọi cô đến lau đi. Lau rồi vẽ lau rồi vẽ. Chỉ riêng cậu là điều không thể. Bút mực viết lên... thấm đậm trên trang giấy trắng. Bút chì viết lên, rồi sẽ nhạt nhòa. Bút xóa dù có thể tẩy đi bút mực nhưng vẫn để lại vết thương xấu xí. Dùng bút chì viết lên... lại không thể xinh đẹp như ban đầu. Tôi nhớ em. Nhưng thật rằng em cũng nhớ tôi?…
Tuy không mỗi ngày, dành để lưu lại tất tấn tật kỉ niệm của tôi.…
Tình cảm tôi dành cho cậu..không đơn giản như cậu nghĩ đâu.. nếu cậu đã không cần. Sau này cũng không cần nối tiếc..…