I just posted a random picture because Boun and prem are my favorite couple
nơi tui sẽ để ảnh của cp Bounprem yêu😘 còn nguồn ảnh thì tui lấy bên Twiter của hia boun với hia prem nha mọi người yêu😘…
nơi tui sẽ để ảnh của cp Bounprem yêu😘 còn nguồn ảnh thì tui lấy bên Twiter của hia boun với hia prem nha mọi người yêu😘…
↦ Nhân Danh Một Bông Hoa Nhỏ ↦ Dư Ngôn Thụ↦ Giới thiệu: Vào một ngày mưa, Trần Biên Tự đã cố tình tìm một chỗ vắng vẻ để gọi điện thoại. Cậu đứng khom lưng, giọng nói rõ ràng, lạnh lùng, chất đầy vẻ mệt mỏi: "Không có tiền đâu, cùng lắm tôi đi tù là được chứ gì."Đằng sau máy bán hàng tự động gần đó, Hạ Hy Nghênh khẽ liếc nhìn cậu thiếu niên một cái, trong lòng thầm cho rằng anh ta là một gã côn đồ vô công rỗi nghề.-Trong ngày trưởng thành của mình, cô và "gã côn đồ" đó đã bí mật hôn nhau trên sân thượng. Khi màn mưa giăng lối che phủ, trong lòng mỗi người đều chất chứa nỗi tuyệt vọng giấu kín của riêng mình. "Hơn mười năm qua tôi vẫn luôn ngắm nhìn mặt trời, nhưng đến bây giờ ánh sáng mới rọi về phía tôi" - Apollo"Em đã luôn nói yêu anh cả ngàn vạn lần, nhân danh một bông hoa nhỏ" - Hoa Hướng Dương -Sửa đổi vào ngày 9 tháng 7 năm 2025Lưu ý: Không có quan hệ huyết thống, hộ khẩu độc lập, không nảy sinh quan hệ tình cảm trong quá trình sống cùng một mái nhà.22.6.2024Từ khóa: toàn tâm vì người - tình cảm trong khuôn viên trường - tình yêu đơn phương - HETóm tắt một câu: Em đã nói "em yêu anh" cả ngàn vạn lần Chủ đề: Sự trưởng thành↦ Edit by Ary ↦ Bìa bởi: Hạ Nhiên…
Anh yêu em, yêu từ cái nhìn đầu tiên. Đó không phải là lời thách thức hay một lần chấp nhận thử thách của bạn. Đó là từ tận đáy trái tim.Em nhớ anh, nhớ từng thời gian mình ở bên nhau, từng câu nói từng hành động nhỏ.…
Một chút chia sẻ nho nhỏ của một bông hướng dương chẳng là gì giữ vũ trụ rộng lớn nhưng luôn bền bỉ dõi theo ánh mặt trời rực rỡ của nó...Cùng chia sẻ với mình nhé!…
Trong thanh xuân tưởng chừng tẻ nhạt của tôi xuất hiện một chàng trai như gió. " tui thích Thịnh , Minh Thư thích Lê Thanh Thịnh "" Thư có rãnh thì qua tết tui đi , thư xuống tiễn tui đi nghĩa vụ nhe "" oce nhe "…
Tác giả: Thất NguyệtDịch: Ngôn PhongNguồn: ngonphongcomics.com Văn án Vu Dịch Thần sống cùng bà nội từ bé, sau khi đỗ vào trường cấp 3 trọng điểm bèn chuyển tới nhà ba mẹ ở trong thành phố lớn, từ đó quen ông chú cách vách Lục Niệm Phong. Hai người vốn là hai đường thẳng song song, bởi vì vô số việc mà dính cùng một chỗ, từ đó mở ra một con đường hoàn toàn khác...…
Tên tác phẩm: Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc (七年顾初如北)…
Tâm tư dấu sâu trong đáy lòng. Tôi chẳng thể nói được với bất kì ai, đành nói với chính mình mà thôi...…
Đam mỹ manhua/nhất thụ đa công/mỹ thụ/mỹ công/công ngọt ngào/thụ đáng yêu…
Nhân sinh như cõi mộng, mộng tỉnh nhân tan, kiếp người phù vân - chính là con người sống trên đời lấy vô thường làm bạn, nên sẽ có những lúc gặp chuyện không như ý, hay có những điều suy nghĩ hoài mà chưa thấu tỏ. Tuy nhiên thời gian qua đi, tới một lúc nào đó ta sẽ dần dần minh bạch, giật mình nhận ra rằng, thì ra hết thảy đều là an bài tốt nhất. Một nữ sinh trung học bình thường vốn đang trải qua những năm tháng tuổi trẻ êm đềm, không âu lo bỗng bị trói buộc bởi vận mệnh nghiệt ngã. Thế sự xoay vần chỉ sau một đêm, nhận phải bi kịch đã được định sẵn, cô mất đi tất cả, chìm trong đáy sâu tuyệt vọng. Tưởng như đã chẳng còn gì níu kéo nơi trần thế, một tia sáng hi vọng yếu ớt le lói trong mảnh đời tối tăm mịt mù, tia hi vọng mong manh ấy đã khơi dậy lên khát vọng sống trong cô và cũng đã vô tình trở thành một chấp niệm cô kiên quyết cả đời không buông. Mặc cho biết kết cục đợi mình phía trước là tàn khốc, cô như con thiêu thân đâm đầu vào ngọn lửa, không sờn lòng. Mặc dù biết tia sáng mình đã coi là cả nguồn sống ấy sẽ chẳng thể là của riêng mình, cô vẫn cố chấp đuổi theo và giữ lấy, không nỡ buông tay.Có lẽ vì sự ích kỷ đến mù quáng của chính mình, cô đã chẳng hề nhận ra rằng sau lưng cô, vẫn luôn có người lặng lẽ đợi cô quay đầu, lặng im che giấu cảm xúc thật trong tim. Warning: Tác giả mượn bối cảnh của bộ manga hành động, kinh dị viễn tưởng nổi tiếng Tokyo Ghoul, các sự kiện diễn ra ở tuyến thời gian không trùng với nguyên tác, độc giả nào cảm thấy không thích có thể rờ…
ko mang truyện đi đâu, xin cảm ơn…
Hay thì đọc không hay thì cũng phải đọc :))Truyện này gất là mắc địch ^^…
Fic đầu tay về Taehyung và Jennie nên có thể chưa được hay lắm, mong mọi người ủng hộ và cho mình thật nhiều ý kiến để mình tiến bộ nhé!…
"Chết tiệt! MÌnh lại không bắt được mấy lũ động vật đó rồi!!!" Nữ cảnh sát trưởng Misty đập bàn tức giận sau khi vừa truy đuổi mấy lũ tên trộm ngoài vùng pháp luật kia."Nh-Nhưng mà thưa cảnh sát trưởng!! Tất cả bẫy chúng ta đã chuẩn bị cho mấy tên đó có thể thành công mà!" "Mấy cái bẫy đó thì làm sao có thể bắt được chúng cơ chứ!!! Đặc biệt là có con gấu mèo kè kè bên cạnh nữa cơ mà!!!" Cảnh sát trưởng quay ra nhìn trừng mắt tên đồng đội đang sợ hãi kia."Con gấu mèo đó là nguyên nhân khiến cho mấy cái bẫy của chúng ta phá hỏng hết!! Nếu không có nó thì ta có thể tóm gọn chúng!!""Nhưng con gấu mèo đó có gì tài năng hay sao mà có thể đọc được hết các bẫy chúng ta chuẩn bị vậy?""Năng lực tiên tri!!""H-hả?"…
" Tình yêu đôi khi lại được hình thành từ những thứ đơn giản nhất .. Chỉ cần đã là định mệnh, dù khoảng cách có xa đến vạn dặm vẫn mãi hướng về nhau "- amiee -…
" LỜI TỎ TÌNH MUỘN MÀNG "Mô tả: Lee là một chàng trai gầy gò, nhút nhát nhưng dịu dàng như gió thoảng. Cậu sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, nơi những cảm xúc dành cho Kura cứ lớn dần lên theo năm tháng, mà chẳng một lần dám thốt ra. Kura là một cô gái thục nữ, nhẹ nhàng như một bản nhạc trầm, có đôi mắt biết cười và nụ cười toả sáng như ánh nắng khiến người khác cảm giác như bị thiêu rụi bởi ánh nắng đó. Giữa họ là một khoảng cách mong manh, tưởng có thể rút ngắn chỉ bằng một câu nói... nhưng Lee lại mãi không kịp. Khi lời tỏ tình được thốt ra, cũng là khi trái tim ấy ngừng đập. Khi chiếc khăn được trao đi, cũng là lúc đôi bàn tay cậu không còn đủ ấm để giữ lấy người mình yêu. Đây không phải là một chuyện tình đẹp mà là một bản nhạc buồn chậm rãi, thấm đẫm, và để lại dư âm nhức nhối.…
" Yêu đơn phương là gì? Là ngốc chẳng dám nói ra Vậy nói ra ta được gì? Được thêm một thứ mất đi " Bài hát - yêu đơn phương là gì?Người ta thường nói đơn phương là thứ đau khổ nhất trong tình yêu. Vậy mà Nhất Hoàng đã kiên trì hơn 3năm chỉ để đơn phương một người là Thái Vi , vậy liệu sự kiên trì của anh có được đáp trả không? Hay chỉ mãi là đơn phương. Cùng đón đọc các độc giả nhé…
❝rikkidseok đã ủng hộ cheamiin $6969.❞──────────‣ written by jeonthesun / vy 🌞‣ started: 090816 ☁‣ cover by moonplump / huyền 🌙‣ art belongs to 丸紅茜 (@malbeni) on twitter.…
♡ Tôi đã từng yêu anh, dài hơn những năm tháng nhạt màu phía trước.♥ Dù thế nào đi nữa anh vẫn là người dưng tôi yêu nhất cuộc đời này.Đọc và cảm nhận.…