Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ok chao xìn mng đến vs truyện của mềnh :>Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm!!Những yếu tố trong chuyện là có thực nên sẽ có những chi tiết hơi nhạt:))P/s:câu chuyện nói về mối tình đơn phương 2 năm của mình và về thời thanh xuân mình đã trải qua nhé ạ!!!…
Mình muốn kể một chuyện tình bình thường. Về một cô gái, và một chàng trai. Về những điều họ đã cố gắng, những điều họ đã buông bỏ.Trong câu chuyện này, không có cái gọi là đúng người, nên cũng chẳng có cái gọi là đúng thời điểm. Thời gian qua đi, mỗi con người đều đổi khác, đó là bản chất của trưởng thành, và mỗi người chúng ta gặp trong mỗi thời điểm, trong mỗi giai đoạn đều góp phần tạo nên con người ta của hiện tại. Sự xuất hiện của họ là tất yếu, là cần thiết.Chỉ có điều, cuối cùng ta chọn điều gì? Cho chính mình, hay cho cuộc tình mình.…
Năm đó, trong lòng Phác Thái Trúc Đào vụng trộm chứa một người, thích phải cháu của anh rể, Đào Nhật Minh. Anh có một đôi mắt màu đỏ thẫm tựa biển lửa rộng lớn, hờ hững gọi cô ấy là "đàn em." Sự ngỡ ngàng của lần đầu gặp mặt luôn khiến Trúc Đào nhịn không nỗi muốn lại gần, nhưng cách biệt về huyết thống lại là ranh giới khiến họ không thể vượt qua, chẳng biết từ khi nào, thầm mến ngây ngô chôn dưới đáy lòng dần dần nảy mầm, từ từ, cũng nảy mầm trong lòng anh...…
Đó là khi tôi tròn 10 tuổi trong cuộc đời thứ hai của tôi. Tôi đã tìm thấy một công tước trẻ mà nhân vật nữ chính đáng lẽ là phải cứu.Trong cuốn tiểu thuyết và những câu chuyện, dù là nữ chính, nam chính hay nhân vật phản diện đều có những tiêu chuẩn nhất định. Tôi cũng biết nguyên tác, vì nó có một số thứ tôi không thể biết nên làm thế nào, tôi có nên cố gắng quyến rũ công tước để giúp anh ta tránh lá cờ tử thần không?Nhưng trong câu chuyện gốc, nữ chính đã nói điều gì đó với anh ta"Tôi thích công tước, tôi thích con người của ngài ấy"Tôi đã nghe vậy, gã này đã đến chỗ tôi lúc nửa đêm với tình trạng máu me đầy mình."Em nói em thích ta thích con người của ta. Ta cũng yêu em, em sẽ không bao giờ... không bao giờ rời bỏ ta, đúng không?" [ừ nữ chính bỏ thì về với em nha ><]PHÙ, tôi tuyệt vọng.Chết đi.Thay vì cứu công tước trẻ này, tôi đã quyết định đập tan âm mưu quyến rũ công tước và chạy trốn [ơ kìa chị ==] Nhưng"Em là một đứa trẻ không có tim, không có lương tâm""Argh!! Tôi xin lỗi mà"***"Em sẽ biến mất và trốn ở đâu nữa đây?""...........................""Ta nói cho em biết, bất kể em trốn ở đâu, ở đế chế chết tiệt nào, không có nơi nào mà ta không thể tìm thấy em"Công tước nói những lời nói ấy, có vẻ chẳng đáng sợ chút nào khi anh ta đe dọa tôi với vẻ mặt tràn đầy bất an và tuyệt vọng như vậy [chời má =))]…
Hãy vào đây nếu bạn có những tâm sự giấu kín... Và cùng tôi chia sẻ nổi buồn.| Ai có câu chuyện nào muốn chia sẻ thì hãy liên hệ cho mình ngay trên phần tin nhắn của wattpad nhé |…
"H" không chỉ là một chữ cái, nó là khởi đầu của ba từ định mệnh: Hurt (Tổn thương), Heart (Trái tim) và Heal (Chữa lành).Câu chuyện bắt đầu khi Kavin, chàng công tử đào hoa bậc nhất của nhóm F4, đứng trước áp lực nghẹt thở từ gia tộc để trở thành người thừa kế hoàn hảo. Anh luôn mang một chiếc mặt nạ nụ cười để che giấu nỗi đau về mối tình đầu tan vỡ và sự cô độc trong chính ngôi nhà của mình.Kaning, cô gái làm việc tại tiệm hoa nhỏ, vốn là một "kẻ ngoại đạo" trong thế giới thượng lưu. Cô bước vào cuộc đời Kavin không phải bằng sự lộng lẫy, mà bằng sự chân thành đến ngốc nghếch. Khi Kavin quyết định dùng Kaning làm "lá chắn" để chống lại cuộc hôn nhân sắp đặt, anh không ngờ rằng chính mình lại bị cuốn vào sự ấm áp của cô.Từ những buổi tiệc xa hoa đầy rẫy cạm bẫy đến những đêm dài cùng nhau dạo bước trên phố thị Bangkok, Kaning đã giúp Kavin nhặt lại từng mảnh vỡ của tâm hồn. Nhưng khi quá khứ mang tên Mona trở lại và sự cấm đoán của gia đình lên đến đỉnh điểm, liệu "cánh hoa dại" như Kaning có đủ sức chống chọi với cơn bão của giới thượng lưu?…
nhà trọ số 19 đường cầu vồng 🌈người ta chỉ bảo đến đây bạn sẽ tìm được một nửa của đời mình. nhưng sau khi ở đây bạn sẽ cong hay thẳng thì người ta không nói.19.09.20…
Có người từng nói,yêu đơn phương rất hạnh phúc.Cũng có người nói, yêu đơn phương rất vui vẻ.Nhưng Hạ Chí không hề đồng ý như vậy!Anh đã đơn phương Cảnh Uyển bảy năm trời, một chút hạnh phúc, một chút vui sướng, một chút yêu thương anh chưa một lần dám mơ đến, huống hồ tới việc có thể được cảm nhận một chút ấy... Điều này anh cho rằng là vọng tưởng.Bảy năm không đủ để giúp anh quên một người, lại càng không thể giúp anh thôi không nhung nhớ về một người!Nhiều lần anh tự hỏi, nếu bảy năm trước, vào thời khắc định mệnh cho anh của tuổi mười bảy được gặp cô để rồi khắc sâu mãi trong tim hình bóng cô, sẽ ra sao nếu anh không gặp được Cảnh Uyển?Anh hận trái tim mình vì sao đến tận bây giờ vẫn chỉ khắc sâu hình bóng cô? Anh hận bản thân mình tại sao lúc nào cũng nghĩ tới cô, tại sao lại là cô, tại sao lại là người con gái không hề yêu anh...Yêu đến mức khổ tâm như vậy, Hạ Chí vẫn luôn cố chấp nguyện lòng.Tại vì sao? Anh trả lời thành thật: "Vì anh yêu Cảnh Uyển."Nếu mãi mãi cô không bao giờ yêu anh, anh có còn yêu cô hay không? Anh cũng trả lời không suy nghĩ rằng: "Anh cho dù khổ sở cũng vẫn luôn bên cô, dù đau đớn anh cũng luôn yêu cô. Bởi anh yêu cô hơn hết thảy, yêu một người đến mức đau lòng."Nếu số phận có thể cho mình tự chọn lấy, liệu Hạ Chí có lựa chọn được gặp và yêu Cảnh Uyển khi mười bảy tuổi?…