(Wonxin) Velvet Chains
Truyện tự tưởng tượng ra nên sẽ hơi xàm.Mong mọi người ủng hộ.Lần đầu tiên viết truyện ở app cam này.…
Truyện tự tưởng tượng ra nên sẽ hơi xàm.Mong mọi người ủng hộ.Lần đầu tiên viết truyện ở app cam này.…
"tôi lập ra bản hợp đồng này trên danh nghĩa để ràng buộc em ở bên mình, thực chất là để nhắc nhở bản thân luôn nhớ rằng vốn dĩ việc thành một đôi với em còn chẳng thể, chứ đừng nói đến chuyện ở cạnh một đời."lowercase; ooc; niên hạ; se. ©realjammiethuộc về jam, xuất bản duy nhất trên wattpad, đọc đúng nguồn để tôn trọng chất xám và công sức của mình.…
Tác giả: Lạc Lâm LangThể loại: Trinh thám, Linh dị, Thám hiểm, Huyền Huyễn, Khoa Huyễn Nội Dung Truyện :Vào năm 1907 đã có một nhà khoa học phương Tây từng làm một thí nghiệm, kết quả, ông phát hiện trọng lượng của con người sau khi chết sẽ nhẹ đi 21 gram, đây chính là cái được gọi là "trọng lượng của linh hồn".Nhưng còn về phương diện tâm linh thì người chú họ là thầy pháp của tôi đã từng nói rằng, sau khi chết, hồn phách sẽ rời khỏi thân thể, mà phần hồn phách này chỉ nặng có 4 chỉ. Theo quy đổi thông thường thì 1 chỉ tương đương với 5 gram. Vậy vấn đề chính là: Vì sao "trọng lượng linh hồn" của phương Đông lại kém phương Tây 1 gram? Phải mất nhiều năm sau tôi mới hiểu được lý do...Thực ra, 1 gram trọng lượng kia sẽ bám vào người hoặc vật mà hồn phách ấy quan tâm nhất khi còn sống. Và 1 gram tàn hồn này là nơi lưu trữ những ký ức quan trọng nhất của người đó, ví dụ như khoảnh khắc trước khi chết!Đây cũng chính là lý do giải thích cho việc, vì sao có rất nhiều quỷ hồn lang thang nơi dương thế đã nhiều năm, nhưng vẫn không biết mình đã chết như thế nào. Thậm chí, còn quên đi người mình yêu và hận nhất khi còn sống...Tôi tên là Trương Tiến Bảo, hiện đang là một "Người tìm xác"...…
bùng binh 18 xãtextfic xàm lul…
Lảm nhảm: Một phút ngẫu hứng viết lên, mị sẽ cố gắng đu cái fic này cho trọn vẹn. Longfic VKook Danger chắc phải đợi tới khi mị thi THPT quốc gia xong thì mới viết tiếp được T^T Mọi người đừng giận nhé :
moon hyeonjoon và choi wooje có bảy hình xăm cặp.…
NP mà chỉ nhất công đa thụ…
Thể loại: xuyên không, đồng nhân Harry Potter, kỳ ảo, ma thuật, nữ cường, nam hồ ly, HE.Tác giả:Hổ Bán LiênConvertor: U Tịch CốcEditor: Quyền KhuyênThể loại:Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Nữ Cường.Nguồn: Truyện FullĐọc xong bộ này thay đổi cách nhìn mọi thứ trong Harry Potter, thấy mình lại thích Draco hơn hẳn luôn. Mọi người đọc và cảm nhận nhé.Tại Slytherin, tôi vậy mà mơ mộng hão huyền khiêm tốn để làm cho người khác không chú ý tới...Tôi thật ngốc, ngốc quá.Đại khái tôi cũng rất khiêm tốn chính là tôi đã quên... sức mạnh không có, sẽ không đạt được tôn trọng cần có.Cường giả được coi trọng, kẻ yếu không có địa vị tại Slytherin, tạo ra bộ dạng yếu đuối, bị bắt nạt thật là xứng đáng...Khó trách giáo sư Snape hỏi tôi: "Trò là một người Slytherin sao?"Trò đã hiểu biết kiêu ngạo của Slytherin?Trò đã quyết định dung nhập hoàn toàn vào Slytherin?Trò đã biết cách sống trong Slytherin chưa?Tôi cuối cùng tôi đã hiểu vì sao giáo sư Snape vì sao lại nói tôi dại dột làm người khác thất vọng. Tôi... thật sự quá ngu xuẩn.Nếu... là một Slytherin không thể thay đổi, không đi cố gắng thích ứng quy tắc của Slytherin mà ngược lại đi rụt đầu rụt cổ khiêm nhường...Buồn cười cái khiêm nhường... bản thân khiêm nhường chính là cự tuyệt dung nhập Slytherin. Tôi vẫn oán hận Slytherin bỏ rơi tôi, nhưng đến bây giờ người bỏ rơi Slytherin là chính bản thân tôi.Là một hỗn huyết, nhược điểm này tồn tại, dựa vào đâu mà oán hận Slytherin không thu nhận?Khó trách giáo sư Snape đã nói: "Slytherin có phương pháp xử lý c…
Author: jaeynnil Không mang đi khi chưa có sự cho phép của tác giả !!!Hành trình theo đuổi bạn thân của chàng trai Ohm Pawat sẽ ra sao nhỉ ?…
ooc, xàm loz, mất não, mất dạy, anh em xã hội, hong có couple nào đâu.…
Vướng mắc ngọt ngàoTác giả: Ngân BátEdit: SamThể loại: hiện đại, ngọt sủngĐộ dài: 111 chươngBìa & banner: Củ Cải Nhỏ XíuNguồn edit: khoangkhong.co*Giới thiệuPhó Chước là kiểu con trai mà Thẩm Thư Dư ghét nhất: thích hút thuốc, xăm hình, lái xe thể thao, lông bông, không lo học hành.Nhưng Thẩm Thư Dư cứ bị Phó Chước quấn lấy, không thể thoát khỏi.Thế mà ngày đó Phó Chước cứu Thẩm Thư Dư khỏi tay tên cặn bã, anh xoa nhẹ đầu cô, dỗ dành nói: "Đừng sợ, ai dám động tới em phải bước qua xác của ông trước."Cô vốn đang run rẩy, nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy anh cô chẳng còn sợ hãi.-Lần đầu gặp Thẩm Thư Dư, trong lòng Phó Chước chỉ có một ý nghĩ: sớm muộn gì cũng đặt cô nằm dưới thân mình gọi một tiếng anh ơi.Giọng cô ngọt ngào như vậy, có phải nếm vào cũng ngọt thế không?Sau đó nhìn thấy nước mắt của Thẩm Thư Dư, Phó Chước hận không thể quỳ xuống chân cô gọi cô một tiếng tổ tông.Ngày 29 tháng 2 ấy, cô đứng ở cửa nhà anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng nói với anh: "Vậy...chúng ta thử một lần đi."Cả đời Phó Chước lần đầu tiên biết được nhịp tim tăng tốc là cảm giác gì.Đây là món quà sinh nhật trân quý nhất anh nhận được trong đời này, đặt trong lòng bàn tay cũng sợ tan chảy mất.…
Hán Việt: Cổn, lão tử bất yếu nhĩ liễuTác giả: Diệp Ức LạcEditor: luftmensch05Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, trọng sinh, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, vườn trường, tra công tiện thụ, tiểu bạch, ngược tra, sinh tử văn, 1x1, HE.Độ dài: 166 chương + 11 phiên ngoại✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽Văn ánSản nghiệp gia tộc bị bạn trai cướp đi, cậu thì bị vô tình vứt bỏ.Nhìn bạn trai bước vào lễ đường kết hôn với người khác, cuối cùng cậu cũng học được từ bỏ.Tỉnh lại sau giấc ngủ, phát hiện mình trở lại 5 năm trước.Đợi đã, cậu nhớ hôm nay là ngày người kia nói chia tay với cậu.Cậu còn muốn dính chặt lấy, một khóc hai nháo ba thắt cổ nữa sao?Vẫn là nên chiếm trước thời cơ nói: "Cút, ông đây không cần anh nữa."✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽Đôi lời của mình:1. TRA CÔNG TIỆN THỤ, TRA CÔNG TIỆN THỤ, TRA CÔNG TIỆN THỤ, điều quan trọng xin phép nói 3 lần, công trong truyện có tính cách cực kỳ cực kỳ tệ. Và có vài chi tiết trong truyện rất ảo ma, nên hãy cân nhắc trước khi lọt hố.2. Mình hoàn toàn không biết tiếng trung gì cả và đây còn là bộ đầu tay của mình, nên bản edit này chỉ có thể truyền tải được nội dung của truyện khoảng 70%-80% thôi. Vì thế sẽ có vài chỗ vẫn còn sai sót, mong các cậu thông cảm hoặc có thể góp ý để bản edit này hoàn thiện hơn nữa nha ~( ̄▽ ̄~)3. Truyện edit phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả, nên mong mọi người đừng chuyển ver và mang đi nơi khác nhé.…
"Một đời, một kiếp một chân tình"Một người thương nhớ... người lặng thinhThử hỏi nhân gian sao ngang trái?Gieo nỗi bi ai bởi chữ tình ?Giá đừng gặp gỡ giữa nhân sinhĐừng trao ánh mắt ngọt hương tìnhĐừng hò hẹn nhau mùa héo hắtThì chắc tim khờ chẳng đớn đau!Hạ tàn thu chớm nắng về đâuTrời lặng âm u xám một màuGió nổi mưa về giăng giăng khócVai gầy dáng mỏng xa xót xa!Em hỏi bao mùa đã đi quaSao bóng người thương chẳng nhạt nhoàCố xoá bao lần - không thể xoá!U uất cõi lòng - thương xót thương!Giá đời đừng có sợi tình vươngChẳng phai má thắm nhạt môi hườngChẳng có chia ly - đau giã biệtChẳng một chân tình - khóc Nợ Duyên-"Nếu có kiếp sau, tôi sẽ yêu Thái Anh của tôi một lần nữa".…
Tác phẩm: Tú Ái - 锈爱 (Tú : thêu thùa, Ái : tình yêu)Tác giả: Tái Kiến Đông Lưu Thủy - 再见东流水Thể loại: Đô thị tình duyên, bác sĩ tâm lý - bệnh nhân, ấm áp, 1x1, HEĐộ dài : 82 chương (Raw hoàn - Editting)Văn án: Bác sĩ - bệnh nhân? Bác sĩ tâm lý vô lại và bệnh nhân tâm lý kiêu ngạo bị vết thương lòng.Hợp đồng? Lợi ích thương mại là động lực ban đầu của sự kiên trì.Âm mưu? Bắt đầu từ hận, hội tụ đều có nguyên nhân.Kết cục? Tất nhiên là tình yêu HE đến quên cả sống chết.Hàng trăm ngàn vết thương, mỗi ký ức đều thắm đượm vết máu, cho dù là mỗi một vết thương đều được bao bọc bởi lớp màng bảo vệ, cũng không thể khiến con tim càng ngày càng yếu đuối và mỏng manh.Tôi vì yêu mà sống, nhưng tình yêu bỏ rơi tôi. Vết thương không nhìn thấy không có nghĩa là chưa từng bị đau đớn vì tình yêu.Chẳng qua là nơi mong manh dễ vỡ nhất đã bị tầng tầng lớp lớp bao bọc. Tôi sống rất tốt, cớ sao cô lại đến gõ cửa tim tôi, đánh phá tôi, giải phóng tôi ra, sau đó lại đốt cháy lên ngọn lửa tình yêu cho con tim vốn đã rỉ sét tổn thương trăm ngàn lỗ nhỏ...---Dương Hi : "Em không biết mình có làm cho người yêu mình thất vọng hay không, em không biết mình còn có năng lực để yêu nữa hay không..."Giang Bình : "... Tôi tin rằng trên đời này, người có thể làm cho em hạnh phúc, chỉ có thể là tôi. Tôi cũng biết, người có thể làm cho mình nuối tiếc cả đời nếu như bỏ lỡ chính là em... Chúng ta ở bên nhau mới là viên mãn nhất."Dương Hi : "Em sẽ cho bản thân mình thêm một cơ hội."Giang Bình : "Em có thể, bảo bối, em là gi…
để chap end là 20 lun số áo Vanh đó đẹp khum🤪…
Chuyển ver.Tác giả: A Lỗ PingThể loại: Đam Mỹ, Trọng SinhBTA chết, TTTB mới phát hiện chính mình đã yêu người luôn bá đạo xâm nhập vào cuộc đời mình này. Có cơ hội trọng sinh, TTTB quyết định toàn tâm toàn ý với người đã luôn yêu thương mình nhưng không may qua đời ở kiếp trước......…
Tác giả: Minh Dã - 明也Thể loại: hiện đạiTình trạng: hoàn-137 chươngTrans: QTEditor: meomeo177, nusocoRaw: đa tạ lalan tiểu thưVăn án:Tả Khinh Hoan cảm thấy mình không nên tò mò về kim chủ lão bà, bằng không sẽ không yêu thương kim chủ lão bà, cùng kim chủ tranh lão bà, Tả Khinh Hoan cảm thấy mình thực là điên.Tần Vãn Thư từ nhỏ được muôn vàn sủng ái, cực kì ưu tú, không thiếu cái gì, duy nhất có chút tiếc nuối đó là......Lúc Tả Khinh Hoan dùng vẻ mặt nhìn như thanh thuần nói với mình ta có thể trị khỏi tính lãnh cảm của ngươi, Tần Vãn Thư cảm thấy tình cảnh ấy có chút vi diệu không nói lên lời.Tần Vãn Thư cho tới bây giờ không nghĩ tới, chính mình có một ngày cũng sẽ..., hơn nữa đối tượng bên ngoài... còn là tình nhân của lão công, Tần Vãn Thư cảm thấy mình cũng là điên mất rồi.Tác giả: Minh Dãhttps://ngungyencac.wordpress.com/2014/01/31/nguyen-gia-thuong-cau-chuong-1-5/…
Tên gốc là " Đồ lùn ! Em là của anh "Truyện đã DROP hoàn toàn nhá, mình chân thành xin lỗi thương tiếc báo tin…
Tình Trạng: Đã Hoàn Thành. Bộ này có lẽ tôi sẽ không còn đăng gì về sau nữa, nhưng tôi sẽ viết một tác phẩm mới trong trang của mình, mong mọi người đón đọc. " Xin chào, hiện tại cậu đang gọi đến số 017, đây là Bachira Meguru. Rất xin lỗi, cậu đã vô tình bị bỏ lại trong tòa chung cư này. Đừng hoảng sợ, đừng cố lẩn tránh, đừng cố đập cửa sổ chui ra ngoài, tòa nhà này đã tách biệt với thế giới thực, bất cứ cách cưỡng chế nào cũng không có tác dụng. Để thoát ra, hãy cố gắng tìm cách lên tầng cao nhất. Mỗi tầng đều có một cái điện thoại, loại treo tường ngày xưa ấy. Dùng chúng để gọi lại cho tôi, bằng số điện thoại này, tôi sẽ cho cậu chỉ dẫn. Mỗi cuộc gọi chỉ giới hạn năm phút thôi, đừng hỏi nhiều quá nhé. Với cả, mỗi tầng đều có lũ chủ nhà canh giữ , nhớ cẩn thận. Chúng không thích có người ngoài xâm nhập lắm đâu. Được rồi, giới hạn cuộc gọi sắp tới rồi, tôi sẽ kết thúc đây. À mà này, quan trọng,Đừng có nhìn lại phía sau đấy, Isagi Yoichi. "…