Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tản mạn vụn vặt về bất chợt một ngày nào đó.Những câu chuyện có thể là góp nhặt ở đâu đó, hoặc do chính tác giả tưởng tượng rồi vẽ ra.Mình không phải người chuyên viết mà chỉ là người muốn viết nên nếu ai đó có đọc thì cũng xin đừng phán xét hay chỉ trích gì đó ạ.Xin cảm ơn rất nhiều!!!…
Tiểu thư tập đoàn Samsung ko nhữg văn võ song toàn mà còn có trí nhớ siêu phàm và bộ não logic. Nhg ko may rằng ngay từ khi sinh ra, gia đình cô đã gặp phải một chấn động rất lớn và kết quả là nhà cô đã có thêm 1 thành viên bất đắc dĩ. Vẫn không dừng lại ở đó, ko lâu sau khi có thành viên mới trong gia đình cô đã mất người mẹ yêu quý của mình, và đêm đó là đêm ko trăng chỉ có duy nhất 1 ngôi sao đang le lói sáng.Mong mọi ng ủng hộ cho mình!Thanh you! :-D_________________________________Nếu có gì sai sót các bạn nhớ bình luận nhắc nhở mình nhé! 사 랑 해 !…
Bộ truyện của mình là viết nhiễu mẫu lộn xộn . Có thể là chuyện tình cảm đảo ngược , truyện huyền ảo kiếm hiệp xuyên không . Truyện mẫu theo hướng tính cực trong đời sống và lẫn xã hội . Cậu chuyện này nói về mọi thức trong tự nhiên cũng nói mọi chuyện trong xã hội .…
Nó như một cuốn nhật kí của một cô gái xấu xí theo đuổi người thương 7 năm . Những tình cảm xúc động tuổi học trò gây ra có tổn thương có rung động có ảo tưởng và có những vấp ngã đầu đời.…
Bạn hy vọng nửa kia của mình sẽ như thế nào ?? Nếu biết trước rằng sẽ bị tổn thương, liệu bạn có tiếp tục sự lựa chọn ấy không ? Bạn thích làm gì nhất khi một mình ? Bạn có sợ hãi nếu cứ mãi độc thân không ? Điều quan trọng nhất trong tình yêu là ....…
Có những đứa trẻ không khóc, không phải vì chúng không đau mà vì đã quen với việc không ai lắng nghe.Có những ký ức không có hình dạng không thể kể lại, không thể gọi tên, chỉ tồn tại dưới dạng một cảm giác đè nặng trong lồng ngực mỗi khi đêm xuống.Chúng là những đứa trẻ như thế lớn lên trong im lặng, học cách ngoan để không bị bỏ lại, học cách cười để che đi những khoảng trống và học cách tự hỏi liệu nỗi đau của mình có thật không. Không ai cứu chúng trong quá khứ không có phép màu nào xảy ra, chỉ có một ngày chúng vô tình gặp nhau và lần đầu tiên không ai nói "mọi thứ rồi sẽ ổn" không ai bắt ai phải mạnh mẽ, chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau và không rời đi.Câu chuyện này không làm bạn dễ chịu, nó sẽ khiến bạn dừng lại ở một vài dòng và nhận ra có thể bạn đã từng là một đứa trẻ như thế hoặc đã từng đi ngang qua một đứa trẻ như thế mà không biết. Nhưng nếu bạn đọc đến cuối, bạn sẽ hiểu một điều rất nhỏ rất thật rằng chữa là không phải là quên đi mà là có một người ở lạikhi bạn không còn đủ sức để tự mình chịu đựng nữa.…
mặt trời của tôi ở rất xa, rất xa, tôi đã chạy về phía nó đến mệt nhoài. đau đớn đến mệt nhoài... vẫn rất xa như vậy. Nó có lẽ vẫn xa như vậy...có lẽ xa hơn...có lẽ vì tôi không hướng về nó nữa.…
đây không phải là một bộ truyện nào hết! _đây là nơi tôi sẽ tâm sự những muộn phiền của mình, những lời nào ngại nói ra thì trong đây tôi sẽ giải toả ra hết! _nếu các bạn có muộn phiền gì thì cứ cmt vào , có thể tôi sẽ cho các bạn vài lời khuyêntóm lại đây là những lời tâm sự của chính bản thân tôi về cuộc sống của mình diễn biến như thế nào nếu ai có gặp vấn đề giống tôi thì cứ vào xem thử nhá ^^…