Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả : Ngốc Đề Hoan NhanThể loại : Tương lai, trọng sinh, 1x1, cường cường, chủ thụ,tuỳ thân không gianEdit : meolonelyTruyện không phải do tớ edit.Do tín hiệu mạng nhà tớ dạo này kém quá nên cop lên đây đọc cho tiện.Nhà edit : Meolonely.wordpress.com…
lần đầu tiên trần anh khoa gặp nguyễn huỳnh sơn, em biết kiểu gì mình cũng sẽ yêu mà thôi. đây là chuỗi ngày chạy trốn khỏi tương lai cuồng si của trần anh khoa. --- chính quyền xin hãy làm ngơ. gaicon thầm lặng, siu ngoan.người dùng tak và nhs trong fic là dả, mọi tình tiết đều là dả.…
"Nơi góc ban công, nhìn ra phía thinh không, lòng em cô đơn quá.Nhớ đến anh ta, lòng em khẽ xót xa vì sao em ngốc quá?"oneshot lấy cảm hứng từ bài hát "Quay lại giường đi em" - Hà Lê…
Chuyển verauthor: downpour0721Hwang Hyunjin x Lee YongbokTóm tắt nội dungYongbok đi xem mắt, hẹn hò với bác sĩ cấp cứu Hyunjin, qua nửa năm thì bị Hyunjin đáYongbok vì cảm giác tội lỗi nên cố gắng bù đắp lại cho Hyunjin bằng cả vật chất lẫn tinh thầnChẳng hiểu sao cứ mỗi lần được người yêu cũ bù đắp là một lần người yêu mới của Hyunjin bỏ chạy không quay đầu nhìn lại…
Đặt gạch trước ở đây, khi xong sẽ up dần trong 1 tháng tới________*Mọi sự vật, sự việc trong truyện đều là hư cấu*________ Đấng tối cao chôn mình nơi chiến trận, trước lúc ra quân để lại một nửa bản mệnh với tâm niệm sở tại vì hậu thế.Trong lúc đợi chờ ngày tái sinh, bản mệnh ấy-bằng ý chí phi thường của một đấng tối cao-đã mạo hiểm thoát khỏi nơi trấn giữ, bao bọc lấy trái tim của một sinh linh đang đứng trước cửa tử, tiếng khóc phát ra từ sâu trong sinh mệnh chứ không phải bất kì thanh âm nào-vì vốn dĩ đã không còn hơi sức. Khát khao được tồn tại mạnh mẽ đánh động khắp mê cung, thành công dẫn lối cho bản mệnh kia tìm đường đến, bảo bọc lấy trái tim non nớt đang đập ngày một yếu dần. Thời gian trôi đi, vô thường 4000 năm có lẻ, bản mệnh năm nào dẫn dắt sứ mệnh linh hồn kia về chốn cũ, về nơi nửa còn lại ngã xuống nơi chiến trường năm nào.________*Mọi sự vật, sự việc trong truyện đều là hư cấu*…
Dù cho có là người mạnh nhất, xinh đẹp nhất hay tốt bụng nhất trong mắt mọi người thì rốt cuộc họ vẫn chỉ là những con người bình thường, biết yếu đuối, biết ghen tị, biết uất ức.Đừng cố giữ vỏ bọc hoàn hảo trong một mối quan hệ, càng giữ lại càng dễ mất.* Warning : có yếu tố ooc, nhân vật trừ occ và vài nhân vật phụ ra thì đều thuộc về Jo Yong Seok…
Tác giả : Tiểu Hắc HùngThể loại : Đam mỹ, đoản văn, hài, HE, công xuyên qua làm băng vệ sinh, thụ đơn phương công, trọng sinh...Edit : SweetrosesNguồn : https://honghoagiaochu.wordpress.com/muc-luc-bang-ve-sinh-khong-thanh-van-de/Giới thiệu :By: (https://jiangshineko.wordpress.com)Là đoản văn thôi, chỉ có 9 chương, công bị tai nạn xong không hiểu xui xẻo thế nào lại xuyên trúng vào gói băng vệ sinh ngoài siêu thị, đã thế còn ở trong dạng đó đến cả tháng sau lúc bị giảm giá tiền rồi mới có người rước. Người mua gói băng vệ sinh đó không ai khác chính là thụ, thụ mua cho bạn gái, mua về thì bạn gái chia tay thụ nên thụ đành vứt gói băng ở 1 góc, cơ mà 2 người khi ngủ thì công sẽ vào trong giấc mơ của thụ rồi 2 ẻm cứ thế đè nhau ra...…
Có những bí mật không nên khơi dậy, và có những ngôi nhà vốn dĩ được xây lên không phải để cho người sống ở.Ngôi nhà cổ số 49 nằm lọt thỏm giữa cánh rừng cao su già cỗi ở ngoại ô, nơi quanh năm bao phủ bởi một màn sương xám xịt và mùi ẩm mốc của lá mục. Người ta đồn rằng, bất cứ ai bước vào nơi này quá ba tháng đều sẽ quên đi tên tuổi của chính mình, chỉ còn lại một thể xác trống rỗng chờ đợi cái chết gõ cửa.Hoàng là người thứ tư chuyển đến đây trong vòng hai năm qua. Em là một nhạc sĩ trẻ với đôi mắt luôn đượm buồn và bàn tay gầy gộc dường như sinh ra chỉ để chạm vào những phím đàn. Hoàng cần sự cô độc để tìm kiếm nguồn cảm hứng, nhưng em không biết rằng, sự cô độc ở nơi này lại mang một hình thù quái dị, lẩn khuất trong những góc tối của trần nhà, chực chờ nuốt chửng lấy em mỗi khi ánh mặt trời tắt hẳn.Nhưng ngôi nhà này không chỉ có những bóng ma oán hận. Nó còn có anh.Đỗ Nam Sơn - người xuất hiện vào một đêm mưa bão, kẻ mang vóc dáng cao lớn vững chãi của một chỗ dựa, nhưng lại sở hữu ánh mắt sâu hoắm, lạnh lẽo tựa như vừa bước ra từ một nấm mồ xanh. Sơn kém Hoàng hai tuổi, nhưng sự trầm mặc, sắc lạnh và cả thứ quyền uy vô hình toát ra từ anh khiến em luôn vô thức thu mình lại, gọi anh một tiếng "anh" đầy tôn kính và sợ hãi.Mối quan hệ của họ không phải là sự chớm nở của một tình yêu lãng mạn, mà là một sợi dây xích vô hình, trói buộc giữa một kẻ săn mồi đầy tính chiếm hữu và một con mồi đang ngơ ngác trước lằn ranh của sự sống và cái chết.…