Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"sẽ ra sao nếu như một bông hoa mặt trời mất đi ánh nắng, mất nắng rồi...hoa hướng về đâu..?"Dazai là một học sinh, năm nay anh 17. Anh đã biết yêu kể từ khi gặp cậu-chuuya.Chuuya là con của trùm mafia nổi tiếng, nhưng không ai trong trường biết bí mật này của cậu cả. Cậu quyết định sẽ giữ bí mật này cho đến cuối đời, để có thể có những câu chuyện tình ngọt ngào cuối cấp. Trong những năm cuối cấp ấy, Dazai đã theo đuổi chuuya. Chuyện tình của cả hai rồi sẽ ra sao...?Nguồn ảnh bìa : cần tìm ạ…
Nói về 1 đám nhân viên đi làm 8 tiếng than 18 tiếng trong một cái mall to tổ chảng Truyện là texfic nhảm do con nhỏ trong lúc rảnh rỗi nghĩ ra, viết tuỳ hứng, các tình tiết thường là do con nhỏ này thấy đâu đó hoặc trải qua nên không áp dụng lên nhân vật ngoài đời thật…
Thể loại: đam mỹ, võng phối, hơi ác nhỏ nhen về sau ôn nhu công x tự bế thụ, ấm áp nhẹ nhàng, HE.Edit: Muối | Tình trạng: Hoàn.. chưa beta...- Văn án -Đây là câu chuyện kể về sức mạnh của tình yêu và uy lực của tình thân.Đây là một võng phối thế thân văn.Và còn là một âm mưu hết mực ôn nhu.Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả, hoàn toàn là edit chui, vui lòng không mang đi nơi khác.Nguồn: https://muoivantue.com/danmei/gap-nhau-luc-thoi-gian-yen-lang-hoa-vat-ngu/(Bản re-up này chưa có xin phép Muối, vì quá thích truyện nên muốn ôm về đọc offline lại thôi, khổ nỗi wattpad mất cái chức năng private rồi nên nếu editor yêu cầu mình sẽ gỡ truyện.)…
Dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu của Thượng Hải những năm đầu dân quốc, con hẻm nhỏ nằm sâu trong khu ổ chuột phía Nam hiện lên như một vết sẹo dài, cũ kỹ và hôi hám. Đây là nơi mà ánh phồn hoa của tô giới không bao giờ chạm tới, nơi những giấc mơ thường bị bóp nghẹt bởi cái đói và tiếng chửi bới của những kẻ cùng khổ.…
Tiêu đề truyện khá quen thuộc nhưng câu chuyện sẽ xoay quanh cuộc hôn nhân được sắp đặt của PondPhuwin , có những tình tiết 18+, có ngược có ngọt. Tuy nhiên đây là câu chuyện được dựa theo trí tượng tươngt mà ko theo một quy luật nào cả mọi người ko áp đặt những tình tiết trong truyện lên các nhân vật ngoài đời nhaaa.( Tuôi mê viết nên là viết thoaii mong mọi người sẽ thikk nhaa💖💖💖)…
Tôi vẫn thường cho rằng, Gemini Norawit Titicharoenak là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử.Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Fourth Nattawat Jirochtikul, đứng trước người thân là một đứa lười èo uột.Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Gemini.--( chuyển ver đã được sự đồng ý của tác giả. )…
Có người dành cả thanh xuân để yêu một người.Còn bọn họ thì dành cả thanh xuân để làm phiền nhau.Ngày nào cũng cãi.Ngày nào cũng cười.Ngày nào cũng hứa từ mai sẽ sống đàng hoàng hơn.Rồi ngày mai lại quên.…
Tương truyền rằng:Trên đỉnh Hàn Vân, có một gốc đào ngàn năm, giữa tuyết trắng vẫn nở hoa như mộng.Năm ấy, dưới cánh đào phiêu lãng, hai thiếu niên giao phong, kiếm quang như trăng, ý chí như tuyết.Một người là chưởng môn tương lai của Vô Lượng Sơn - Trần Đăng Dương, kiếm tâm như băng lạnh lẽo, vô tình vô dục.Một người là thiên tài kiếm tu Nguyệt Tịch Cung - Lê Quang Hùng, ánh mắt như vầng trăng non, ôn nhu nhưng kiên định.Bọn họ vốn chỉ nên là hai đường thẳng song song trên con đường tu đạo dài vô tận.Thế nhưng, trận tỉ thí năm ấy đã khiến vận mệnh quấn chặt lấy nhau, không thể tách rời.Ba tháng ước hẹn, mười năm biệt ly.Một kiếm Vô Lượng Kiếp cắt đứt luân hồi, một kiếm Nguyệt Tịch Hoa Thần thắp lên chấp niệm.Trong biển máu mịt mù, giữa cơn mộng ngàn cánh đào, ai vì ai nhập ma, ai vì ai luân hồi bất tận?Chấp niệm một đời, vấn vương mấy kiếp, cuối cùng chỉ còn lại một câu hỏi:"Nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn tìm thấy ngươi dưới gốc đào ấy...""Trong áng mây, đàn ai tấu vang nơi xa ngút ngàn""Trăng khuyết tàn, cảnh vật như giấc mơ vụt tan""Trong giấc mơ, vũ khúc dưới hoa, ánh nến lung linh đỏ""Hoa tuyết rơi khắp trời, đã qua bao năm tháng""Biệt ly hay tương phùng cần chi bận tâm, biết có qua kiếp này?""Phong hoa tuyết nguyệt chỉ là đoạn nhân duyên kiếp trước"…
"Điều đáng buồn nhất là, không ai có thể thực sự biết được người khác đau đớn nhiều đến thế nào. Chúng ta có thể đứng cạnh một ai đó hoàn toàn tan vỡ, và chúng ta vẫn chẳng thể nào biết được điều đó."16+ do có yếu tố tự tử…