Mối Khinh Khủng Tại Đồn Lính Pháp
…
''cơn ác mộng đó là nỗi nhục của cô gái trẻ Anjun '' Cuộc sống của Anjun , một người được cho là kẻ xấu , sự thay đổi đột ngột sau sự xuất hiện của Henry !Henry là một ông chủ của một tập đoàn có tiếng tâm trong giới kinh doanh"…
"Anh sao đỏ ơi, hôm nay em không có mặc đồng phục nhưng anh đừng phạt em, có gì em trả bù bằng tình yêu to bự của em nha :3"…
kể về những chuyện đời sống bình thường xoay quanh mình, không rườm rà phức tạp mà là những câu chuyện gần gũi, những mẫu thuẫn nhỏ, những chi tiết nhỏ trong cuộc sống.truyện đọc giúp người ta giải tỏa hết áp lực trong cuộc sống…
Những mẩu chuyện nhỏ đơn giản về tất cả những thành viên trong gia đình Q Family…
Đơn phương là tình cảm đau buồn nhất và cũng vui nhất. Chuyện kể về 1 cô gái dành cả thanh xuân để thương 1 người nhưng người đó lại không quan tâm đến. Liệu có đáng? Hãy nhấn đọc nào😉------------------------------------------------------------------ Có thể quay lại không?- Tại sao phải quay lại? Cho tôi một lí do?-----------------------------------------------------------------Trong quá trình viết mình sẽ ghi một số câu nói bản thân thấy hay và mình sẽ ghi nguồn (nếu nhớ). Nếu các bạn biết nguồn thì nói nha, đừng ném đá.Truyện cập nhật sớm nhất tại Vnkings. Các bạn nhớ bấm like, thả tim và follow nha…
Cô là một lọ lem nhỏ bé và cô đơn.Còn anh... một chàng hoàng tử ấm áp.Năm mười một tuổi cô mất mẹ, từ đó cô sống trong bóng đêm cô độc và lạnh lẽo. Bỗng anh xuất hiện như ánh nắng mặt trời giữa mùa đông giá rét, đem đến cho cô hi vọng để sống.Hai người đã cùng nhau trải qua bao phong ba sóng gió, cùng nhau nếm trải những phút giây ngọt ngào và đắng cay. Nhưng cuối cùng người con gái anh thật sự yêu vẫn không phải là cô. Cô cuối cùng cũng chỉ là một người thay thế tội nghiệp!Thế nhưng, trái tim cô vẫn luôn muốn bảo vệ và quan tâm anh. Cô muốn dùng quãng đời còn lại của mình để trao trả lại anh hết bao yêu thương, trao trả hết bao tình yêu mà anh đã từng dành cho cô.Vì cô vốn cô đơn nên lúc giã từ cuộc đời, cũng không có ai bên cạnh để lau khô nước mắt, không có ai bên cạnh để nhắn nhủ đau thương... Cứ thế mà lạnh lẽo ra đi, thân thể nhỏ nhắn này từng có ai ủ ấm khi đông về, từng có ôm lấy nó giữa cuộc đời lạc lõng. Vậy mà giờ lại chỉ trơ trọi có một mình, một mình lặng thầm ôm mối đau thương...Đôi mi kia cuối cùng cũng từ từ khép lại, mãi mãi bỏ quên những kí ức về anh, về những gì ngọt ngào nhất...…